Nhưng may là năm đó mình đã kiên trì không ngừng nghỉ.
Cuối cùng vẫn luyện chế thành công.
Không ngờ sau ngàn trăm năm.
Bây giờ nó lại sắp phát huy tác dụng vốn có của mình.
Tiểu Đông Tây nghĩ thầm.
[Fixed] Rồi nhân lúc mọi người không để ý.
Nó đặt bình đan dược trong tay mình vào tay Tô Hoang.
Mọi người đều đang tập trung vào hoàn cảnh xung quanh.
Tất nhiên là không nhận ra hành động này của Tiểu Đông Tây.
Tô Hoang nhận lấy chiếc bình trong tay Tiểu Đông Tây.
Rồi bất giác cầm lấy định mở miệng hỏi nó.
Thì thấy nó vội vàng ôm lấy tay mình.
Dùng thân mình che đi bàn tay đang cầm bình thuốc của hắn.
Trong nháy mắt.
Tiểu Đông Tây đã dùng cơ thể mình che đi bàn tay cầm bình thuốc của Tô Hoang.
Nó không muốn để những người này nhìn thấy chiếc bình trong tay Tô Hoang!
Nếu không lại gây ra tranh chấp.
Tiểu Đông Tây biết thực lực ngày xưa của mình.
Đương nhiên cũng biết chiếc bình đan dược mà mình vừa lấy ra lúc này.
Có ý nghĩa như thế nào đối với mọi người.
Chỉ có thể nói là chí bảo.
Tiểu Đông Tây sợ một mình Tô Hoang không đối phó được.
Nên mới cẩn thận dè dặt như vậy.
Đây coi như là một món quà nó tặng cho Hậu Thổ đi.
Chắc hẳn sẽ có tác dụng rất lớn đối với nàng.
Tô Hoang nắm viên đan dược trong tay.
Tất nhiên cũng nhận ra sự bất thường trong đó.
Nếu nói thứ trong tay mình là kỳ trân dị bảo.
Tô Hoang tuyệt đối tin tưởng.
Tuy trước đây hắn chưa từng tiếp xúc với những thứ này.
Nhưng viên đan dược trong tay lúc này lại cho hắn một cảm giác phi phàm.
Chắc hẳn thứ chứa đựng bên trong cũng không tầm thường.
Tô Hoang nghĩ vậy.
Rồi bàn tay cầm chiếc bình bất giác siết chặt lại.
Hậu Thổ chỉ cảm thấy mình ngồi tại chỗ một lúc.
Năng lượng toàn thân đã hồi phục được một chút.
Không còn suy yếu như lúc đầu nữa.
May mà mình đã kịp thời nhận ra tình trạng của cơ thể.
Nếu không thật không biết nếu sau này mọi người cùng gặp nguy hiểm.
Mình lại xảy ra chuyện…
Sẽ gây ra hậu quả thế nào?
Sau đó Hậu Thổ liền đứng dậy.
Tô Hoang thấy vậy vội vàng định đưa viên đan dược mà Tiểu Đông Tây vừa đặt vào tay mình cho Hậu Thổ.
Chỉ thấy Tiểu Đông Tây nhanh tay lẹ mắt.
Lại ngăn hắn lại.
Nó thầm nghĩ trong lòng.
Cái tên ngốc này.
Tuy mình nói là cho Hậu Thổ.
Nhưng hắn không thể đưa cho Hậu Thổ một cách kín đáo hơn sao?
Trước mặt bao nhiêu người.
Công khai như vậy!
Nếu bị những người này nhìn thấy.
Thì còn ra thể thống gì nữa.
Chỉ tiếc là Tiểu Đông Tây không thể nói chuyện.
Tô Hoang cũng là một cái đầu gỗ!
Không thể hiểu được ý của Tiểu Đông Tây.
Sau đó Tiểu Đông Tây không khỏi dùng cả chân tay.
Giao tiếp với hắn một lúc.
Tô Hoang mới miễn cưỡng hiểu được ý của Tiểu Đông Tây.
Thì ra là vậy!
Rồi Tô Hoang liền cất bình thuốc vào không gian tinh thần của mình.
Cùng với hành động này của Tô Hoang.
Ở phía bên kia, Tôn Lão đang tìm kiếm luồng khí tức này.
Cũng dừng lại động tác của mình.
Có một khoảnh khắc.
Lão cảm thấy có lẽ mình đã cảm nhận sai.
Có lẽ mấy ngày nay quá mệt mỏi.
Mỗi lần đều lang thang bên bờ vực sinh tử.
Nên mới xuất hiện ảo giác như vậy.
Phải biết rằng nếu bây giờ thật sự có một bình đan dược như vậy.
Thì thật không biết tốt đến mức nào!
Dù sao công hiệu của loại đan dược này cũng được mệnh danh là thiên hạ đệ nhất.
Là do một thần thú của Thần giới ngày xưa luyện chế ra.
Chỉ nghe nói lúc đó rất nhiều thần thú đều ngăn cản nó.
Nhưng có lẽ là vì sở thích.
...