Tô Hoang trong lòng tuy kinh ngạc.
Nhưng lại không hề nghĩ đến việc đáp trả đòn tấn công của Hậu Thổ.
Dù sao đây cũng là người hắn yêu thương!
Mặc dù sự việc có chút kỳ lạ.
Nhưng hắn vẫn thu lại Lôi Xà trong tay.
Trận pháp của đám tà vật kia sắp hoàn thành.
Đối với bất kỳ ai trong bọn họ đều là bất lợi.
Bây giờ cứ để Hậu Thổ làm theo ý mình.
Xem nàng muốn làm gì.
Mình sẽ tùy cơ ứng biến.
Mang theo suy nghĩ này.
Tô Hoang thu lại Lôi Xà trên tay.
Hậu Thổ sau khi nhìn thấy cảnh này.
Trong lòng không khỏi có chút dao động.
Nhưng lại không khỏi nhớ lại chuyện mình đã từng trải qua.
Sóng năng lượng trên tay càng lúc càng tụ nhiều.
Nói về quá khứ của Hậu Thổ.
Phải kể từ mấy triệu năm trước.
Lúc đó nàng vẫn là một người mới trong tộc.
Chưa từng trải qua nhiều chuyện như bây giờ.
Chỉ biết là ngày đó Linh Nữ phái nàng đi bảo vệ linh thạch.
Lại khiến cho cả tộc người đều gặp phải độc thủ.
Lúc đó cũng là những tà vật kia.
Hóa thành bộ dạng của bạn thân nàng.
Sau đó mình cứ như vậy thần không biết quỷ không hay bị lừa.
Hoàn toàn không nhận ra sự bất thường của sự việc.
Kết quả cuối cùng nhận được…
Chính là sự diệt vong của cả tộc.
Chuyện này vẫn luôn ám ảnh trong đầu nàng.
Dù sao cũng là tính mạng của cả tộc người.
Ai sẽ cam tâm cứ như vậy buông bỏ?
Chuyện này đã được giấu trong lòng Hậu Thổ rất lâu.
Trong mấy triệu năm qua chưa từng nhớ lại chuyện này.
Chỉ là cảnh tượng bây giờ lại khiến nàng nhớ lại.
Tô Hoang trước mặt rốt cuộc có phải là…
Dù sao ảo cảnh nàng trải qua năm đó cũng là những cảnh tượng này.
Nếu nói cả tộc người của họ bị diệt vong.
Mình ở giữa cũng đã đóng một vai trò rất lớn.
Nàng bây giờ chỉ muốn bù đắp mà thôi.
Lúc này nàng lại không khỏi nhìn Tô Hoang trước mặt.
Chi tiết các thứ.
Đều nắm bắt tốt như vậy.
Sao có thể…
Là do huyễn hóa ra được chứ?
Nàng tuy nghĩ như vậy.
Nhưng vẫn không cho mình cơ hội để giải tỏa.
Dù sao bài học xương máu trước đây vẫn còn sờ sờ trước mắt.
Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng.
Hậu Thổ trong lòng thấp thỏm.
Nhưng vẫn luôn ngưng tụ sóng năng lượng mà không ném nó ra.
Hậu Thổ tự nhiên cũng nhận ra sự quen thuộc của Tô Hoang.
Tô Hoang cũng nhận ra sự do dự này của Hậu Thổ.
Hắn biết.
Hắn cũng hiểu.
Chỉ là hắn nghi hoặc tại sao Hậu Thổ lại có hành động như bây giờ.
Nếu nói là trúng phải ảo thuật của những tà vật này.
Vậy người đầu tiên gặp nạn phải là mình chứ.
Dù sao Hậu Thổ trước đây còn có Kim Chung Tráo bảo vệ.
Bây giờ cứ như vậy ngưng tụ sóng năng lượng tấn công mình…
Thật là hiếm thấy.
Hơn nữa thực lực của Hậu Thổ là bày ra ở đó.
Tà vật này mặc dù thực lực cũng không yếu.
Nhưng vẫn không bằng một phần của Hậu Thổ.
Trong lòng Tô Hoang lại không nói ra được nguyên do.
Tiểu Đông Tây ở sau lưng Minh Trí và Tôn Lão nhìn tất cả mọi chuyện trước mắt.
Con ngươi không khỏi đảo một vòng.
Nó muốn đóng vai trò tích cực giữa họ.
Lại không biết phải làm sao cho phải.
Cũng chỉ có thể để hai người tự giải quyết.
Dù sao bây giờ mình vừa không có năng lượng vừa không có thực lực.
Cũng không còn những người bảo vệ mình nữa.
Lại không biết trong khoảnh khắc họ giằng co ở đây.
Trận pháp của những tà vật kia đã sớm ngưng kết lại với nhau.
Chỉ là những người ở tầng trên của họ không hề phát hiện.
Nơi họ đang ở.
Chính là bên dưới sơn động này.
Bây giờ có dung nham đang chảy.
Ở chính giữa dung nham treo một bệ đá.
Nơi đó đã nhốt một con hung thú không biết bao nhiêu năm rồi.