“Ngại quá, Tô Hoang huynh.
Thật sự không biết, mấy vị này là phu nhân và hảo hữu của Tô Hoang huynh.
Có nhiều chậm trễ, còn xin Tô Hoang huynh lượng thứ!”
Huyền Hồng cười làm lành nói.
“Không sao, ta cũng mới biết bọn họ lại tới tìm ta.
Vốn định nói một lát nữa sẽ trở về, đã tới rồi,
Vậy cũng vừa vặn, đỡ phải chạy đi chạy lại.”
Tô Hoang cười nói.
Sự xuất hiện của Hậu Thổ, khiến Tô Hoang có chút ngoài ý muốn.
Hắn không ngờ Hậu Thổ lại mang theo Minh Trí và Tôn Lão tới Rừng Hoang Thủy tìm hắn.
Có chút ngoài ý muốn, cũng có chút cảm động.
Khoảng thời gian mình không ở đây, Hậu Thổ sợ là lo lắng muốn chết.
Nhìn người ngọc nũng nịu trong ngực, trong mắt Tô Hoang tràn đầy nhu tình.
Mình không ở đây, toàn dựa vào Hậu Thổ tới ổn định lòng người.
Trong lòng nàng lo lắng cũng không dám biểu lộ ra mặt.
Nhất định nghẹn đến khó chịu, nếu không cũng sẽ không mang theo Minh Trí và Tôn Lão đường xa lặn lội chạy tới tìm hắn.
“Đúng rồi, quên giới thiệu cho các ngươi.”
Tô Hoang một tay ôm Hậu Thổ, một tay chỉ chỉ Huyền Hồng,
“Vị này là Huyền Hồng, người cầm lái Rừng Hoang Thủy hiện tại.
Giống như chúng ta cũng là từ thế giới khác tới.”
“Bản thể của hắn chính là Huyền Vũ!”
Lời này của Tô Hoang, không đơn thuần chỉ là nói với Hậu Thổ trong ngực,
Đồng thời cũng là nói cho Minh Trí và Tôn Lão đang đứng một bên nghe.
“Huyền Hồng huynh, vị này là nội nhân (vợ),
Hai vị khác là hảo hữu của ta, chúng ta cùng nhau đi tới thế giới này.”
Tô Hoang cũng đơn giản giới thiệu cho Huyền Hồng một chút.
Hậu Thổ nghe nói Huyền Hồng cũng là từ thế giới khác tới, trên gương mặt xinh đẹp tràn đầy vẻ sai ngạc.
Nàng ngơ ngác nhìn Huyền Hồng.
Có chút muốn cầu chứng.
Huyền Hồng bị Hậu Thổ nhìn đến xấu hổ, chậm rãi gật đầu, xác minh lời Tô Hoang nói.
“Từ thế giới khác tới không chỉ có chúng ta và con nhện lớn kia? Còn có người khác?”
Hậu Thổ vẫn có chút chưa hoàn hồn.
“Đúng, không chỉ những người này, còn có một số lão gia hỏa vẫn đang ngủ say.”
“Còn có?”
Lần này là Minh Trí khiếp sợ!
Còn có người từ thế giới khác tới?
Hắn còn tưởng rằng ngoại trừ bọn họ và con nhện lớn ra,
Thế giới này hẳn là không còn người từ thế giới khác tới nữa.
Hiện tại xem ra, suy nghĩ của hắn hiển nhiên là sai.
Còn có người khác từ thế giới khác tới!
Hơn nữa nghe lời Tô Hoang, còn không chỉ có một người trước mặt này!
Một số, vậy nói rõ còn có những người khác.
“Vậy bọn họ đều ở đâu?”
Minh Trí nhìn Tô Hoang hỏi.
“Đều ở đây.”
“Ở đây?”
“Đúng.”
“Chỗ nào?”
Minh Trí mang theo nghi hoặc, nhìn tứ phía.
Không nhìn thấy thân ảnh người khác, ngay cả tung tích hắn cũng không phát hiện được!
“Ha ha ha!”
Nhìn thấy bộ dáng này của Minh Trí,
Huyền Hồng bật cười, nhưng vẫn giải thích cho hắn một chút.
“Đừng nhìn nữa, ở đây không có ai,
Những tên kia đều đang ngủ say, phân tán ở các nơi trong Rừng Hoang Thủy.”
Nghe xong lời giải thích của Huyền Hồng, Minh Trí bừng tỉnh đại ngộ.
Thảo nào hắn không nhìn thấy còn có người khác tồn tại.
Hóa ra đều rơi vào ngủ say.
“Bọn họ là đại hạn sắp tới?”
Minh Trí lại hỏi một câu.
Huyền Hồng qua loa trả lời Minh Trí một câu:
“Gần như vậy.”
“Vậy đã như thế, tìm được Cấm Kỵ Chi Thư chẳng phải mọi người đều có thể trở về rồi sao?”
Phải nói là, Hậu Thổ vẫn rất nhạy bén.
Một cái liền nắm được trọng điểm.
“Cái này……”
Tô Hoang cũng không biết nên nói thế nào.
Phun ra hai chữ liền không biết nói tiếp ra sao.
Sắc mặt Huyền Hồng có chút khó coi.
Bộ dáng muốn nói lại thôi giống hệt Tô Hoang.
Hậu Thổ nhìn biểu tình quái dị của hai người, trong lòng mạc danh kỳ diệu.
Hai người này bị sao vậy?