Rơi xuống.
Hung Thú ở phía dưới nhìn.
Kẻ đầu tiên rơi xuống lại là một Tiểu Đông Tây như vậy.
Trong lòng không khỏi có chút khinh thường.
Nó có thể có bao nhiêu năng lượng.
Chính mình còn không rõ sao.
Chỉ là nếu rơi vào trong dung nham này.
Có thể sống sót hay không thì phải xem tạo hóa của nó.
Trong lòng nghĩ vậy.
Hung Thú không muốn quản sống chết của Tiểu Đông Tây.
Dù sao mình đã bị nhốt ở cái nơi quỷ quái này bao nhiêu năm rồi.
Dù cho Tiểu Đông Tây trước mắt có năng lượng yếu ớt đến đâu.
Cũng không thể để nó chê bai gì.
Hấp thụ được bao nhiêu thì hấp thụ bấy nhiêu đi.
Có một chút cũng tốt.
Sau đó là bốn người khác cùng nhau rơi xuống.
Kèm theo đó là người đàn ông bị đè dưới tảng đá.
Và con nhện lớn bị tơ nhện bọc thành một quả cầu.
Hung Thú nhìn con nhện lớn bị tơ nhện bọc,
Hai mắt không khỏi sáng rực lên.
Dù sao nó ở trong này đã lâu như vậy.
Nhưng vẫn còn chút hiểu biết về những chuyện trước đây.
Năng lượng của con nhện lớn tuy không thể nói là thuần khiết.
Nhưng tuyệt đối là lượng đủ lớn!
Chỉ là trong lòng suy nghĩ về năng lượng quanh con nhện lớn.
Hung Thú không khỏi lo lắng.
Không biết những dòng dung nham bên cạnh mình,
Có thể luyện hóa được tơ nhện của con nhện lớn này không.
Dù sao con nhện lớn này cũng có chút thực lực.
Trong mắt Hung Thú không khỏi lộ ra vẻ tham lam.
Dù sao nếu có người muốn phá vỡ bức tường đá phía trên nó.
Đã khó hơn lên trời rồi.
Bây giờ lại còn có nguồn năng lượng chất lượng cao như vậy.
Thật sự không biết nên miêu tả tâm trạng của mình như thế nào cho phải.
Chỉ là cùng với sự rơi xuống của Tiểu Đông Tây.
Hung Thú cũng nhận ra điều không đúng.
Tiểu Đông Tây lông lá này.
Tiểu Đông Tây mà nó vừa khinh thường này.
Lại…
Khiến nó có một cảm giác quen thuộc khó tả.
Không đúng!
Cảm giác này thực sự không đúng.
Nói về những người bạn cũ của nó.
Đều là những vương giả về thực lực.
Thân hình đó cũng vô cùng nổi bật giữa đám đông.
Tiểu Đông Tây này…
Sao có thể?
Hung Thú thu hồi suy nghĩ của mình.
Sau đó lại đặt tâm trí vào mấy người đang rơi xuống.
Tiểu Đông Tây chỉ lo sợ hãi trong lòng.
Không hề chú ý đến Hung Thú đang nằm trên bệ đá phía dưới.
Nếu nó mở mắt ra nhìn thấy.
Thì nó nhất định sẽ trợn tròn mắt kinh ngạc.
Bởi vì Hung Thú đang thèm muốn năng lượng của họ phía dưới,
Chính là hộ pháp bên cạnh nó trước đây.
Đã biết từ khi chúng chia tay.
Hiện tại đã không biết bao nhiêu năm rồi.
Thời gian dài như vậy chúng không hề liên lạc.
Tiểu Đông Tây ban đầu còn nghĩ chúng đã đi đâu đó tiêu dao khoái hoạt rồi.
Dù sao từ khi nó ra đời đến nay.
Tiểu Đông Tây chưa từng thấy bóng dáng của bất kỳ ai trong số chúng.
Nhưng không ngờ nó lại bị nhốt ở đây.
Cảm nhận được luồng nhiệt nóng bỏng từ dung nham ập tới.
Tiểu Đông Tây nhắm chặt hai mắt.
Nó đã có thể tưởng tượng ra kết cục của mình rồi.
Nhưng thật đáng buồn.
Mình mới ra đời không lâu.
Lại phải rời đi…
Trong lòng tiếc nuối.
Tiểu Đông Tây rơi xuống dung nham.
Đồng thời, Hậu Thổ và Tô Hoang cùng những người khác đang rơi xuống,
Đương nhiên cũng chú ý đến sự bất thường của Tiểu Đông Tây.
Cái gì!
Tô Hoang nhìn thấy trong mắt,
Đôi lông mày nhíu chặt thể hiện sự lo lắng trong lòng hắn.
Mình không phải đã ném nó ra ngoài rồi sao?
Sao nó lại xuất hiện ở đây?
Thật là!
Hiện tại như vậy thì phải làm sao đây?
Tay Hậu Thổ được Tô Hoang nắm chặt.
Nàng cũng cảm nhận được sự lo lắng trong lòng Tô Hoang.
Nhưng mà cái này…