“…A Hoang.” Triệu thị gọi, “Có khách đến.”
Tô Hoang đã mặc quần áo chỉnh tề, bước về phía cửa, khẽ gật đầu: “Thôn trưởng bá bá, các vị thúc bá, tối nay mọi người ở lại đây dùng bữa tối nhé?”
Mọi người vẻ mặt lúng túng.
Họ chỉ mang tâm lý may mắn mới đến đây dò xét, không ngờ vị tiểu công tử này thật sự sống ở đây.
Thôn trưởng gãi đầu, ngượng ngùng nói:
“Cái đó, A Hoang à, chúng ta hay là hôm khác lại đến nhé.”
“Thôn trưởng bá bá, mọi người đến thăm bệnh, sao có thể bụng đói mà về được?”
[Tô Hoang nói, “Hai ngày nay ta rảnh rỗi, vừa nấu một nồi cháo, vừa hay để mọi người nếm thử.”]
Thôn trưởng không nỡ từ chối ý tốt của hắn, đành phải đồng ý.
Tô Hoang dẫn mọi người vào nhà, lại dặn dò nha hoàn bưng lên cháo gạo trắng nóng hổi và trứng vịt muối.
Hắn múc một bát đầy, đưa cho thôn trưởng.
“Thôn trưởng bá bá vất vả nửa đời người, cả đời bôn ba lao lực, chưa từng được ăn thứ gì ngon, nay nhân lúc trời đông giá rét, ngài hãy lấp đầy bụng, kẻo hại đến dạ dày.”
Thôn trưởng bưng bát, ánh mắt lộ vẻ cảm động: “Cảm ơn con nhé, A Hoang.”
Ông ăn hết một bát, lại múc thêm một bát nữa.
[Những người dân làng khác thấy vậy, đều khen ông có lộc ăn.]
Nụ cười của thôn trưởng càng thêm rạng rỡ: “Đứa trẻ A Hoang này thật hiếu thảo.”
Mọi người đều nói, thôn trưởng dạy dỗ có phương pháp, khiến thôn trưởng vui đến không khép được miệng.
Tô Hoang thì nói: “Thôn trưởng bá bá, ngài không cần bận tâm, ta không quan tâm đến chút tiền nhỏ này.”
Thôn trưởng cười lắc đầu: “Ai lại chê tiền nhiều chứ.”
[Mọi người đều phụ họa.]
Thôn trưởng ăn xong một bát cháo, bụng quả nhiên dễ chịu hơn nhiều, tinh thần phấn chấn.
Mọi người lại trò chuyện với ông vài câu, rồi lần lượt rời đi.
Đợi mọi người đi hết, thôn trưởng mới ngồi xuống ghế, thở dài nói: “Ta vốn không nên làm phiền con, nhưng thằng hai nhà ta không nên thân, suốt ngày lêu lổng, sống qua ngày nhờ chút tài sản tổ tiên để lại, nhưng chút tiền đó căn bản không đủ cho nó tiêu, ngày nào cũng ăn cám nuốt rau… Ta thật sự lo chết đi được, mới đến tìm con giúp đỡ. Con yên tâm, ta tuyệt đối không chiếm lợi của con, cứ nói thẳng, cần bao nhiêu tiền khám bệnh?”
“Ngài hiểu lầm rồi.” Tô Hoang thản nhiên nói, “Ta không yêu cầu tiền khám bệnh, chỉ muốn hỏi ngài vài tin tức.”
Thôn trưởng sững sờ: “Tin tức gì?”
“Ta nghe nói phía nam làng có một con sông.”
“Đúng vậy, sau làng chúng ta có một con sông, nước sông chảy xiết, thường làm ngập lụt hoa màu, nên ngày thường chúng ta không dám tùy tiện đặt chân đến.”
“Ồ, ngoài cái này ra thì sao?”
“Hết rồi… Làng núi nghèo khó hẻo lánh như chúng ta, ngày thường đều sống nhờ trời, lấy đâu ra tin tức gì?” Thôn trưởng vô cùng thắc mắc.
Tô Hoang im lặng một lát, chậm rãi uống hết ngụm cháo cuối cùng.
“Nếu đã như vậy… vậy ta xin cáo lui trước.”
“Ấy… A Hoang, đợi đã!”
Thôn trưởng gọi hắn lại, “Con định ra bờ sông à? Con đợi một chút, ta dẫn đường.”
Tô Hoang nhướng mày: “Thôn trưởng biết đường sao?”
Thôn trưởng cười hì hì hai tiếng:
“Phía sau nhà ta có một cây cầu nhỏ thông sang bờ bên kia.”
Nhà ông là hộ duy nhất trong làng có cầu đá, vì vậy thường xuyên gặp được những người dân làng khác.
Thôn trưởng vừa dẫn hắn đi, vừa lẩm bẩm:
“Cây cầu nhỏ đó là do cha ta đào ra. Khi cha ta còn sống, mỗi khi trời mưa tuyết, ông lại vác cày ra bờ bên kia của cây cầu để cày cấy, lâu dần, cây cầu nhỏ đó đã trở thành biểu tượng lớn nhất của làng chúng ta.”
Trong lúc nói chuyện, thôn trưởng đã dẫn hắn đến bên cây cầu nhỏ.
“A Hoang, cây cầu này chính là biểu tượng của làng.”
Thôn trưởng nói, “Con xem, cha ta đã vẽ một đóa hoa mẫu đơn trên cầu.”
Tô Hoang ngẩng mắt nhìn, trên cầu quả thật có một đóa mẫu đơn đang nở, tư thái tao nhã.
...........