Tôn Lão nghĩ như vậy.
Sau đó chỉ cho Minh Trí xem những cái hố lồi lõm.
Những cái bong bóng đang sủi lên kia.
Vậy mà còn có bong bóng?
Trong lòng Minh Trí khiếp sợ cực độ.
Sau đó không khỏi đứng dậy.
Nhìn về phía mọi thứ xung quanh.
Bốn phương tám hướng đều vô cùng cằn cỗi.
Nhiệt độ các thứ cũng đều bình thường.
Nhưng tại sao?
Minh Trí không hiểu.
Nhưng lại không có thói quen hỏi han.
Chẳng lẽ...
Một ý nghĩ táo bạo nảy sinh trong lòng Minh Trí.
Chỉ có thể nói.
Có lẽ dưới mảnh đất bọn họ đang đứng này,
Có thần thú đang sinh trưởng hay gì đó.
Hơn nữa thuộc tính của con thần thú này là hỏa.
Nghĩ như vậy.
Minh Trí chỉ cảm thấy bọn họ càng thêm nguy hiểm.
Thần thú thuộc tính hỏa bình thường đều rất mạnh.
Nếu hai người bọn họ cùng nhau.
Cũng chưa chắc có thể tiêu diệt con thần thú kia.
Tô Hoang...
Minh Trí không khỏi nhớ tới Tô Hoang.
Không biết bọn họ có gặp nhau hay không.
Minh Trí bên này còn đang suy nghĩ về mọi thứ ở đây.
Tôn Lão đã bắt đầu sải bước đi về phía khác.
Kết quả đều là do tìm kiếm mà ra.
Tôn Lão nghĩ mình phải làm tấm gương tốt cho thanh niên.
Dù sao cũng là nhân vật bậc cha chú.
Chỉ là Minh Trí đâu hiểu được nỗi khổ tâm của ông ta.
Nhưng sau đó cũng chậm chạp đi theo Tôn Lão,
Tiến về phía những cái hố lồi lõm kia.
Tô Hoang và Tiểu Đông Tây bên này đang vây quanh cái bọc tơ nhện,
Có hình dạng kén tằm này nghiên cứu.
Bọn họ thực sự nhìn không ra nguyên cớ gì.
Sau đó Tô Hoang liền bắt đầu vận sức chờ phát động năng lượng trên người.
Lại bị Tiểu Đông Tây đánh một cái vào tay.
Tiểu Đông Tây nghĩ.
Nếu mình có thể nói chuyện.
Nhất định phải mắng hắn một trận tơi bời.
Lúc mình ở bên ngoài.
Rõ ràng đã nói rồi.
Lôi điện của hắn có thể men theo tơ nhện lan truyền.
Nếu như bên trong tơ nhện này chính là Hậu Thổ.
Thì kết quả thê thảm rồi.
Tiểu Đông Tây nghĩ như vậy.
Sau đó bất giác lườm Tô Hoang một cái.
Tô Hoang lúc này mới ý thức được.
Nhưng không thể dùng lôi điện.
Thì có thể làm thế nào?
Bản thân mình cũng không tinh thông những chuyện này lắm.
Sau đó trong lúc suy nghĩ liền thấy Tiểu Đông Tây vươn móng vuốt của mình ra.
Nó dùng cái móng tay sắc bén kia cào cào vào tơ nhện hình kén tằm trước mặt.
Sau đó chỉ thấy một lọn tơ nhện rơi xuống đất nháy mắt liền tiêu tan.
Sau đó liền xuất hiện cảnh tượng Tô Hoang nâng Tiểu Đông Tây.
Tiểu Đông Tây đang đào bới tơ nhện hình kén tằm trước mắt.
Tiểu Đông Tây chỉ cảm thấy hai tay mình mỏi nhừ.
Cái tên đàn ông này!
Quả thực là biết tìm việc cho mình làm.
Quá khứ của mình uy vũ biết bao!
Hiện tại lại rơi vào tình cảnh này.
Nếu để đám thuộc hạ trước kia của mình biết được.
Chắc chắn sẽ cười rụng răng mất.
Tiểu Đông Tây nghĩ như vậy.
Đồng thời thầm than trong lòng.
Đừng gặp phải thuộc hạ trước kia của mình thì tốt.
Còn có đám người trước kia bảo vệ mình nữa.
Nếu không thì đúng là xấu hổ chết mất.
Sau đó lại ra sức đào bới.
Nó có thể cảm nhận được khí tức của Hậu Thổ bên trong càng lúc càng nặng.
Nhưng nó không nói cho người đàn ông đang nâng mình biết.
Dùng lời của thế giới bọn họ vừa đến lúc nãy mà nói.
Cái này gọi là bất ngờ.
Tiểu Đông Tây nghĩ như vậy.
Không khỏi ảo tưởng bộ dạng của Tô Hoang khi nhìn thấy Hậu Thổ sau đó.
Người đàn ông đứng ở chỗ kín.
Quan sát nhất cử nhất động của Tô Hoang và Tiểu Đông Tây.
Nhìn tơ nhện mình tỉ mỉ quấn trên người Hậu Thổ bị phá hoại.
Hắn không khỏi cảm thấy tức giận đến hỏng cả người.
Nếu không phải thực lực của mình và Tô Hoang chênh lệch quá lớn.
Mình sao có thể mặc kệ bọn họ phá hoại ở đây.
Hiện tại chỉ xem đám tà vật kia bao giờ thì vào thôi.
Đúng vậy.
Không sai.
Chính là như vậy.