Hung thú…
Nó đã quên,
Mình đã ngủ say ở nơi này bao nhiêu năm rồi.
Sau khi đám người năm đó nhốt mình ở đây.
Thì không bao giờ xuất hiện nữa.
Bây giờ như vậy…
Lối vào của thế giới này lại đang biến đổi trong vũ trụ.
Nó chỉ biết trên đó có một con nhện lớn.
Và một người đàn ông.
Nhưng người đàn ông đó lại không có hành động gì quá đáng.
Chỉ muốn khôi phục lại dung mạo của mình.
Tâm trí muốn trốn thoát của nó cũng dần dần tiêu tan.
Bây giờ như vậy…
Những người ở trên…
Con đường họ theo đuổi thứ mình muốn hợp với ý của nó.
Chỉ cần đòn tấn công của họ đủ mạnh.
Mình sẽ có hy vọng phá vỡ tầng đá mà xông ra ngoài.
Sau đó phải xem tạo hóa của mình.
Dù sao phong ấn trên người vẫn còn đó.
Đám người kia có phát hiện mình đã trốn thoát không.
Rồi cùng nhau truy đuổi?
Nhưng điều này cũng không biết được.
Chỉ hy vọng mình có thể ra ngoài.
Sau đó lập tức tìm được chủ nhân của mình.
Nghĩ lại thì nó mới là kẻ thực sự có thực lực.
Hung thú trong lòng nghĩ như vậy.
Sau đó nằm ở trung tâm dung nham ngước nhìn vách đá phía trên.
Cảnh này sẽ không lọt vào mắt của Tô Hoang, Hậu Thổ và những người khác.
Dù sao bây giờ trong mắt họ chỉ có đối phương.
Và đám tà vật trước mặt.
Không còn cách nào khác.
Hậu Thổ và Tô Hoang cứ như vậy giằng co.
Bây giờ chỉ có thể để Minh Trí và Tôn Lão cùng nhau liên thủ đối phó với đám tà vật này.
Nếu không đợi chúng xông lên.
Thì đó thực sự là ngày tận thế của mọi người.
Mang theo suy nghĩ này.
Minh Trí không còn do dự nữa.
Sau đó chỉ nghe thấy vài tiếng nổ lớn.
Những đòn tấn công đó đều rơi xuống đất và các vách đá xung quanh.
Hung thú bị nhốt ở dưới chỉ cảm thấy bầu trời của nó rung chuyển.
Sắp đạt được mục đích của mình rồi!
Nó trong lòng không khỏi có chút kích động.
Nó đã không biết bị nhốt ở nơi quỷ quái này bao nhiêu năm rồi.
Bây giờ cuối cùng cũng có thể ra ngoài!
Thực sự không biết nên nói gì cho phải!
Tâm trạng vẫn là kích động!
Chỉ thấy Hậu Thổ nhìn Minh Trí và Tôn Lão tiến lên,
Và chiến đấu với đám đen kịt kia.
Tình cảm không tin tưởng trong lòng càng dâng trào.
Dù sao Minh Trí sao lại giúp họ?
Sao có thể chứ?
Nàng trong lòng không khỏi nghĩ như vậy.
Dù sao những chuyện này trước đây chưa từng xảy ra.
Phải biết rằng.
Mối quan hệ của họ với Minh Trí và Tôn Lão là như thế nào.
Hai bên đều ngầm hiểu.
Họ lại có thể làm ra những chuyện này?
Chỉ thấy người tạo ra ảo cảnh này.
Hoàn toàn không hiểu mối quan hệ giữa họ.
Chỉ là trong lòng nghĩ như vậy.
Hậu Thổ lại không thể chắc chắn về suy đoán này.
Dù sao từ lúc nãy xem ra.
Người đàn ông không lên tiếng trước mắt này.
Dường như cũng có thực lực mạnh hơn mình.
Nếu nói hắn muốn lợi dụng sức mạnh của mình để làm việc xấu.
Thực sự là không cần thiết.
Từ việc hắn đối phó với những tà vật lúc nãy có thể thấy.
Thực lực của hắn không yếu.
Ảo cảnh này tại sao lại tồn tại…
Thì không thể biết được.
Hậu Thổ trong lòng nghĩ.
Thời gian cứ thế tiếp tục trôi đi.
Đám tà vật kia càng thêm ngông cuồng.
Bởi vì Minh Trí và Tôn Lão trước mặt chúng,
Hoàn toàn không thể chống đỡ được đòn tấn công của chúng.
Bây giờ.
Chỉ cần thủ lĩnh tạm thời của chúng ra lệnh một tiếng.
Chúng có thể phá một cái lỗ ở nơi này!
Chúng lúc nãy tuy không tìm được vị trí của sơn động này.
Nhưng lại biết bên dưới đây là dung nham cuồn cuộn.
Đến lúc đó đám người này đều sẽ bị chôn vùi ở đây.
Cũng coi như đã báo thù cho đồng bọn của chúng.
Những dung nham này có thể tinh luyện năng lượng của họ.
Nhưng chúng là tà vật có thể sống sót trong dung nham.