Cũng đang cố gắng hết sức tìm kiếm bóng dáng của mọi người.
Chỉ là nó mơ hồ cảm nhận được sự nóng rực của mảnh đất dưới chân mình.
Lẽ nào…
Một ý nghĩ táo bạo nảy ra trong đầu Tiểu Đông Tây.
Đám tà vật này muốn thông qua cách nào đó để hấp thu hết năng lượng của tất cả mọi người có mặt sao?
Tiểu Đông Tây trong lòng nghĩ như vậy.
Trong lòng đã có suy đoán của riêng mình.
Nó trước đây từng tìm hiểu về phương pháp này.
Chỉ là không biết bây giờ còn có thể dùng được không.
Nếu thật sự là như vậy.
Xem ra tất cả mọi người có mặt đều không thể thoát được.
Cũng bao gồm cả nó đang đứng trên mảnh đất này.
Phải làm sao đây?
Tô Hoang…
Hậu Thổ…
Tiểu Đông Tây ở nơi ẩn nấp không nhìn thấy gì cả.
Muốn mở miệng hét lớn.
Lại phát hiện mình bây giờ vẫn là bộ dạng của tiểu thần thú.
Hoàn toàn không có khả năng phát ra tiếng.
Rốt cuộc phải làm sao đây?
Thật là một chuyện không biết phải xử lý thế nào cho phải.
Cùng với đòn tấn công của tà vật ngày càng mạnh.
Những người khác tự nhiên cũng nhận ra sự khác thường này.
Mảnh đất họ đang đứng quả thực không thể tưởng tượng nổi!
Tại sao lại nóng rực như vậy?
Các tà vật lộ ra nụ cười đắc thắng.
Bây giờ thời gian còn lại cho Tô Hoang và Hậu Thổ không còn nhiều nữa.
Nhưng nếu suy nghĩ kỹ lại.
Bất kỳ ai trong số họ dường như cũng không có kỹ năng bay lượn.
Phải làm sao đây?
Tiểu Đông Tây nghĩ như vậy.
Sau đó quay người về phía vách động sau lưng.
Muốn cố gắng hết sức leo lên trên.
Chỉ là chưa đợi móng vuốt của nó bám chắc vào.
Mảnh đất nó đang đứng dưới chân đã sụp đổ.
Theo sau đó là những đợt sóng nhiệt cuồn cuộn.
Tiểu Đông Tây chỉ cảm thấy trong lòng tuyệt vọng.
Bây giờ thật sự phải rơi xuống rồi sao?
Quanh thân mình không có chút năng lượng nào.
Như vậy chẳng phải là lãng phí dung nham bên dưới sao?
Mọi người trong lòng cũng đều kinh hãi.
Họ chưa bao giờ nghĩ rằng mảnh đất mình đang đứng lại mong manh đến vậy.
Bây giờ đã tạo thành cục diện như thế này.
Thật không biết phải làm sao cho phải.
Trong bóng tối.
Ngay khoảnh khắc mặt đất nơi họ đứng nứt ra.
Tô Hoang trong bóng tối đó đã chạm được vào tay Hậu Thổ.
Mặc dù hắn cũng không thể lơ lửng trong bóng tối này.
Nhưng hắn lại nắm chặt tay Hậu Thổ cùng nhau rơi thẳng xuống.
Bất kể phía sau bóng tối này là gì.
Hắn đều muốn ở bên cạnh Hậu Thổ.
Hung thú bên dưới tự nhiên bị tiếng nổ lớn này đánh thức.
Ngay lúc nãy.
Trong lòng nó đã mất đi hy vọng vào ý nghĩ ban đầu.
Dù sao vách đá này cũng vô cùng kiên cố.
Muốn phá vỡ nó không phải là chuyện dễ dàng.
Mình tuy đặt hy vọng vào đám người ở trên.
Nhưng vẫn có khả năng thất bại.
Trong lòng giằng co như vậy.
Hung thú liền lại chìm vào giấc ngủ sâu.
Dù sao trong mấy triệu năm qua.
Nó đều tồn tại trên bệ đá giữa dung nham này.
Ngủ đã trở thành thói quen của nó.
May mà lần này đám người đến không làm nó thất vọng.
Thực sự đã phá một cái lỗ trên mặt đất.
Bây giờ phải xem năng lượng của đám người này tinh khiết đến đâu.
Nếu có thể.
Mình như vậy là có thể thoát ra khỏi nơi âm u này.
Ừm…
Đợi đến được thế giới tầng trên.
Mình lại nghĩ cách trốn thoát tiếp.
Mang theo suy nghĩ này.
Hung thú đã sớm từ trên bệ đá đang nằm mà đứng dậy.
Bây giờ bất kể là cơn buồn ngủ nào nó cũng có thể vứt bỏ.
Dù sao cũng liên quan đến tự do của mình.
Nơi quỷ quái này nó thực sự đã ở đủ rồi!
Tiểu Đông Tây đứng ở vị trí hơi thấp trên mặt đất của sơn động.
Cho nên nó là người đầu tiên…