Cổng thành mở rồi!
Tiếng ồn ào vang lên.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều bị thu hút.
Quan binh thủ thành nghiêm trận chờ đợi!
Cánh cửa sắt dày nặng đang chậm rãi mở ra!
Cửa ải đã mở!
Xuyên qua cửa sắt, Tô Hoang nhìn thấy Hoang Vu Chi Địa.
Một mảnh hoang vu, cỏ dại khắp nơi, Hoang Vu dã thú du đãng.
Gió cát nổi lên bốn phía.
Tựa như một vùng sa mạc.
Ngoài cửa sắt có mấy con Hoang Vu dã thú đang du đãng, quay đầu nhìn thoáng qua cửa sắt cửa ải đang chậm rãi mở ra.
Trong mắt tràn đầy vẻ tinh hồng.
Đợi đến khi cửa sắt mở đến mức có thể cho một con Hoang Vu dã thú đi qua, mấy con Hoang Vu dã thú trong nháy mắt lao tới!
“Bày trận!”
Quan binh trong thành đã sớm nghiêm trận chờ đợi.
Hoang Vu dã thú càng ngày càng gần!
Chỉ nghe một tiếng quát lớn, “Giết!”
Hàng trăm quan binh mặc áo giáp xông về phía mấy con Hoang Vu dã thú chém giết!
“Giết ——”
Các quan binh đều là quên mình xả thân, tay cầm trường thương xung phong hãm trận!
Tiếng gào thét vang tận mây xanh.
Trăm tên quan binh và mấy con Hoang Vu dã thú va chạm vào nhau.
Mười mấy người một đội, phân công hợp tác, vây giết một con Hoang Vu dã thú.
Chiến đấu cũng không kéo dài quá lâu, đều là người thân kinh bách chiến, tự nhiên biết tầm quan trọng của việc đánh nhanh thắng nhanh!
Đây chỉ là đợt đầu tiên.
Số lượng cũng không nhiều.
Chỉ có mấy con dã thú du đãng ở gần đó lao tới.
Chiến đấu kết thúc, hơn trăm tên quan binh không một ai trận vong.
Chỉ có lác đác vài người bị thương chút ít, được đội y tế đưa đi chữa trị.
Những quan binh còn lại thu dọn tàn cuộc chiến trường.
Xác của những con Hoang Vu dã thú này cũng là một phần thu nhập.
Tiền trợ cấp của những quan binh thủ thành này có một phần đến từ những con dã thú này.
Ở bãi đất trống trước cửa ải, mấy người Trịnh Khung lạnh lùng nhìn.
Mắt thấy Hoang Vu dã thú xông vào đã bị đánh chết.
Hắn đứng dậy, phủi bụi trên người.
“Đi thôi! Vào Hoang Vu Chi Địa!”
Nhấc chân đi về phía cửa ải.
Không chỉ có bọn họ Trịnh Khung, những người khác thấy cảnh này, cũng đứng dậy chuẩn bị qua cửa ải, tiến vào Hoang Vu Chi Địa!
Nhóm Tô Hoang cùng đám người Trịnh Khung đi về phía cửa ải.
Lúc này chỗ cửa ải có một đội quan binh đứng gác.
Thấy Tô Hoang và nhóm Trịnh Khung đi tới.
Giơ tay ngăn lại,
“Đi Hoang Vu Chi Địa làm gì?”
Trịnh Khung dường như đã sớm quen, móc ra huy chương của Hiệp hội Thợ săn thú,
“Hiệp hội Thợ săn thú, thực hiện nhiệm vụ!”
Quan binh thủ thành nhìn thấy huy chương kia cũng không ngăn cản nữa.
Bỏ tay xuống.
Để Trịnh Khung dẫn theo bọn Tô Hoang đi qua.
Cũng không có ý định kiểm tra hành lý của bọn họ.
Bước qua cửa sắt.
Đặt chân lên vùng đất đầy cát vàng kia.
Mấy người Tô Hoang theo ý nghĩa thực tế đã tiến vào Hoang Vu Chi Địa.
Nhìn một mảnh đất hoang lương trước mặt.
Tô Hoang không biết nên làm gì.
Trịnh Khung quen cửa quen nẻo,
“Đi U Tịch Lâm trước! U Miêu sinh sống ở đó. Giúp Hoang Thiên huynh bọn họ hoàn thành nhiệm vụ trước!”
Hắn hiện tại có chút hưng phấn!
Đợt này, phải làm một vố lớn!
Hắn định dẫn bọn Tô Hoang đến nơi ở của U Miêu.
Để bọn họ và U Miêu chém giết.
Đám người mình thì đánh xì dầu.
Đợi đến khi bọn Tô Hoang dầu hết đèn tắt thì dẫn bọn họ rút lui.
Cuối cùng trên đường rời đi sẽ âm thầm ra tay độc ác!
Giết sạch bọn họ!
Về phần ngụy trang.
Thôi đi, lãng phí thời gian!
Cho dù có người phát hiện, ở nơi hiểm địa như Hoang Vu Chi Địa gặp phải thi thể không phải rất bình thường sao?
Ai biết sẽ là do Trịnh Khung hắn làm?
Nơi này sinh sống nhiều Hoang Vu dã thú như vậy, sao không thể là chết trong tay dã thú?
Ai biết được là do con người làm?
Trịnh Khung không có chút gánh nặng tâm lý nào.
Hôm nay làm xong vụ này, đủ cho hắn nghỉ ngơi thật tốt một trận.
Hắn đều đã quy hoạch xong, một năm tiếp theo, hắn hoàn toàn không cần nhận nhiệm vụ nữa!