Chỉ vì thể tích của Hung thú quá lớn.
Do vấn đề góc độ.
Nó cũng không phát hiện ra,
Phía trên nơi Tô Hoang và mọi người đang đứng có một lối đi.
Trong lòng Tô Hoang đã có tính toán riêng.
Chỉ là hiện tại vẫn chưa thể nói cho mọi người biết.
Hắn chậm rãi vươn tay ra.
Một tay ấp ủ Lôi Xà.
Một tay vươn về phía Hậu Thổ...
Muốn truyền đạt tin tức này cho nàng.
Để có được sự phối hợp của nàng.
Như vậy xác suất thành công của việc này sẽ lớn hơn.
Tiểu Đông Tây suốt dọc đường vừa rồi đều không nói một lời.
Nó không thể chấp nhận việc kẻ thù không đội trời chung trước kia của mình,
Hiện tại lại huyễn hóa thành bộ dáng thuộc hạ của mình.
Lừa gạt mình như vậy.
Đúng lúc này.
Nó không kìm được chậm rãi bước lên phía trước.
Hành động này của nó khiến tất cả mọi người có mặt đều vô cùng kinh ngạc.
Trong đó cũng bao gồm cả con Hung thú trước mặt bọn họ.
Nó cũng làm sao cũng không ngờ tới.
Kẻ thù cũ của mình...
Hiện tại còn nguyện ý nói chuyện với mình.
Phải biết rằng tính khí trước kia của nó nổi tiếng là kỳ quái.
Bất quá quay đầu ngẫm lại.
Tình cảnh hiện tại của nó...
Quanh thân lại không có bất kỳ năng lượng nào.
Có sự thay đổi như vậy cũng là thường tình của con người.
Chỉ là Hung thú đâu biết rằng?
Cuộc đối thoại tiếp theo sẽ dẫn đến việc cục diện trực tiếp đảo chiều.
Chỉ thấy Tiểu Đông Tây ngước đôi mắt lên.
Trong đôi mắt kia chứa đựng rất nhiều điều.
Từ đó toát ra những thứ không nói rõ được cũng không tả rõ được.
Hung thú chỉ cảm thấy mình nhìn một màn trước mắt này.
Trong lòng cũng không ngừng run rẩy.
Thật ra nó cũng chưa từng nghĩ tới việc dùng phương pháp này để lừa gạt đối phương.
Chỉ là ngay lúc Tiểu Đông Tây sắp rơi vào dung nham.
Nó nhận ra có điều không đúng.
Luồng khí tức trên người đối phương...
Nó quá quen thuộc rồi.
Lại nhớ tới những ân oán gút mắc giữa mình và nó trước kia.
Cho nên mới nảy sinh ra chủ ý này.
Ai có thể biết được đến cuối cùng lại tạo thành kết quả như vậy?
Tiểu Đông Tây một câu cũng không nói.
Chỉ là trong mắt ngấn lệ nhìn Hung thú trước mắt.
Nhưng cái miệng không nói gì này lại đang rục rịch.
Tiểu Đông Tây không biết nên nói cái gì để bày tỏ tâm trạng của mình.
Một màn này rơi vào trong mắt Tô Hoang và Hậu Thổ cũng là một trận chua xót.
Tuy rằng bọn họ và Tiểu Đông Tây không có nhiều thời gian ở chung.
Nhưng trong khoảng thời gian bọn họ tiếp xúc.
Tiểu Đông Tây và bọn họ vẫn có rất nhiều hồi ức.
Hiện tại tâm trạng nó nặng nề như vậy.
Bọn họ nhìn ở trong mắt cũng đau ở trong lòng.
Chỉ là không biết bên phía Tiểu Đông Tây có tính toán gì khác hay không.
Tô Hoang và Hậu Thổ nghĩ như vậy.
Sau đó hai đôi mắt đặt lên trên người Tiểu Đông Tây.
Chỉ nhìn thấy nó chậm rãi di chuyển bước chân.
Hai mắt đẫm lệ.
Hậu Thổ muốn ra tay ngăn cản nó.
Tô Hoang lại ngăn nàng lại.
Tô Hoang biết.
Đây là chuyện riêng của nó.
Bất luận hiện tại cục diện của hai nhóm người bọn họ như thế nào.
Tiểu Đông Tây đều có quyền tiến lên này.
Nhìn sự tương tác của hai bọn nó trước kia.
Nghĩ đến bọn nó từ rất nhiều năm trước đã có rất nhiều gút mắc rồi.
Dù sao Thiên Đạo luân hồi.
Thiên ý không thể làm trái.
Đạo lý này Tô Hoang vẫn hiểu.
Giống như bọn họ hiện tại bị chặn ở chỗ này.
Nghĩ đến cũng là có chút nhân quả tuần hoàn.
Cái lối ra xuất hiện trên đỉnh đầu mình này.
Nghĩ đến cũng là có sự sắp đặt.
Hiện tại phải xem sau khi bọn họ từ nơi này đi ra ngoài,
Lại là một phen cảnh tượng như thế nào.
Nghĩ như vậy.
Nhân lúc Tiểu Đông Tây đang đối đầu với hung thú trước mặt.
Tô Hoang truyền tin tức về lối đi trên đỉnh đầu bọn họ cho Hậu Thổ.