Hậu Thổ tự nhiên là lòng có lĩnh hội.
Sau đó, nàng liếc nhìn Tiểu Đông Tây với ánh mắt lo lắng.
Rồi liền đi tới giúp đỡ Tô Hoang.
Hiện giờ bọn họ cũng phải nghĩ cách…
Làm thế nào để đưa tất cả mọi người lên thông đạo phía trên kia?
Nhưng nhìn khoảng cách hiện tại giữa hung thú và bọn họ.
Nếu muốn tất cả cùng đi lên.
E là không thể nào.
Chắc chắn sẽ có tổn thất.
Nhưng nếu không cùng nhau đi lên.
Thì có thể để ai ở lại bên dưới chống cự con hung thú này đây?
Tiến hành chống cự…
Quả thực là chuyện hoang đường!
Nếu như xảy ra giao đấu trong thông đạo này…
Chắc chắn thông đạo này sẽ sụp đổ.
Đến lúc đó, không trọng thương cũng phải tàn phế.
Rốt cuộc phải làm sao bây giờ?
Thực sự không nghĩ ra được biện pháp nào vẹn toàn cả!
Sau đó, nàng lại đặt tâm tư vào kỹ năng dịch chuyển tức thời mà mình vừa sử dụng.
Chỉ là không biết tình hình của thông đạo trên đầu bọn họ ra sao.
Nếu sử dụng kỹ năng đó.
Không chỉ kinh động hung thú trước mặt.
Mà nếu cuối cùng mọi người vẫn không thể thoát ra được.
Thì cách làm này cũng chẳng có tác dụng gì.
Trong lòng nghĩ vậy.
Rồi do dự không biết có nên ra tay hay không.
Tô Hoang tự nhiên cũng nhận ra sự do dự này của Hậu Thổ.
Chỉ là hiện tại ngoài cách này ra…
Dường như cũng không còn cách nào khác.
Lôi xà của hắn chỉ có thuộc tính tấn công.
Không thể vì con hung thú trước mặt này.
Mà giật điện choáng tất cả mọi người trong thông đạo được?
Cách làm này là không thể chấp nhận.
Bây giờ chỉ có thể xem kỹ năng dịch chuyển của Hậu Thổ có thể đưa bọn họ đi được không.
Tô Hoang thầm nghĩ.
Sau đó ra hiệu cho Hậu Thổ.
Những người khác không biết cuộc trao đổi giữa hai người.
Họ cảm thấy mình như những cọng bèo trôi nổi.
Bây giờ chỉ có thể đi theo Tô Hoang và Hậu Thổ đến cùng.
Xem cuối cùng sẽ có kết quả gì.
Dù sao nếu chuyện này để một mình họ làm.
Cũng không biết sẽ làm thành ra thế nào.
Hung thú trước mặt vẫn đang cùng Tiểu Đông Tây.
Chìm đắm trong sự lừa dối vừa trải qua.
Làm sao có thể nhận ra âm mưu quỷ kế của đám người trước mắt này?
Có lẽ cũng vì nó đã sống dưới lớp dung nham này quá nhiều năm.
Quá nhiều thời gian…
Không hiểu được sự xảo trá của nhân gian.
Chỉ là tất cả những gì Tiểu Đông Tây làm với hung thú hiện giờ.
Cũng đều là tình cảm chân thật.
Không ngờ lại vô tình giúp đỡ Tô Hoang và Hậu Thổ.
Chỉ là bây giờ họ lại phải đối mặt với một vấn đề khác.
Lúc nãy Hậu Thổ sử dụng kỹ năng dịch chuyển tức thời.
Là khi năng lượng toàn thân nàng đạt đến đỉnh điểm.
Hiện tại hoàn toàn không có điều kiện như lúc nãy.
Để có thể sử dụng kỹ năng dịch chuyển.
Làm sao để năng lượng của nàng một lần nữa đạt đến đỉnh điểm đây?
Đây là một vấn đề vô cùng nghiêm trọng.
Nếu vấn đề này không thể giải quyết.
Cũng đừng ảo tưởng mọi người có thể chạy thoát.
Tô Hoang trong lòng có nỗi lo này.
Hậu Thổ tự nhiên cũng đã nghĩ đến.
Thế là hắn nghĩ ra một phương pháp vô cùng nguy hiểm.
Chỉ là không biết sự ăn ý của mọi người đến đâu.
Tiểu Đông Tây vẫn giữ một khoảng cách nhất định với hung thú kia.
Nếu có thể.
Tô Hoang và Hậu Thổ đã nghĩ như vậy.
Ngay khi Tiểu Đông Tây đến gần hung thú trước mặt.
Bọn họ sẽ lập tức hành động!
Dịch chuyển tất cả mọi người có mặt đến thông đạo phía trên.
Nhưng cũng chỉ có cơ hội trong khoảnh khắc đó mà thôi.
May mắn là có sự chênh lệch chiều cao giữa Tiểu Đông Tây và hung thú.
Nếu chúng muốn nói chuyện gì đó.
Hung thú chắc chắn sẽ…