Xem ra sẽ không làm ra chuyện lỗ mãng như vậy nữa.
[Hậu Thổ cũng trơ mắt nhìn tâm trạng của Tiểu Đông Tây từ bạo táo trở nên bình ổn như hiện tại.]
Nàng trong lòng cũng vô cùng vui mừng.
Tiểu Đông Tây cuối cùng cũng bình an vô sự.
Nếu nó xảy ra chuyện gì.
Hậu Thổ nghĩ.
Nàng nhất định sẽ không tha thứ cho mình.
Dù sao Tiểu Đông Tây vừa rồi là vì đỡ đòn tấn công cho mình mới biến thành bộ dạng này.
Nhưng vấn đề bây giờ đã giải quyết gần xong.
Đám hung thú và tà vật này lại cũng theo họ xuống đây.
Hậu Thổ thực sự không biết phải làm sao.
Vừa rồi nàng đã cố gắng hết sức để tìm kiếm bí pháp có thể mở đường hầm thời gian này.
Chính là để thoát khỏi những con hung thú và tà vật này.
Nhưng nào có ngờ?
Họ bây giờ đã đến nơi này.
Không ngờ đám hung thú và tà vật kia cũng theo đường hầm thời không mà nàng mở ra cùng xuống đây.
Hậu Thổ thật không biết phải làm sao cho phải.
Bây giờ tâm trạng của Tiểu Đông Tây đã ổn định lại.
Tô Hoang tự nhiên cũng dành một chút sức lực cho Hậu Thổ.
Vẻ mặt u sầu này của Hậu Thổ.
Tô Hoang tự nhiên cũng nhìn thấy trong mắt.
Chỉ là bây giờ đã như vậy rồi.
Cũng chỉ có thể mặc cho hung thú và tà vật đi theo họ.
Dù sao mọi thứ ở thế giới này đều là ẩn số.
Có lẽ nếu nhìn từ mặt tốt.
Mọi người còn có thể hợp tác với nhau.
Chỉ là tuy Tô Hoang có ý nghĩ tốt như vậy.
Nhưng hung thú và tà vật đối diện lại không nể mặt.
Chúng đã theo lâu như vậy mới đến được nơi này.
Đặc biệt là những tà vật kia.
Oán khí của chúng đã sớm đạt đến cực điểm.
Vừa rồi trên đường chúng đi xuống.
Không biết có bao nhiêu tảng đá đập vào chúng.
Chuyện này sao có thể cứ thế bỏ qua?
Chúng tuyệt đối không tin đây là sự trùng hợp.
Thân là tà vật mà chúng đều bị tổn thương nặng nề.
Nếu như lúc đầu rơi vào là con hung thú kia.
Xem ra tổn thương chúng phải chịu sẽ ít hơn một chút.
Con hung thú này!
Đám tà vật nghĩ như vậy.
Sau đó không khỏi hướng về phía hung thú ném đi ánh mắt oán hận.
Thứ xảo trá này!
Lại dám lừa gạt thủ lĩnh của chúng…
Để chúng nhảy xuống trước.
Như vậy mới thay nó đỡ được nhiều đá vụn như vậy.
Nếu không phải như vậy.
Kẻ không bị tổn thương gì ở phía sau chính là chúng.
Hậu Thổ trong lòng trăm mối ngổn ngang.
Nếu mình có thể mở lại đường hầm thời không thì sao?
Sẽ có kết quả như thế nào?
Chỉ là Hậu Thổ bây giờ đã không còn nhiều sức lực để nghĩ về chuyện này nữa.
Dù sao mình vừa rồi mở đường hầm thời không cũng đã tiêu hao không ít năng lượng.
Nếu bây giờ lại phải tính toán cho việc này.
Không biết có bị cạn kiệt năng lượng…
Cuối cùng hồn phách tiêu tan không.
Hậu Thổ không dám mạo hiểm nữa.
Dù sao nàng đã hết lần này đến lần khác thách thức giới hạn cơ thể của mình.
Tô Hoang và những người khác tự nhiên không biết tình trạng cơ thể của nàng.
Nhưng những điều cụ thể trong lòng nàng đều rõ.
Thứ của mình vẫn phải tự mình bảo trọng.
Không thể tiếp tục hồ đồ như vậy nữa.
Hậu Thổ trong lòng nghĩ như vậy.
Sau đó không khỏi ngồi xếp bằng xuống.
Bắt đầu tĩnh tâm đả tọa.
Mọi người đều bị hành động này của nàng làm cho ngơ ngác.
Tại sao?
Nàng bây giờ tại sao lại có bộ dạng này?
Vừa rồi Hậu Thổ có thể mở được đường hầm thời không này.
Đã sớm khiến mọi người kinh ngạc.
Bởi vì nếu suy xét kỹ.
Bây giờ có thể mở được đường hầm thời không này thật không có nhiều người.
Nhưng nói là trùng hợp thì.