Trúng gian kế của tiểu nhân.
Sao có thể rơi vào tình cảnh như hiện tại?
Trở thành chuyện tiếc nuối nhất trong cuộc đời mình.
Những tên tạp nham đó!
Những thứ hại mình biến thành bộ dạng hiện tại.
Đợi sau khi thực lực mình khôi phục.
Nhất định phải đòi lại từ bọn chúng.
Đến lúc đó cũng là ngày hồi sinh của Tô Hoang và Hậu Thổ.
Tiểu Đông Tây trong lòng nghĩ như vậy.
Trong lòng đã có tính toán cho tương lai của Tô Hoang và Hậu Thổ.
Nếu nó có thể trở lại đỉnh cao thực lực của mình.
Hồi sinh hai người bọn họ thì có khó khăn gì chứ?
Tiểu Đông Tây trong lòng nghĩ như vậy.
Sau đó trong lòng không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ cần có cách.
Nó sẽ không sợ con đường gian nan thế nào.
Minh Trí và Tôn Lão bên này, thấy tà túy tiến lên cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa.
Dù sao nó ngay cả đòn tấn công của bọn họ cũng có thể hấp thu.
Thật không dám nghĩ phía sau sẽ là bộ dạng gì.
Minh Trí vốn tưởng rằng Tôn Lão sẽ giải quyết dễ dàng.
Nhưng đâu ngờ khi tà túy tiến lên Tôn Lão cũng lùi bước.
Nghĩ đến cũng là biết thực lực mình không bằng rồi.
Thế giới quỷ dị như thế này quả thực phải cẩn thận dè dặt một chút mới tốt.
Chỉ là Minh Trí nhìn Tôn Lão lại không có ý định rời đi.
Không khỏi lo lắng trong lòng.
Nếu tên tà túy này thực sự thành công hấp thu năng lượng của hai người bọn họ.
Hiện tại mà không rời đi.
Không biết phía sau sẽ gặp phải chuyện gì nữa!
Minh Trí nghĩ như vậy.
Sau đó do dự có nên mở miệng gọi Tôn Lão cùng rời đi hay không.
Tôn Lão mắt sắc sớm đã nhận ra sự bất thường giữa Tô Hoang và Hậu Thổ.
Ngay khi tà túy đang vận khởi đòn tấn công.
Lão đã nhìn thấy rồi.
Tô Hoang và Hậu Thổ đều đã có dấu hiệu tỉnh lại.
Đột nhiên.
Lão cảm thấy có lẽ có thể đợi sau khi hai người tỉnh lại, cùng tà túy lưỡng bại câu thương.
Lão và Minh Trí lại ngồi thu ngư ông đắc lợi.
Đây là một cách hay!
Lão nghĩ.
Dù sao lão và Minh Trí hiện tại cũng không đối phó được tên tà túy này.
Cũng không đối phó được bên phía Tô Hoang.
Cứ để bọn họ đấu tranh trước đi.
Sau đó lại tùy tình hình mà định.
Trong lòng có tính toán như vậy.
Tôn Lão tạm thời liền không hoảng không vội nữa.
Dù sao tất cả mọi thứ vẫn cần thời gian.
Tôn Lão lại không có ý định đấu tranh tiếp...
Minh Trí nghĩ.
Đã bọn họ cũng không có ý định đấu tranh tiếp nữa.
Vậy tại sao bọn họ hiện tại không rời đi trước chứ?
Dù sao thế giới này đồ vật quỷ dị quá nhiều.
Nhiều chuyện bất định như vậy.
Khiến hắn trở tay không kịp.
Đây có lẽ chính là khoảng cách thế hệ đi.
Sau đó, ngay khi tà túy này sắp chạm vào vị trí của Tô Hoang và Hậu Thổ.
Tà túy cũng nhe rộng răng nanh của mình.
Kèm theo bàn tay tà túy vừa đưa ra.
Chỉ thấy Tô Hoang và Hậu Thổ đều mở mắt.
Sau đó nhìn nhau một cái.
Lập tức liền trừng lớn mắt.
Nhìn tà túy đang ở ngay gang tấc.
Tà túy vận khởi năng lượng quanh thân, muốn hấp thu năng lượng mà mình khao khát đã lâu.
Năng lượng thuần khiết như vậy quả thực là hiếm thấy.
Hơn nữa còn là năng lượng của hai người!
Quả thực là vô cùng vô tận.
Lập tức càng nhe rộng răng nanh tham lam của mình.
Ngay khi định cắn xuống một cái.
Tô Hoang trong tay vận khởi Lôi Xà (Rắn Sấm).
Sau đó một roi quất xuống.
Chỉ nghe thấy trong hang động truyền ra tiếng gầm rú của tà túy.
Mọi người đều bị đòn tấn công bất ngờ này làm cho kinh ngạc.
Tiểu Đông Tây bên ngoài hang, đã chuẩn bị sẵn sàng nhặt xác cho Hậu Thổ và Tô Hoang rồi.
Nhưng đâu biết bên này lại mở mắt ra chứ.
Trong lòng nó chỉ thấy vui mừng.
Cũng may không để tên tà túy này thực hiện được ý đồ.
Sau đó nhìn dáng vẻ tàn nhẫn của Tô Hoang.
Chỉ cảm thấy đẹp trai ngây người!
Tuy rằng nó không biết một thoáng vừa rồi.