Thực ra không phải như vậy.
Tôn Lão trong lòng còn đang may mắn.
Cũng may là mang theo tên thanh niên này.
Nếu không hiện tại chật vật như vậy chính là mình rồi.
May mà mang theo hắn.
Mình mới có cái đệm lưng.
Sau đó Tôn Lão chỉnh đốn lại cảm xúc.
Bắt đầu nghiêm trang nhìn quanh bốn phía.
Minh Trí nhìn bộ dạng này của ông ta.
Cũng không tiện phát tác gì nữa.
Dù sao thân phận bày ra ở đó.
Thực lực bày ra ở đó.
Sau đó chỉ đành lẳng lặng chỉnh lý y phục của mình.
Minh Trí chỉ nghĩ nếu có ngày nào đó,
Mình cũng có thể đạt đến trình độ này của Tôn Lão.
Thì tốt biết mấy.
Chỉ là sự đời khó lường.
Hắn không biết là.
Về sau hắn liền bỏ mạng trong tay Tô Hoang.
Đâu còn có thể có được kết cục tốt đẹp này.
Cái này là...
Lông mày Tôn Lão nhíu chặt.
Cái nơi này ông ta chưa từng nhìn thấy trong sách vở.
Cũng chưa từng nghe người ta nhắc đến.
Đây rốt cuộc là nơi nào.
Vậy mà dẫn dụ đám tà vật kia tranh nhau đi vào.
Hiện tại Tôn Lão không khỏi suy nghĩ.
Một ý nghĩ táo bạo nảy sinh trong lòng ông ta!
Có lẽ đám tà vật kia căn bản không phải vì Hậu Thổ mà đến.
Là vì năng lượng của nơi này.
Nếu Diệp Khinh Mi ba người ở bên ngoài biết được,
Suy đoán của Tôn Lão chắc chắn cũng phải kinh ngạc.
Dù sao bọn họ ban đầu cũng có suy nghĩ giống như Tôn Lão.
Đám người này đều là vì Hậu Thổ.
Muốn luồng sức mạnh thuần khiết kia của nàng.
Nhưng hiện tại vậy mà lại là vì thế giới này?
Chẳng lẽ cũng là vì thời cơ gì sao?
Cánh cửa của thế giới này mới được mở ra.
Tôn Lão nghĩ như vậy.
Không khỏi rơi vào trầm tư.
Minh Trí nhìn bộ dạng này của Tôn Lão.
Tự nhiên cũng biết sự quỷ dị của nơi này.
Không có tiếng gió.
Nơi này vậy mà không có tiếng gió.
Đây là Minh Trí phát hiện ra.
Bởi vì khả năng quan sát nhạy bén của hắn.
Bất kể có âm thanh gì.
Hắn đều có thể cảm nhận được cực kỳ nhạy bén.
Nhưng hiện tại...
Chẳng lẽ nơi này là một thế giới khép kín?
Điều này có nghĩa là.
Nếu thế giới bên ngoài sụp đổ.
Bên trong bọn họ càng khó khăn hơn.
Chạy cũng chạy không thoát!
Nghĩ như vậy.
Minh Trí không khỏi bắt đầu cảm thấy sợ hãi trong lòng.
Nếu bên ngoài sụp đổ thật.
Mình...
Sau đó phải làm sao?
Sớm biết thế đã không đi theo Tôn Lão vào đây rồi.
Dù sao nơi nguy hiểm như vậy.
Tôn Lão thực lực mạnh như vậy.
Ông ta cũng có thể ứng phó được mà.
Minh Trí nghĩ như vậy.
Trong lòng đã bắt đầu đánh trống lui quân.
Không khỏi ngẩng đầu nhìn về phía mình vừa rơi thẳng xuống lúc nãy.
Ở đó đâu còn lối đi nào nữa?
Minh Trí đã không nhìn thấy bất cứ thứ gì nữa rồi.
Chỉ thấy mây đen đầy trời.
Thỉnh thoảng còn lóe lên sấm chớp.
Thế giới này quả thực là quỷ dị.
Có điều rốt cuộc là sức mạnh của loại tà vật nào mới có thể tạo ra sự quỷ dị như vậy?
Minh Trí thầm nghĩ trong lòng.
Sau đó chỉ thấy Tôn Lão đã ngồi xổm xuống rồi.
Nhìn bùn lầy trong những cái hố lồi lõm đầy đất.
"Cái này thật không bình thường."
Tôn Lão nói như vậy.
Sau đó cũng dẫn dụ Minh Trí đi tới xem xét.
"Cái này không bình thường?"
Minh Trí hỏi ngược lại một câu.
Nghe thấy câu nói này.
Hảo cảm ban đầu của Tôn Lão đối với Minh Trí nháy mắt tan biến.
Ông ta vốn tưởng rằng tên thanh niên này...
Suy nghĩ sau đó của Tôn Lão liền không còn mang theo kính lọc nữa.
Ông ta cứ tưởng tên thanh niên này có thể nhìn ra những thứ này.
Dù sao hắn vừa rồi cùng mình đi xuống.
Biểu hiện cũng coi như không tệ.
Nhưng câu nói hiện tại này quả thực nằm ngoài dự liệu của ông ta rồi.
Tôn Lão nghĩ như vậy.
Ngoài mặt lại bất động thanh sắc.
Tùy tiện đi...
Dù sao cũng không tổn hại đến lợi ích của bản thân ông ta.
Cũng là thanh niên cần phải tiến bộ mới được.