Thương Lang từng vì công vụ mà đến Nghiễm Phủ vào mùa đông, nên đã nếm trải cái kiểu thời tiết ẩm ướt chết tiệt đó.
Lúc này, cảm nhận được luồng hơi lạnh buốt giá từ sau lưng thổi tới, len lỏi thẳng vào tận xương tủy, hắn thấy thứ đang áp sát từng bước phía sau chẳng phải là gã Thây Ma kia nữa, mà là con gián khổng lồ hắn từng thấy bay trên tường lúc nửa đêm đi vệ sinh!
Mà mình có chạy nhanh cách mấy, làm sao đọ lại tốc độ bay của nó được? Thương Lang tranh thủ lúc đổi hướng, ngoái đầu lại nhìn thì phát hiện khoảng cách giữa hai bên đang rút ngắn cực nhanh. Kiểu này thì chưa kịp đuổi tới chỗ đám khốn kia, chắc chắn mình đã bị nó tóm gọn rồi.
Vì vậy, hắn suy nghĩ một chút rồi cất cao giọng.
"Này Lang Nhân, cô có chạy nhanh hơn được không?"
Có chứ.
Chloe không thèm nhiều lời, đáp gọn lỏn.
"Được, sao nào?"
Thương Lang liếc mắt ra hiệu về phía sau.
"Cứ thế này, cả hai chúng ta đều sẽ bị nó tóm. Cô là người bản địa, chết rồi rất khó sống lại, nên lát nữa cô cứ dồn toàn lực mà chạy, tôi ở lại cản hậu cho."
!?
Chloe thật sự không thể tin vào tai mình.
"Thật... thật sao?"
Thương Lang nghiêm túc gật đầu.
"Thật, có sức thì chạy nhanh lên đi."
"Tôi..."
Chloe nhất thời cảm động đến mức sắp khóc. Kể từ khi quê hương bị chiến hỏa tàn phá, bị buộc phải tha hương, đây là lần đầu tiên nàng nhận được một lòng tốt thuần túy và nồng hậu đến vậy.
QWQ
Tuy ngoại hình của anh cũng xấu xí như mấy con khỉ không lông khác, nhưng tấm lòng của anh thật sự tỏa sáng lấp lánh nha!
Nàng cố gắng kìm nén cảm xúc, cảm thấy mình không thể phụ tấm lòng tốt của hắn, bèn học theo dáng vẻ của người chơi mà ôm quyền.
"Cảm ơn ngài, vậy tôi đi trước một bước, hy vọng ngài có thể an toàn thoát thân!"
"Ừm... đi đi..."
Thương Lang ra vẻ trầm ổn, gật đầu thật mạnh.
Sau đó, nhìn bóng lưng nàng tăng tốc rời đi, hắn hận không thể lôi cả nhà con Lang Nhân này, luôn cả tổ tông mười tám đời nhà nó từ dưới mồ lên chửi cho một trận!
Mẹ nó chứ.
Đệt, không phải chứ huynh đệ? Hóa ra cô biến thành Sói Khổng Lồ được à?
Đệt, không phải chứ huynh đệ? Cô là ngựa đua trá hình đấy à, chạy nhanh vãi thế?
Đệt, không phải chứ huynh đệ? Mấy lời khách sáo trong miệng còn chưa nói xong đã chuồn mất dạng rồi?
Thương Lang nhất thời có cảm giác mình bị lừa. Nhưng ai bảo mình lại là người chủ động đề nghị cơ chứ, đành ngậm bồ hòn làm ngọt, sau này tìm thằng nhóc Kỷ Minh kia tính sổ sau vậy...
Khoan đã.
Phải rồi, Kỷ Minh đâu?
Lần này thì Thương Lang sụp đổ thật rồi. Rõ ràng đã hẹn là trong ứng ngoài hợp, cùng nhau diệt gọn đám tín đồ Tà Thần và quý tộc côn trùng chết tiệt này, thế quái nào chỉ thấy mỗi mình hắn nai lưng ra làm, còn đồng đội thì chẳng thấy tăm hơi đâu?
Nhưng hắn cũng chẳng còn thời gian để hỏi thăm xem cha mẹ Kỷ Minh có khỏe không nữa, bởi vì luồng gió lạnh đã bám lên tứ chi hắn, cái lạnh thấu xương tức thì như ngàn kim châm, dường như đến cả mạch máu cũng bị đông cứng lại.
Dù Thương Lang một lần nữa vận khởi toàn thân khí huyết, dẫn động chính khí chí cương chí cường chống lên một tầng khí thuẫn, cái cảm giác nặng như đeo chì này vẫn không hề biến mất.
—— Bởi vì đây là lời nguyền đến từ thần linh.
"Haizz..."
Nếu đã không thể trốn thoát, thì ngồi im chờ chết cũng không phải là phong cách của Thương Lang. Cho nên hắn dứt khoát dừng bước, hôm nay dù có chết, cũng phải xé được một miếng thịt từ trên người tên tà thần này xuống rồi mới cam lòng.
