Không ai có thể hiểu nó.
Mình không thể nói chuyện.
Thật là đáng tiếc.
Sau đó, đôi mắt nhìn về phía hồ nước đầy khao khát.
Mình rất muốn vào ngâm mình thêm một chút.
Chỉ cần năng lượng có thể hồi phục.
Mình nhất định sẽ đánh cho con hung thú kia răng rơi đầy đất.
Kẻ thù không đội trời chung của mình!
Mình trước đây còn từng ảo tưởng về nó!
Nào ngờ bây giờ gặp phải tình huống này.
Nó lại ra tay độc ác với mình như vậy.
Quả thực là gặp người không tốt!
Gặp người không tốt rồi…
Tiểu Đông Tây trong lòng nghĩ như vậy.
Sau đó lại lùi vào lòng Tô Hoang.
Nếu đã như vậy.
Mình tạm thời không tiến lên nữa.
Đợi tìm được thời cơ thích hợp.
Mình sẽ quay lại.
Dù sao bây giờ mình không thể giao tiếp với họ.
Nếu mù quáng xông vào.
Chắc chắn sẽ bị họ ngăn lại.
Dù sao bộ dạng thảm hại vừa rồi của mình.
Chính là vì bị vớt ra khỏi hồ nước mới ra nông nỗi này.
Nhưng mà xung quanh đây…
Tiểu Đông Tây không khỏi có chút nghi hoặc.
Họ làm thế nào đến được nơi này?
Hóa ra…
Tiểu Đông Tây bắt đầu cẩn thận hồi tưởng.
Là vừa rồi!
Lúc Hậu Thổ mở trận pháp.
Con hung thú này…
Nghĩ đến đây.
Ánh mắt Tiểu Đông Tây nhìn hung thú không khỏi tối sầm lại.
Không biết tại sao.
Hung thú chỉ cảm thấy sau lưng mình có chút lạnh.
Chỉ là khi nó ngẩng đầu nhìn xung quanh.
Lại không phát hiện ra bất kỳ điều gì khác thường.
Tiểu Đông Tây xem như đã nghĩ thông suốt.
Là lúc Hậu Thổ mở trận pháp.
Con hung thú này đã đánh lén sau lưng.
Mình nhìn thấy cục diện hỗn loạn như vậy…
Tô Hoang đã không còn sức lực để đỡ đòn tấn công này cho Hậu Thổ.
Thế là mình liền nhảy lên.
Thực ra ngay cả chính nó cũng không ngờ.
Mình lại có thể nhảy cao đến như vậy.
Thực sự là chưa từng có.
May mà mình vẫn đỡ được đòn tấn công này cho Hậu Thổ.
Mới có thể để trận pháp này hoàn thành thành công.
Chỉ là vừa rồi Hậu Thổ không phải nói có thể đưa họ trở về không gian họ đã vào sao?
Không nên là…
Tiểu Đông Tây trong lòng có chút không hiểu.
Nhưng quay đầu lại nghĩ.
Có lẽ là vì mình.
Mình đã nhận đòn tấn công này.
Sau đó rơi vào thế giới này.
Họ vì lo lắng cho mình.
Nên đã cùng nhảy xuống.
Chỉ là Tiểu Đông Tây có thể hiểu Tô Hoang và Hậu Thổ cũng nhảy xuống theo mình.
Còn Minh Trí và Tôn Lão thì sao?
Nó không hiểu nổi.
Mình và họ không có giao tình gì.
Xem ra cũng là vì thèm muốn thân phận thần thú của mình.
Nghĩ rằng đến đây có thể chia một chén canh.
Tiểu Đông Tây trong lòng nghĩ như vậy.
Dòng suy nghĩ trong lòng đã quay cuồng trăm ngàn lần.
Chỉ là nó nào biết?
Tôn Lão lần này thực sự là bị họ cảm động mới đi xuống.
Còn về Minh Trí.
Hắn là sợ mình sẽ một mình rơi vào dị giới hung tàn.
Mới đi theo xuống.
Nhưng may mà mọi người đều ở bên nhau.
Con hung thú và đám tà vật trước mắt cũng không gây ra được mối đe dọa gì cho họ.
Tiểu Đông Tây trong lòng nghĩ như vậy.
Nó chỉ muốn mình có thể nhanh chóng hồi phục.
Giải quyết đám tạp nham trước mắt này!
Đi theo họ cả một chặng đường!
Mình trong lòng nghĩ đến là thấy uất ức.
Tô Hoang thấy Tiểu Đông Tây không còn náo động nữa.
Xem ra bây giờ tâm trạng của Tiểu Đông Tây đã bình ổn lại.
Lòng mình cũng theo nó mà bình ổn lại.
Tuy mình không biết Tiểu Đông Tây,
Vừa rồi tại sao lại chạy về phía giữa hồ nước.
Nhưng may mà mình đã ngăn nó lại.
Bây giờ tâm trạng của nó cũng coi như đã bình ổn.