Huyền Hồng còn đang kỳ quái Tô Hoang làm sao biết Thái Thản tới.
Thái Thản đã đi theo mấy người Hậu Thổ xuyên qua rừng cây, tiến vào hồ trung tâm Rừng Hoang Thủy.
Hậu Thổ đi đầu liếc mắt một cái liền nhìn thấy Tô Hoang đang đứng đó chăm chú nhìn nàng.
Nháy mắt lao vút qua, một phen ôm lấy Tô Hoang.
Huyền Hồng chỉ cảm thấy trước mắt hoa lên, một bóng đen liền lao tới ôm lấy Tô Hoang bên cạnh hắn.
Khóe miệng Tô Hoang mỉm cười, vươn tay ôm lấy Hậu Thổ đang nhào vào trong ngực hắn.
Hậu Thổ ngẩng đầu nhìn Tô Hoang.
Có chút oán trách hỏi: “Tại sao chàng lại đi một mình?”
“Cũng không mang theo thiếp!”
“Ha ha, đánh đến cao hứng, một đường liền đánh tới đây.”
Tô Hoang cười gượng trả lời.
Thật sự là đánh đến cao hứng liền một đường đuổi theo tới đây.
Sau đó tán gẫu với Huyền Hồng.
Trong lúc nhất thời hắn cũng không nhớ tới Hậu Thổ bọn họ còn đang đợi hắn.
Mãi cho đến khi Hậu Thổ dẫn theo Minh Trí và Tôn Lão đi tới Rừng Hoang Thủy.
Cảm nhận được khí tức quen thuộc của Hậu Thổ, hắn mới nhớ tới.
Ngược lại khiến hắn không ngờ tới chính là, Hậu Thổ lại mang theo Minh Trí và Tôn Lão tìm tới đây.
Khiến hắn cảm thấy kinh ngạc.
Thực lực của Thái Thản cũng không yếu.
Nó canh giữ ở cửa, Hậu Thổ bọn họ làm sao có thể vô thanh vô tức đi vào?
Hắn biết thực lực của Hậu Thổ.
Dễ dàng nắm bắt Thái Thản không thành vấn đề.
Nhưng Thái Thản muốn lên tiếng kêu cứu hẳn là vẫn có thể làm được.
Nhìn lại Hậu Thổ, khí tức rất bình ổn, cũng không có cảm giác đã dùng qua năng lượng.
Ngược lại là Minh Trí đứng bên cạnh Tôn Lão ở phía sau khí tức có chút cảm giác uể oải.
Tô Hoang liếc nhìn Minh Trí một cái.
Nhìn thấy áo choàng trên người hắn có chút nếp nhăn.
Lại nhìn thoáng qua Thái Thản đang thành thành thật thật đi theo phía sau.
Khóe môi nhếch lên, đã hiểu.
Huyền Hồng ở một bên nhìn thấy Hậu Thổ nhào lên ôm lấy Tô Hoang.
Đầu óc mơ hồ.
Hắn nhìn về phía Thái Thản.
Thái Thản cảm nhận được ánh mắt của hắn, bốn mắt nhìn nhau với hắn.
Ánh mắt Huyền Hồng khẽ động.
Thái Thản lập tức hiểu ý của hắn.
Bất đắc dĩ buông tay tỏ vẻ mình cũng không rõ ràng.
Huyền Hồng chỉ đành thôi.
“Khụ khụ!”
Tô Hoang và Hậu Thổ triền miên một hồi lâu, mãi cho đến khi Huyền Hồng ho nhẹ một tiếng, hai người mới tách ra.
Thái Thản hiện tại muốn tìm cái khe đất chui vào.
Có ngốc nữa nó cũng biết Tô Hoang và Hậu Thổ quan hệ thế nào rồi.
Hóa ra Tô Hoang chính là phu quân của nữ nhân kia.
Cái này nếu để Tô Hoang biết mình ngăn cản Hậu Thổ, sẽ không lại đánh mình một trận chứ?
Hối hận a!
Cái này không thể trách nó, đều là lão rùa già bảo nó tới canh cửa.
Là lão rùa già nói không thể để người ngoài tới gần.
Chính ngươi cũng nghe thấy được.
Cái này không thể lại tìm ta gây phiền toái chứ?
Thái Thản rụt về phía sau, lại muốn bôi dầu vào lòng bàn chân chuồn đi.
“Thái Thản, lại đây!”
Vừa muốn chạy, đã bị Huyền Hồng gọi lại.
Thái Thản cúi đầu, đi tới bên cạnh Huyền Hồng.
“Chuyện gì xảy ra?”
Huyền Hồng hỏi.
“Ta……”
Thái Thản không biết nên nói thế nào.
Tô Hoang còn ở đây đấy!
Nó cũng không thể nói mình ngăn cản nhưng không ngăn được chứ?
Vậy Tô Hoang nghe được một lát nữa không phải sẽ đánh mình một trận sao?
“Tại sao không truyền tin nói với ta một tiếng?”
Huyền Hồng trừng mắt nói.
Có người tìm tới cũng không biết nói với hắn một tiếng.
Huyền Hồng nhìn bộ dạng kia của Thái Thản phỏng chừng nó hẳn là đã ngăn cản đối phương, sau đó còn bị đánh một trận.
Nếu không sao lại thành thành thật thật đi theo sau mông?
“Ngại quá Tô Hoang huynh, thật sự không biết mấy vị này là phu nhân và hảo hữu của Tô Hoang huynh.”
Huyền Hồng cười làm lành nói.
“Không sao, ta cũng không biết bọn họ sẽ đột nhiên tới tìm ta.”
Tô Hoang cũng không để ý.
Hắn cũng là vừa cảm nhận được khí tức Hậu Thổ mới biết bọn họ tới.
Người không có việc gì là tốt rồi.