Minh Trí lập tức cảnh giác.
Dù sao ở thế giới này hắn là kẻ yếu.
Thế nên chỉ có thể cả ngày nơm nớp lo sợ.
Tôn Lão lúc này với tốc độ cực nhanh,
Lao về phía nơi sụp đổ.
Minh Trí chỉ cảm thấy bây giờ chỉ mong Tôn Lão có thể dừng bước.
Bỏ đi cái tâm tư muốn lao tới này.
Dù sao bên đó có thứ gì họ cũng chưa rõ.
Chỉ là dù sao hắn cũng là đi theo Tôn Lão vào đây.
Bây giờ cũng chỉ có thể đi theo ông ta.
Sau đó cũng bước chân đi.
Tôn Lão lao đi phía trước.
Vừa hay ở xa xa nhìn thấy Tiểu Đông Tây trên không trung.
Sau đó vận dụng năng lượng quanh thân đỡ lấy Tiểu Đông Tây.
Tiểu Đông Tây lơ lửng giữa không trung.
Vốn nghĩ rằng sẽ ngã một cú đau điếng trên mặt đất.
Nhưng nào ngờ.
Mình lại không biết bị thứ gì đó chống đỡ.
Sau đó Tiểu Đông Tây vừa quay đầu vừa nhìn về phía nơi có năng lượng.
Thấy người đến là Tôn Lão và Minh Trí.
Trong lòng nó cũng không có gì kinh ngạc lắm.
Dù sao sự tham lam của những người này nó cũng đã thấy rõ.
Xem ra họ tưởng rằng thế giới này có bảo vật gì ghê gớm lắm.
Chỉ là họ nào biết.
Nơi ghê tởm này chẳng có gì cả.
Chỉ có những hố bùn lầy lội!
Linh hồn bẩn thỉu…
Và những con người bẩn thỉu!
Thật sự không như ý người.
Chỉ là nhìn thấy sự tham lam trong mắt Tôn Lão.
Trong đầu Tiểu Đông Tây không khỏi lóe lên một tia sáng.
May mà hai người này đến kịp lúc.
Cũng không trách mình lợi dụng họ chơi một chút.
Sau đó chỉ thấy biểu cảm của Tiểu Đông Tây lập tức trở nên tức giận.
Tôn Lão thấy bộ dạng này của nó,
Chỉ cảm thấy trong lòng ban đầu có chút không hiểu.
Nó rõ ràng là đi vào cùng với Tô Hoang.
Nhưng bây giờ…
Mình lại tận mắt nhìn thấy nó bị ném lên không trung.
Từ độ cong trên không trung của nó lúc nãy mà xem.
Nó tuyệt đối không phải tự mình bay lên.
Hơn nữa thần thú này dường như cũng không có kỹ năng bay lượn.
Tôn Lão tự mình nghĩ như vậy.
Sau đó ánh mắt dò xét từ trên xuống dưới tiểu gia hỏa được năng lượng của mình cứu ra này.
Chỉ thấy Tiểu Đông Tây vô cùng tức giận nhìn về phía nơi sụp đổ.
Tôn Lão trong lòng đại khái cũng đã hiểu.
Sau đó liền nghe thấy giọng nói của Tôn Lão.
“Tô Hoang hiện đang ở bên trong?”
Chỉ nghe Tôn Lão vừa dứt lời.
Trên mặt Tiểu Đông Tây lập tức hiện ra vẻ mặt vô cùng phẫn nộ.
Còn phẫn nộ hơn cả lúc nãy.
Tôn Lão đại khái cũng đã hiểu.
Xem ra là trong sơn động này có bảo vật gì đó không rõ.
Tiểu gia hỏa này và Tô Hoang đã xảy ra tranh chấp.
Bây giờ tiểu gia hỏa này đã bị ném ra ngoài.
Nói đi cũng phải nói lại, tên nhóc Tô Hoang đó…
Tuổi trẻ khí thịnh nào có hiểu được những đạo lý đối nhân xử thế này.
Chẳng phải cũng đã ruồng bỏ những người bầu bạn với mình sao.
Nói gì mà để những người bạn của hắn ở bên ngoài chờ hắn.
Đúng là một lũ ngốc!
Đều không biết suy nghĩ thật sự trong lòng Tô Hoang.
Vẫn là mình đã sớm dự đoán được những điều sẽ gặp phải bây giờ.
Những bảo vật này một cái cũng đừng hòng chạy thoát!
Thấy thì có phần.
Ha ha.
Sau đó Tôn Lão liền ném Tiểu Đông Tây vào vũng bùn bên cạnh.
Lao về phía sơn động đã sụp đổ.
Minh Trí tự nhiên cũng nghe ra được những điều khác thường trong đó.
Xem ra là muốn vào trong chia bảo vật.
Minh Trí trong lòng nghĩ như vậy.
Không khỏi có chút hưng phấn.
Tô Hoang…
Lần này ta nhất định sẽ để ngươi chết ở đây!
Minh Trí trong lòng đã có tính toán của riêng mình.
Nếu Tôn Lão đã ở đây…
Bây giờ thế giới này lại hỗn loạn như vậy.
Vậy thì nhân cơ hội này nhổ cỏ tận gốc?
Bên này bọn họ lòng mang ý xấu.
Lại không biết những kẻ đi theo sau đã sớm tìm được lối vào thế giới này.
...