Virtus's Reader
Hồng Hoang: Gia Nhập Nhóm Chat Chư Thiên

Chương 514: CHƯƠNG 456: TIỂU ĐÔNG TÂY LO LẮNG, GIỌT NƯỚC MẮT THẦN THÚ

Chỉ có thể nói.

Hai người này thực sự là quá mức không đoàn kết.

Nếu không thì.

Tô Hoang hiện tại cũng sẽ không sống sờ sờ trước mặt bọn họ như vậy.

Hai người bên này trong lòng đều mang theo tâm tư riêng.

Một trước một sau đứng đó.

Tiểu Đông Tây hiện tại đã sải bước chân.

Chạy về phía hang động sụp đổ bên này.

Nhưng nơi này không có tiếng đánh nhau như nó tưởng tượng.

Mà là yên tĩnh lạ thường.

Nó không khỏi cảm thấy có chút nghi hoặc.

Cái này không đúng nha.

Không giống như mình tưởng tượng.

Chẳng lẽ là...

Nó không khỏi cảm thấy trong lòng có chút sợ hãi.

Sẽ không phải là Tô Hoang không chống đỡ được đến lúc mình chạy tới,

Đã bị bọn Tôn Lão và Minh Trí giải quyết rồi chứ!

Nhưng trong lòng Tiểu Đông Tây vẫn không dám tin vào giả thiết này.

Dù sao thực lực của Tô Hoang cũng không yếu.

Nếu thật sự dễ dàng bị Tôn Lão và Minh Trí giải quyết như vậy.

Thì cũng sẽ không sống được đến bây giờ.

Tiểu Đông Tây nghĩ như vậy.

Trong lòng mới thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng đột nhiên lại nhớ tới bộ dạng hiện tại của mình.

Thế giới này và thế giới nó từng ở trước kia không giống nhau.

Tô Hoang...

Tiểu Đông Tây không khỏi suy nghĩ.

Nghĩ đến với thực lực trước kia của nó,

Chắc chắn là có thể phá vỡ cái Kim Chung Tráo kia cứu Hậu Thổ ra.

Nhưng hiện tại thì sao?

Sự thật cũng không phải như vậy.

Tiểu Đông Tây nghĩ thế.

Không khỏi cảm thấy giả thiết một giây trước của mình dường như rất có cơ sở.

Sau đó không kìm được mà đỏ hoe đôi mắt.

Chỉ là không biết,

Nếu những thuộc hạ và người bảo vệ nó trước kia,

Nhìn thấy bộ dạng này của nó,

Sẽ có biểu cảm như thế nào nhỉ?

Muốn vị này đau lòng đến rơi nước mắt?

Chuyện này cũng không thường thấy đâu.

Tiểu Đông Tây nghĩ như vậy.

Tình cảm bi thương trong lòng càng thêm sâu sắc.

Lập tức dùng động tác nhanh hơn chạy về phía hang động sụp đổ.

Ở giữa đường cũng có rất nhiều hố to hố nhỏ.

Nhưng Tiểu Đông Tây lại không giống như lúc nãy đi đường vòng nữa.

Nó đã không còn quan tâm trên người dính bao nhiêu bùn đất.

Nó bây giờ chỉ muốn kiểm chứng xem điều mình nghĩ trong lòng rốt cuộc có phải là sự thật hay không.

Tô Hoang có phải còn sống hay không?

Mình bây giờ ngay lập tức phải nhìn thấy hắn!

Trong lòng mang theo suy nghĩ như vậy.

Bước chân của Tiểu Đông Tây càng nhanh hơn.

Sau đó nhìn thấy hang động sụp đổ đã ở ngay trước mặt mình.

Mới bắt đầu dừng bước.

Nó lén lút nhìn vào bên trong từ bên ngoài.

Nhìn thấy chính là cảnh tượng như thế này.

Tôn Lão và Minh Trí một trước một sau đứng đó.

Trong lòng Tô Hoang hiện tại đang ôm cái Kim Chung Tráo chứa Hậu Thổ.

Nhìn thấy lồng ngực Tô Hoang vẫn còn phập phồng.

Hắn còn sống!

Trái tim đang treo lơ lửng của Tiểu Đông Tây cuối cùng cũng được hạ xuống.

Đợi đến khi nó hậu tri hậu giác mới phản ứng lại.

Vừa rồi mình vậy mà lại khóc.

Sau đó nó không khỏi đỏ mặt.

Sao có thể chứ?

Mình và người đàn ông này cũng chưa gặp qua bao nhiêu lần.

Hiện tại...

Vậy mà lại vì hắn mà khóc!

Tiểu Đông Tây nghĩ như vậy.

Trong lòng lại sống chết không chịu thừa nhận.

Nhưng chân tướng là gì thì đã bày ra rõ ràng rồi.

Nhìn bộ dạng này.

Hai bên bọn họ dường như đều không muốn động thủ trước.

Tiểu Đông Tây suy nghĩ.

Sau đó không khỏi muốn xem Tô Hoang sẽ làm thế nào.

Dù sao đây cũng là chuyện giữa bọn họ.

Mình hiện tại còn chưa khôi phục nguyên hình.

Cũng không tiện đi lên kéo chân sau rồi.

Chỉ là nó thực sự không quen với bộ dạng hiện tại của mình.

Nhớ lại quá khứ của mình oai phong biết bao!

Hiện tại vậy mà lưu lạc đến mức trốn ở góc này nhìn bọn họ.

Thực sự là không thích trạng thái bây giờ.

Nếu những thuộc hạ trước kia của mình ở đây thì tốt rồi.

Tùy tiện một người đến!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!