Nó cũng không nhìn thấy, Kim Chung Tráo nơi Hậu Thổ đang ở hiện tại đã bắt đầu xuất hiện vết nứt.
Thế là trong lòng nó càng thêm lo lắng.
Ánh mắt Tiểu Đông Tây nhìn chằm chằm về phía trong hang động.
Nơi đó Minh Trí và Tôn Lão hiện tại đã dừng lại tại chỗ.
Rốt cuộc làm thế nào mới có thể đối phó với thứ đen thùi lùi trước mắt này?
Minh Trí trong lòng không khỏi đánh trống lui quân.
Hắn muốn nói với Tôn Lão.
Hay là bọn họ rút lui trước đi...
Thực lực của thứ này thực sự khó mà lường được.
Nếu hai người vì thế mà bỏ mạng tại đây.
Thì thật là được không bù mất.
Chỉ là Minh Trí hiện tại nhìn bộ dạng này của Tôn Lão.
Lão đâu có ý định cứ thế rời đi chứ?
Thế hệ bọn họ đã trải qua quá nhiều khổ nạn.
Càng là loại trắc trở này.
Bọn họ càng cho rằng phía sau nó còn ẩn chứa tiềm năng to lớn.
Nếu muốn thuyết phục bọn họ cùng mình lùi bước.
Đó là chuyện tuyệt đối không thể nào.
Minh Trí trong lòng nghĩ như vậy.
Lập tức đại não vận chuyển phi tốc.
Muốn tìm ra một cách nào đó.
Có thể để mình thuận lý thành chương mà rời khỏi nơi này.
Chỉ là nát óc cũng không biết nên giải quyết vấn đề này như thế nào.
Tiểu Đông Tây ở bên ngoài nhìn vào.
Nó tự nhiên cũng nhận ra sự bất thường của Minh Trí.
Những biểu cảm trên mặt thiếu niên này.
Sớm đã phản chiếu suy nghĩ trong lòng hắn.
Nghĩ đến hắn hiện tại đang nghĩ cách chạy trốn rồi.
Những tà túy này...
Quả thực.
Cơ hội gặp được nó cũng không nhiều.
Mà nay gặp phải thứ hiếm thấy như vậy đúng là nên sợ hãi một chút.
Tiểu Đông Tây trong lòng cũng hiểu.
Tâm trạng muốn đào tẩu này của Minh Trí.
Dù sao hắn cũng là từ giai đoạn này đi lên.
Ai muốn mình vất vả tu luyện đến hiện tại cứ thế bị tiêu diệt chứ?
Chỉ là Tôn Lão đâu có quan tâm?
Lão vẫn muốn đón khó mà lên.
Minh Trí biết.
Hai người chí hướng khác nhau.
Tà túy bên này sớm đã không đặt sự chú ý lên người Minh Trí và Tôn Lão nữa.
Nó muốn là năng lượng vô cùng thuần khiết trên người Hậu Thổ và Tô Hoang.
Thứ ngàn năm khó gặp này!
Nếu có thể hoàn toàn hấp thu bọn họ.
Không biết biên độ năng lượng của mình sẽ tăng lên bao nhiêu!
Tà túy không khỏi suy nghĩ ngông cuồng trong lòng như vậy.
Sau đó mạnh mẽ lao về phía Hậu Thổ và Tô Hoang.
Tiểu Đông Tây đứng ngoài hang động chỉ cảm thấy tim mình thắt lại từng cơn.
Nó lại cứ thế mà lao lên rồi.
Nhưng mình hiện tại sức mạnh toàn thân không thể hoàn toàn ngăn cản nó.
Nếu không phải như vậy.
Mình đã sớm xông lên rồi.
Nhất định phải trừng trị cái tên không biết chừng mực này!
Nó chỉ là một tên tà túy cỏn con mà dám làm ra chuyện như vậy!
Quả thực là không biết tự lượng sức mình!
Hiện tại Tiểu Đông Tây chỉ muốn những thuộc hạ của mình xuất hiện trước mặt.
Có thể giải quyết vấn đề trước mắt.
Chỉ là đều là giả tưởng mà thôi.
Thực lực hiện tại của Tiểu Đông Tây vẫn bày ra ở đó.
Nó cũng không có những thuộc hạ kia.
Cũng không gặp được những người bảo vệ nó nữa rồi.
Nó định mệnh chỉ có thể nhìn tên tà túy đang đơn độc tiến lên này, hấp thu năng lượng của Tô Hoang và Hậu Thổ.
Nghĩ đến đây.
Tiểu Đông Tây bên ngoài hang động trong lòng rất tiếc nuối.
Đây là lần đầu tiên nó gặp được hai người có thể hợp ý mình như vậy.
Nhưng lại vào lúc thực lực mình không đủ.
Trách mình không thể bảo vệ bọn họ.
Sau đó trong lòng lẳng lặng thở dài một hơi.
Có lẽ chuyện tiếc nuối nhất thế gian cũng chỉ đến thế mà thôi.
Chỉ là nó nghĩ.
Ký ức này chắc chắn cũng sẽ lưu lại trong đầu nó rất lâu.
Những ngày tháng sau này sẽ càng thêm cẩn thận.
Nếu không phải trước kia mình quá ngông cuồng.