Hắn trí nhớ siêu cường, trong nháy mắt liền nhớ tới Tống Hân từng bị trọng thương.
Tô Hoang vội vàng tiến lên đỡ lấy nàng.
“Ngươi... Ưm.”
Tống Hân đang muốn răn dạy hắn tự tiện chủ trương, không ngờ đối phương sáp lại gần, hôn lên.
Kỹ thuật hôn của Tô Hoang không cao, vụng về mà loạn xạ. Hắn chỉ nhớ rõ Tống Hân phun đầy máu lên mặt hắn, toàn thân đều đau.
Tống Hân mộng bức trừng lớn mắt, ngây ra một lúc, sau đó bỗng nhiên hồi thần, một chưởng đánh bay Tô Hoang, đồng thời nhanh chóng bò dậy.
Nàng lau đi vết máu bên miệng, lạnh lùng nói: “Thứ hạ lưu!”
Tô Hoang ôm ngực, ho khan.
“Ngươi cút cho ta!” Tống Hân lửa giận ngập trời, hận không thể đem thiếu niên trước mắt xé thành mảnh nhỏ.
Tô Hoang ho xong, ủy khuất ba lạp nhìn nàng: “Ta giúp tỷ chữa thương.”
Hắn một đôi kim đồng ướt sũng, giống như mèo con bị vứt bỏ. Hắn cũng cảm thấy mình rất mất mặt, nhưng hắn không sợ mất mặt, chỉ sợ mất đi người trước mắt.
Đây là cô nương duy nhất hắn từng gặp không ghét bỏ hắn xấu xí.
“Ta không cần ngươi giúp ta trị liệu.” Tống Hân chán ghét liếc hắn một cái.
Tô Hoang không lên tiếng, kiên trì vươn tay về phía nàng, cố chấp nói: “Ta muốn giúp tỷ trị liệu.”
“Không cần.” Tống Hân cự tuyệt, nàng không thích nam tử khác chạm vào nàng.
Tô Hoang cắn răng, một phen nắm chặt tay áo nàng, cường ngạnh kéo nàng về giường, để nàng nằm sấp trên giường.
Tống Hân giãy dụa không ngớt, quát: “Ngươi buông tay!”
Tô Hoang không để ý tới nàng, từ trong túi trữ vật lấy ra một đống bình bình lọ lọ.
“Đây là đan dược ta luyện chế.”
Hắn giải thích, sau đó một mạch nhét vào miệng Tống Hân, mặc kệ nàng có nguyện ý nuốt xuống hay không.
Tống Hân bị nghẹn, phẫn nộ trừng mắt nhìn hắn.
“Chúng ta thử lại lần nữa?” Tô Hoang đề nghị.
Tống Hân thẹn quá hoá giận, nhấc chân đá về phía hắn, mắng: “Ngươi súc sinh này! Ta giết ngươi!”
Nàng vốn định đá phế chân hắn, đáng tiếc không thể như nguyện, bị Tô Hoang tránh thoát.
“Này! Ngươi người này sao lại thế?!” Tống Hân táo bạo không thôi, cổ tay nàng bị đối phương nắm lấy, cả cánh tay đều tê dại cứng ngắc.
Tô Hoang nói: “Ta là đang cứu tỷ!”
“Nói bậy!” Tống Hân cười lạnh nói: “Ta muốn giết ngươi.”
Nàng gằn từng chữ, ngữ khí hung ác.
“Vậy tỷ giết ta đi!” Tô Hoang khiêu khích nhìn nàng, không chút yếu thế.
Tống Hân giận hỏa công tâm.
“Giết thì giết!”
Dứt lời, nàng một chưởng bổ vào cánh tay trái của Tô Hoang.
Rắc!
Cánh tay trái của Tô Hoang trật khớp.
“A ——”
Tô Hoang kêu lên một tiếng đau đớn, buông lỏng cánh tay nàng ra.
“Ngươi ——” Tống Hân khiếp sợ nhìn hắn.
Hắn vậy mà không kêu la!? Điều này không hợp lẽ thường!
Tô Hoang nén đau nói: “Thôi, tỷ nằm nghỉ ngơi trước đi, chờ tỷ khôi phục, chúng ta lại tiếp tục.”
“Ngươi điên rồi!” Tống Hân gấp gáp nói.
Tô Hoang cười cười: “Ta không điên.”
Ánh mắt của hắn ôn nhu lại triền miên, nhìn đến trái tim Tống Hân run rẩy kịch liệt.
Nàng ngẩn người nửa ngày, cuối cùng vẫn bại trận. Nàng không dám nhìn thẳng Tô Hoang quá lâu, đành phải chuyển dời lực chú ý.
“Ta không cần ngươi giả mù sa mưa!” Tống Hân giận dữ nói, nàng chống giường ngồi dậy: “Ta muốn về tông môn!”
Tô Hoang ngoan ngoãn thuận theo đi theo nàng, không quên dặn dò: “Đường xá xa xôi, thân thể tỷ suy yếu, mặc thêm kiện y phục.”
“Câm miệng!” Tống Hân trừng mắt nhìn hắn.
Tô Hoang mím môi.
“Ta bảo ngươi câm miệng.” Tống Hân tức giận đến bốc khói.
Tô Hoang rũ mắt, ngoan ngoãn ngậm miệng lại.
...
Ba tháng sau, bọn họ đến núi Vân Nhai.
Tô Hoang vốn còn muốn đưa Tống Hân trở về, nhưng khi hắn nhìn thấy hộ vệ thủ hộ sơn môn, hắn do dự, quyết định lặng lẽ đi theo trong bóng tối, xem có thể trà trộn vào núi Vân Nhai hay không.