Chỉ không biết sau khi đưa họ vào.
Thế giới này sẽ lại là cảnh tượng như thế nào.
Bởi vì truyền thuyết nói rằng nơi họ ở thây chất thành đồng.
Không một ai sống sót.
Bây giờ chỉ xem là truyền thuyết lợi hại.
Hay là những kẻ đang phấn đấu này lợi hại hơn!
Minh Trí cứ thế đi theo sau Tôn Lão.
Nhìn cảnh tượng như phế tích trước mắt.
Không khỏi có chút kinh ngạc đến ngây người.
Nếu muốn tìm kiếm bảo vật từ trong đống này.
Vậy thì thật sự không biết nên bắt đầu từ đâu.
Minh Trí nghĩ như vậy.
Sau đó chuyển ánh mắt sang Tôn Lão.
Sự khao khát đối với bảo vật trong lòng đã đạt đến cực hạn.
Tôn Lão hai tay vung lên.
Những tảng đá vụn bên trên lập tức bay lên không trung.
Khổ nỗi ở thế giới này Tôn Lão không thể hoàn toàn sử dụng năng lượng trong tay.
Sau đó lại nghe một tiếng "ầm".
Tất cả những tảng đá này lại rơi xuống.
Nhìn cảnh tượng trước mắt.
Tôn Lão trong lòng không khỏi có chút tức giận.
Từ trường của thế giới này rốt cuộc là sao?
Sau đó ánh mắt ra hiệu cho Minh Trí.
Minh Trí tự nhiên biết thông tin mà ông ta truyền cho mình qua ánh mắt.
Nhưng hắn lại không muốn làm như vậy.
Dù sao thực lực của mình thế nào Minh Trí trong lòng đều rõ.
Nếu vì bây giờ hao phí năng lượng này để giúp Tôn Lão.
Vậy lát nữa mình gặp phải nguy hiểm gì sẽ không biết phải làm sao.
Chỉ là Minh Trí tuy trong lòng nghĩ như vậy.
Nhưng vẫn đáp ứng yêu cầu của Tôn Lão.
Trợ giúp ông ta làm cho những mảnh vỡ của sơn động này bay lên.
Tôn Lão lần này không nhận ra sự thay đổi trong lòng Minh Trí.
Làm xong tất cả những điều này.
Sau đó Tôn Lão nhìn chằm chằm về phía sơn động.
Muốn tìm kiếm thứ gì đó từ bên trong.
Sau đó liền thấy ở một góc khuất của sơn động,
Còn sót lại một thi thể của một người đàn ông.
Không thèm để ý nhiều.
Sau đó Tôn Lão liền đặt tầm mắt ở một nơi khác.
Nơi đó vừa hay là nơi Hậu Thổ bị kim chung tráo giam cầm.
Nhưng sau khi sơn động sụp đổ.
Tất cả các mảnh vỡ đều đổ về phía đó.
Còn có rất nhiều thứ như phế tích.
Tôn Lão không thể nhìn rõ toàn bộ cảnh tượng bên đó.
Minh Trí cũng không ngờ bên đó,
Lại còn có những thứ khác.
Sau đó Minh Trí cũng đi theo bước chân của Tôn Lão tiến về phía trước.
Bên kia, Tiểu Đông Tây bị ném vào vũng bùn.
Lại không khỏi cảm thấy trong lòng có chút vui mừng.
Tuy rằng mình bị đối xử như vậy.
Nhưng nghĩ rằng bên Tô Hoang họ sẽ không có vấn đề gì.
Bên này Tiểu Đông Tây không khỏi nghĩ.
Sau đó chuyển tầm mắt về phía nơi sơn động sụp đổ.
Nhưng khổ nỗi thể tích của nó quá nhỏ.
Không thể nhìn rõ hoàn toàn bộ dạng bên đó.
Nhưng nó biết vì dã tâm của Tôn Lão.
Tô Hoang lần này nhất định sẽ được cứu ra.
Mình cũng không cần phải suy nghĩ nhiều nữa.
Sau đó liền từ trong những hố bùn này bò ra.
Từ từ đi về phía đống đổ nát.
Đợi Tô Hoang ra ngoài,
Phải để hắn giúp mình dọn dẹp những thứ bẩn thỉu trên người này.
Tiểu Đông Tây nghĩ như vậy.
Trong lòng không khỏi có chút ghét bỏ những thứ trên người.
Bên này Tô Hoang vừa hay ôm lấy Hậu Thổ.
Sau đó là sơn động sụp đổ.
Ngay lúc hắn cảm thấy sắp không thở được.
Thì cảm thấy những tảng đá trên người nhẹ đi.
Kèm theo đó là bụi đất mù mịt khắp trời.
Tô Hoang nhìn thấy hai bóng người từ xa đi tới.
Chỉ là trong lòng hắn lại nghi hoặc.
Bởi vì nếu là ba người Diệp Khinh Mi.
Thì phải là ba bóng người.
Bây giờ sao lại là hai người?
Hơn nữa nhìn thế nào thì vóc dáng này cũng không giống…
...