Sơn động vỡ nát!
Gã đàn ông đứng tại chỗ hoảng loạn chạy trốn tứ phía.
Nhưng làm sao có thể nhanh bằng tốc độ sụp đổ của sơn động này.
Chỉ trong một khoảnh khắc.
Gã đàn ông đã bị đè bẹp dưới những mảnh vỡ của sơn động.
Cho đến lúc ngã xuống đất.
Trong lòng gã đàn ông vẫn vô cùng hối hận nhìn về phía,
Quả cầu được tạo thành từ tơ nhện nơi nhện khổng lồ đang ở.
Nếu mình muộn hơn một chút…
Muộn hơn một chút nữa mới để lộ ra dã tâm của mình.
Có phải sẽ không như thế này không?
Giống như khuôn mặt xấu xí của mình hiện tại.
Nếu không phải lúc đó mình quá kiêu ngạo trước mặt đám người kia.
Nghĩ rằng họ cũng sẽ không ra tay tàn độc như vậy.
Bây giờ đã rơi vào tình cảnh này.
Gã đàn ông nhớ lại chuyện xưa chỉ cảm thấy nhiều việc mình làm,
Quả thực cũng không được như ý.
Nhưng vậy thì sao chứ?
Sơn động đã sụp đổ.
Chôn vùi hắn cũng chôn vùi cả những ký ức quá khứ.
Càng chôn vùi cả sự hối hận của hắn.
Chuyện xưa không cần nhắc lại nữa.
Đến đây hắn cũng đã đặt dấu chấm hết cho mình trong thế giới bẩn thỉu này.
Bầu bạn với hắn là linh hồn bẩn thỉu của hắn.
Nhưng tình cảm son sắt của nhện khổng lồ dành cho hắn cũng sẽ vĩnh viễn…
Vĩnh viễn cùng hắn dừng lại ở thế giới này.
Khu vực Hậu Thổ đang ở hiện tại vẫn không hề suy chuyển.
Đây là điều mà Tô Hoang và Tiểu Đông Tây đều không ngờ tới.
Tiểu Đông Tây ở trong lòng Tô Hoang.
Cứ thế lặng lẽ nhìn,
Gã đàn ông vừa rồi còn đang tính kế họ bị chôn vùi dưới đống đổ nát.
Bây giờ lại rơi vào kết cục như vậy.
Nếu những thuộc hạ trước đây của nó còn ở đây…
Đã sớm san bằng nơi này thành bình địa rồi.
Nào có vì Hậu Thổ ở đây mà do dự.
Cũng sẽ trực tiếp mang nàng đi cùng.
Tô Hoang chỉ cảm thấy thời gian không còn đủ.
Sau đó một tay ném Tiểu Đông Tây ra ngoài.
Đối với hành động này của Tô Hoang.
Tiểu Đông Tây trong lòng cũng vô cùng kinh ngạc.
Nó thực sự không ngờ Tô Hoang có thể vì Hậu Thổ mà làm đến mức này.
Xem ra cũng là tình sâu nghĩa nặng.
Cũng không uổng công Hậu Thổ vì hắn mà hy sinh bản thân.
Chỉ để cho hắn một cơ hội niết bàn trùng sinh không biết có tồn tại hay không.
Bị ném lên không trung.
Tiểu Đông Tây chỉ cảm thấy thân thể mình nhẹ bẫng.
Nó không khỏi liếc nhìn một góc nào đó của sơn động.
Gã đàn ông bị chôn vùi dưới đống đổ nát.
Đúng là tự làm tự chịu!
Ngay cả nó cũng có thể nhìn ra.
Tình cảm sâu nặng của nhện khổng lồ dành cho hắn.
Vào lúc nguy cấp hắn lại muốn bỏ nó mà đi!
Thực sự không biết nói gì nữa.
Nếu năm đó mình cũng như vậy…
Những thuộc hạ kia cũng sẽ không còn đi theo mình nữa.
Sau đó Tiểu Đông Tây lại chuyển tầm mắt sang Tô Hoang.
Chỉ thấy ánh mắt hắn kiên định.
Đi về phía kim chung tráo nơi Hậu Thổ đang ở.
Tình cảm sâu nặng trong mắt là điều mà Tiểu Đông Tây chưa từng thấy.
Tuy rằng nó đã gặp Tô Hoang không biết bao nhiêu lần.
Nhưng nó lại có dị năng có thể suy đoán quá khứ của người khác.
Nếu trong luân hồi của hai người họ mình còn có thể gặp lại họ.
Lúc đó mình nhất định sẽ bảo vệ họ thật tốt.
Tiểu Đông Tây trong lòng nghĩ như vậy.
Trong lòng chỉ còn lại sự tiếc nuối.
Bên kia, Minh Trí đi theo bước chân của Tôn Lão.
Từng bước tiến về phía trước.
Trên đường cũng không ít lần nhìn thấy những hố bùn lầy lội.
Minh Trí vô cùng ghét những thứ này.
Trước đây hắn đâu có thấy những thứ này.
Chỉ là Tôn Lão…
Dù sao cũng là người từng trải qua sóng to gió lớn.
Trong lòng ông ta tuy cũng ghê tởm nhưng trên mặt lại không hề biểu lộ.
Minh Trí cũng chỉ đành thầm bội phục ông ta.
Cảnh tượng như vậy mà ông ta lại có thể làm được như không có chuyện gì xảy ra.
Chỉ là lúc này hai người vẫn đang trong quá trình di chuyển,
Thì nghe thấy tiếng thứ gì đó sụp đổ ở phía trước.
...