Bởi vì lúc này Tô Hoang đã chậm rãi mở đôi mắt của mình ra.
Hắn cũng đã phát hiện ra Tôn Lão và Minh Trí ở trước mắt.
Thật là vừa tiễn đi một người đàn ông.
Hiện tại lại tới hai đối thủ mạnh mẽ.
Tô Hoang biết hiện tại tuyệt đối không phải thời cơ tốt để cứng đối cứng với bọn họ.
Mặc dù hắn cũng vô cùng nghi hoặc tại sao hai người này lại vào được đây.
Chỉ hy vọng bọn họ đừng phát hiện ra bí mật tồn tại trên người Hậu Thổ là tốt rồi.
Phải làm sao bây giờ?
Đại não Tô Hoang không khỏi vận chuyển với tốc độ chóng mặt.
Đây quả thực là một vấn đề nan giải.
Hậu Thổ đang ở trong Kim Chung Tráo hiện tại đã có thể cảm nhận được mọi thứ xung quanh.
Vừa rồi luồng năng lượng trong cơ thể nàng vẫn còn đang chạy loạn.
Nhưng không biết tại sao.
Chính vào khoảnh khắc hang động bất ngờ sụp đổ vừa rồi.
Nàng dường như cảm nhận được,
Có một thứ gì đó ấm áp,
Đang ôm trọn lấy mình.
Một ý nghĩ táo bạo hiện lên trong đầu Hậu Thổ.
Hẳn là Tô Hoang rồi.
Ngoại trừ chàng.
Không còn ai có thể đối xử với nàng như vậy nữa.
Ngay lúc Tô Hoang đang quan sát bốn phía hang động.
Hắn không nhìn thấy nơi khóe mắt Hậu Thổ trào ra một giọt nước mắt.
Là rơi vì hắn.
Hậu Thổ hiện tại cũng cảm thấy luồng năng lượng trong cơ thể đã bình ổn lại.
Đến lúc này nàng chỉ muốn phá vỡ Kim Chung Tráo quanh người để cùng Tô Hoang kề vai chiến đấu.
Hiện tại ở thế giới này.
Pháp lực của Tô Hoang không thể thi triển hoàn toàn.
Thế nhưng bên phía Tôn Lão và Minh Trí...
Lại có tới hai người.
Nói thế nào thì Tô Hoang cũng không chiếm thượng phong.
Hậu Thổ trong Kim Chung Tráo không khỏi bắt đầu lo lắng.
Lập tức cũng nỗ lực vận hành năng lượng quanh thân mình.
Tôn Lão nhìn Tô Hoang hiện tại chỉ có một mình trơ trọi đứng tại chỗ.
Trong lòng còn ôm một cái Kim Chung Tráo cứng như đá tảng.
Không khỏi thầm vui mừng trong lòng.
Vừa rồi mình cứu hắn một lần thì đã sao?
Bây giờ hắn sẽ bắt Tô Hoang trả lại cái mạng mình vừa cứu về!
Nếu vừa rồi Tô Hoang vì hang động sụp đổ mà chết ở đây thì còn tốt.
Hiện tại sẽ không đến lượt mình khiến hắn chết đau đớn hơn.
Tôn Lão nghĩ như vậy.
Trong ánh mắt bất giác hiện lên vẻ tàn nhẫn.
Minh Trí đứng sau lưng Tôn Lão.
Tự nhiên là nhận ra sự thay đổi cảm xúc của ông ta.
Trong lòng hắn tự nhiên cũng vui mừng.
Lần này đến thế giới này.
Cho dù không lấy được bảo vật gì.
Chỉ cần có thể khiến Tô Hoang táng thân tại đây.
Cũng là đáng giá!
Hắn ghét nhất là nhìn thấy bộ dạng này của Tô Hoang.
Những nanh vuốt của hắn ở thế giới này vì năng lượng không đủ.
Cũng không thể triệu hồi ra được.
Hiện tại cứ xem Tôn Lão thu thập Tô Hoang như thế nào.
Minh Trí nghĩ như vậy.
Không kìm được để lộ cảm xúc trong mắt.
Tôn Lão cũng cảm nhận được sự thay đổi cảm xúc của Minh Trí.
Nhưng ông ta làm sao có thể chỉ tiêu hao năng lượng của một mình mình,
Để đi giết hại Tô Hoang chứ?
Thế giới này chứa đựng quá nhiều điều chưa biết.
Người trẻ tuổi sau lưng ông ta này.
Ông ta cũng không thể hoàn toàn tin tưởng.
Để cho an toàn.
Vẫn là hai người liên thủ cùng nhau tiêu diệt Tô Hoang triệt để.
Sau đó mỗi người giữ lại chút năng lượng.
Lại tìm kiếm bảo vật rồi rút lui ra ngoài giải quyết đám người Diệp Khinh Mi.
Còn về người đàn ông trung niên kia...
Tôn Lão nghĩ đến đây không khỏi nhíu mày.
Không biết đám lão già bên trên,
Đối với hắn ta có thái độ như thế nào.
Nếu cùng giải quyết luôn...
Không biết có rước lấy phiền phức gì không.
Hiện tại còn chưa bắt đầu động thủ,
Trong lòng Tôn Lão đã suy tính nhiều như vậy rồi.
Minh Trí chỉ biết ông ta mày nhíu chặt.
Lại không biết suy nghĩ trong lòng Tôn Lão.
Nếu hắn biết được.
Chắc chắn sẽ thầm mắng Tôn Lão giảo hoạt trong lòng.