Hậu Thổ chính là một trong số đó.
Nhưng mà…
Họ hiện đang ở một nơi như thế nào?
Mọi người nhìn Hậu Thổ như vậy.
Dáng vẻ chuyên tâm đả tọa.
Sau đó liền dời tầm mắt khỏi người nàng.
Dù sao lúc đả tọa không thể bị chú ý quá nhiều.
Nếu không sẽ có nguy cơ tẩu hỏa nhập ma.
Mọi người trong lòng nghĩ như vậy.
Sau đó vài cặp mắt đổ dồn vào môi trường xung quanh.
Xung quanh có rất nhiều cây cối.
Còn có hoa cỏ.
Rừng rậm um tùm.
Chỉ là một vùng đất tràn đầy sức sống như vậy.
Lại không thấy một sinh vật sống nào.
Tuy trước mắt là một cảnh tượng tràn đầy sức sống.
Nhưng mọi người chỉ cảm thấy có chút rợn tóc gáy.
Trong đó lại có những manh mối gì?
Mọi người trong lòng nghĩ không ra.
Chỉ là hiện tại cũng không có cách nào để họ nghĩ thông suốt.
Thế giới này quả thực quá yên tĩnh.
Chỉ nghe thấy tiếng nước hồ chảy róc rách.
Mọi người đều không muốn tin.
Họ sẽ đến một nơi như thế này.
Sau đó chỉ thấy Tôn Lão quay đầu lại nói gì đó với Minh Trí.
Minh Trí nhìn ánh mắt của Tôn Lão cũng thay đổi.
Dù sao không ngờ lão lại có trí tuệ như vậy.
Sau đó liền thấy Minh Trí một mình đi sâu vào trong rừng.
Tô Hoang muốn ngăn hắn lại.
Lại bị ánh mắt của Tôn Lão ngăn cản.
Sau đó Tô Hoang cũng nhận ra mình đã vượt quá giới hạn.
Tuy rằng họ cùng nhau đến thế giới này.
Nhưng nói thế nào cũng đều là những cá thể độc lập.
Hắn muốn làm gì thì cứ để hắn đi.
Mình cũng không quản được.
Đều là người lớn cả rồi.
Cũng nên có khả năng tự phán đoán.
Nghĩ như vậy.
Sau đó Tô Hoang lại đặt ánh mắt lên người Hậu Thổ.
Hắn biết mấy lần trước.
Hậu Thổ lại sử dụng kỹ năng dịch chuyển tức thời.
Lại mở ra đường hầm thời không.
Bây giờ năng lượng trên người nàng chắc chắn đã tiêu hao gần hết.
Bây giờ mới cần đả tọa điều tức.
Thật hy vọng nàng không có chuyện gì.
Tiểu Đông Tây chỉ cảm thấy mình vừa rồi ngâm mình trong hồ nước đó.
Năng lượng quanh thân đã hồi phục được hai phần.
Nhìn bộ dạng này của Hậu Thổ.
Nó trong lòng cũng hiểu rõ.
Xem ra là vì vừa rồi…
Bây giờ năng lượng có chút cạn kiệt.
Nghĩ như vậy.
Tiểu Đông Tây không khỏi giơ hai tay lên vận sức ngưng tụ năng lượng.
Mắt nó dừng lại trên đó một lúc.
Nhìn xem.
Nó rất muốn tiến lên giúp Hậu Thổ!
Nhưng tình hình hiện tại lại không cho phép nó.
Lượng năng lượng hiện tại…
Cũng không cho phép.
Năng lượng của mình chỉ hồi phục được hai phần.
Nếu bây giờ đi giúp Hậu Thổ.
Để cho con hung thú và đám tà vật kia biết.
Năng lượng của mình đang hồi phục…
Vậy thì không biết sẽ gây ra phiền phức gì.
Có lẽ chúng hiện tại không cảm thấy những người này có mối đe dọa gì với chúng.
Nếu như biết thực lực của mình đang hồi phục.
Xem ra sẽ nhanh chóng giết người diệt khẩu.
Dù sao Tiểu Đông Tây trong lòng cũng rõ sự mạnh mẽ trước đây của mình.
Nếu để chúng lựa chọn.
Chắc chắn sẽ bóp chết mình từ trong trứng nước.
Những thứ này…
Tiểu Đông Tây không còn cô đơn suy nghĩ nữa.
Chỉ là một đôi mắt lo lắng đặt lên người Hậu Thổ.
Vẻ mặt của nàng không có ý đau khổ.
Xem ra chỉ là vì suy yếu.
Tiểu Đông Tây trong lòng thở dài một tiếng.
Sau đó không khỏi lục lọi trong túi bảo bối của mình.
Ngay sau đó liền thấy một cái bình nhỏ bí mật xuất hiện trên tay Tiểu Đông Tây.
Đây là đan dược mà nó trước đây đã tốn rất nhiều công sức mới luyện chế thành.
Nói đến việc luyện ra đan dược này cũng đã tiêu hao rất nhiều năng lượng của mình.