Mọi người đều đã đến đông đủ!
Trịnh Khung thấy thế cũng không chút do dự:
“Đều chuẩn bị xong rồi! Vậy thì không đợi nữa, nhân lúc trời chưa tối, đi sớm một chút!”
Dứt lời, dẫn đầu đi ra khỏi cửa bao gian.
Tô Hoang nhìn bọn họ một đoàn người đeo túi lớn túi nhỏ, hạo hạo đãng đãng, đâu có dáng vẻ đi săn giết Hoang Vu dã thú?
Cứ như là dẫn trẻ con đi du xuân vậy!
Trịnh Khung không do dự, ngược lại đến lượt Tô Hoang do dự.
Mình còn muốn đi theo sao?
Đây thật sự không phải là đi du xuân chứ?
Do dự một lát, Tô Hoang vẫn dẫn người đi theo.
Cứ như vậy, một đoàn người hạo hạo đãng đãng đi về phía cửa ải của Hoang Vu Chi Địa.
Người đi đường nhìn thấy cảnh này ngược lại cũng không lấy làm lạ.
Dù sao người đi Hoang Vu Chi Địa, cơ bản đều là tổ đội đi tới.
Mang theo lương khô và một ít hành lý.
Đeo túi lớn túi nhỏ.
Mãng Võ gánh vác trọng trách của cả đội ngũ, đeo nhiều bao hành lý nhất.
Những người khác hoặc nhiều hoặc ít cũng mang một hai bao.
Ngay cả Sa Sa cũng đeo một bao.
Bởi vì ai cũng không biết chuyến đi này, phải ở trong Hoang Vu Chi Địa bao lâu!
Ngược lại nhóm Tô Hoang hành trang đơn giản, có vẻ không hợp rơ với đám người Trịnh Khung.
Người đi đường nhìn thấy cũng nhìn thêm vài lần.
Trong lòng cũng lập tức có cái nhìn đại khái.
Đám người phía trước đều là lão điểu rồi.
Đám người phía sau ước chừng là lần đầu tiên đi Hoang Vu Chi Địa.
Đi theo Trịnh Khung trong thành bảy ngoặt tám rẽ đi một hồi lâu.
Sau khi rẽ qua một góc đường, tầm nhìn trước mắt đột nhiên trở nên khoáng đạt.
Tường thành cao chọc trời xuất hiện trước mắt Tô Hoang.
Tường thành bên này còn cao hơn tường thành lúc bọn họ vào thành!
Cũng loang lổ hơn.
Ngay cả cổng thành cũng là cửa sắt dày nặng!
Cửa sắt đóng chặt, trước cửa có quan binh đứng gác.
Quan binh thủ thành cũng mắt trần có thể thấy nhiều lên.
Ít nhất cũng nhiều hơn gấp năm lần so với lúc nhóm Tô Hoang vào thành nhìn thấy!
Từ vị trí hiện tại của bọn họ đến chỗ cổng thành đều trống trải.
Không có nhà cửa, không có cửa hàng.
Rộng lớn như một quảng trường.
Lúc này trên quảng trường có không ít người.
Đều là Thợ săn thú chuẩn bị xuất phát đi Hoang Vu Chi Địa.
Trịnh Khung dẫn người tìm một chỗ đất trống nghỉ ngơi.
Đương nhiên cũng không quên giải thích cho Tô Hoang bọn họ.
“Hiện tại cánh cổng sắt trước mắt ngươi chính là cửa ải giữa Lâm Hoang Thành và Hoang Vu Chi Địa!”
“Nhưng, cửa ải không phải lúc nào cũng mở.”
“Bởi vì bên ngoài sẽ có một số Hoang Vu dã thú du đãng.”
“Để giảm thiểu thương vong, cổng thành chỉ mở vào thời gian cố định.”
“Thời gian mở là từ giữa trưa mỗi ngày cho đến chạng vạng tối mỗi ngày.”
“Nói cách khác mặc kệ là đi ra hay trở về tốt nhất là vào khoảng giữa trưa đến chạng vạng tối!”
Nghe xong lời giải thích của Trịnh Khung, Tô Hoang đã hiểu.
Hóa ra cửa ải giữa Lâm Hoang Thành và Hoang Vu Chi Địa cũng không phải thường mở.
Mà là sẽ mở vào thời gian cố định.
Vượt quá thời gian này, sẽ đóng lại.
Thảo nào hắn thấy tất cả Thợ săn thú có mặt đều mang theo hành lý.
Đều chuẩn bị đóng quân ở Hoang Vu Chi Địa.
Thời gian bọn họ tới nói sớm không sớm, nói muộn cũng không muộn.
Cách giữa trưa còn một khoảng thời gian.
Nhóm Tô Hoang cũng đành phải cùng đám người Trịnh Khung chờ đợi.
Hồng nhật treo cao.
Mặt trời dần dần lên đến đỉnh đầu!
Giữa trưa sắp đến rồi!
“Ầm ầm ầm...”
Tiếng ồn ào cực lớn vang lên.
Thu hút sự chú ý của tất cả mọi người tại hiện trường!
Tô Hoang cũng ngẩng đầu nhìn về phía âm thanh truyền đến.
Âm thanh truyền đến từ chỗ cửa ải.
Tô Hoang nhìn thấy cánh cổng sắt khổng lồ kia đang chậm rãi mở ra!
Mà một đám quan binh võ trang đầy đủ đang đứng sau cổng thành nghiêm trận chờ đợi!