Nhưng anh hùng hy sinh – dù chỉ là hy sinh một ngày sau Open Beta, thì di ngôn tuyên truyền giác ngộ cũng phải có!
Vì vậy, Thương Lang giơ cao nắm đấm phải, đối mặt với gã Thây Ma, để ánh sáng vàng kim bao trùm toàn thân, đồng thời hít một hơi thật sâu, gầm lên một tiếng vang trời.
"Kỷ Minh, tổ sư nhà cậu!"
"Két két..."
Kèm theo tiếng răng va vào nhau ken két, Hàn Thiết đang lơ lửng trên không cũng khuấy động một trận bão tuyết gào thét, chuẩn bị thổi kẻ tự cho mình là dũng cảm này thành một bức tượng băng.
Nhưng đúng lúc này, Thương Lang vốn đã đẩy khí thế lên đến đỉnh điểm lại đột nhiên xì hơi, nhìn ra sau lưng gã Thây Ma, buột miệng thốt lên.
"Vãi cả nồi, cái đồ chó này."
"Ngươi!"
Cú đòn toàn lực, có thể nói là quyết tử của hắn lại dừng lại vào phút chót, khiến cho Hàn Thiết thần tức điên lên, một đòn vốn có thể gây sát thương tối đa giờ lại đánh vào không khí.
Khiến hắn bực bội đến suýt hộc máu thì thôi đi, lại còn bị một kẻ phàm nhân sỉ nhục thẳng mặt. Hắn giận dữ định mắng lại, thì cảm thấy sau lưng mình...
Sao lại có chút ấm áp thế nhỉ?
"Đánh đi chứ! Sao lại dừng?"
Người xuất hiện sau lưng gã Thây Ma không ai khác chính là Kỷ Minh, tay hắn cầm một cây xẻng vàng chóe, lúc này đang bày ra tư thế của một tay bóng chày chuẩn bị vụt bóng.
Thấy cả người ném bóng lẫn người đỡ bóng đều dừng lại, không thể chơi tiếp được nữa, hắn đành tiếc nuối thở dài.
"Thấy chưa, cậu làm thế này là bỏ lỡ thời cơ rồi còn gì? Vốn dĩ cậu một quyền đấm nó bay tới đây, tôi lại một xẻng bổ bay đầu nó, thế là xong chuyện rồi còn đâu?"
Thương Lang không nói gì, chỉ cúi xuống nhặt một hòn đá lên rồi ném mạnh xuống đất.
"Ông thôi đi nhé, tôi xông lên mà không bị nó đập chết tại chỗ đã là tạ ơn trời đất rồi!"
Hàn Thiết thần cứng đờ quay đầu lại, nhưng sự chú ý của hắn lại dán chặt vào cây xẻng kia.
Cây xẻng thực ra rất bình thường, nhưng thứ được phủ trên đó lại khiến hắn cảm thấy như có gai sau lưng – thánh quang với nồng độ cực cao.
Trong phút chốc, đủ loại suy đoán lấp đầy đầu óc hắn, thực tế và phỏng đoán hỗn loạn đan xen vào nhau, tạo thành một kết luận khả dĩ nhất.
Chẳng lẽ... tất cả chuyện này đều là âm mưu của Giáo Hội Thánh Quang nhắm vào ta?
Thánh Quang Thần: Oan cho tôi quá, trước hôm nay tôi còn chẳng biết có vị thần nào tên như ông nữa đấy.
Như để chứng minh cho sự vô tội của Thánh Quang Thần, người bị đổ oan như học sinh tiểu học ở quê bị bắt nạt, hai gã phàm nhân kia dường như đã quên mất sự tồn tại của Hàn Thiết thần, trực tiếp tụm lại tán gẫu.
"Nó làm gì có cửa mà đập chết cậu. Đợi bão tuyết phá vỡ khí thuẫn, lực xung kích còn lại cũng gần như bị chính khí của cậu triệt tiêu hết rồi, cho nên cú đấm đó của cậu chắc chắn sẽ trúng mục tiêu."
"Trúng rồi thì sao, ông chắc là ông có thể một xẻng chặt đứt đầu nó không?"
"Chỉ dựa vào tôi thì chắc chắn là không được, nhưng ai bảo tôi mới học được một tay thánh quang đâu, thứ này đối phó với mấy thứ ma quỷ còn chuyên nghiệp hơn cả chính khí."
"Chả trách dạo gần đây ông cứ lăng xăng chạy vào trong vương quốc, hóa ra là bắt được mối quan hệ với Giáo Hội Thánh Quang à."
"Haizz, hoàn cảnh phức tạp mà, muốn moi chút tình báo nội bộ thì không thể không dính dáng đến Giáo Hội Thánh Quang được."
Nói đến đây, Thương Lang gật đầu, đưa ra một câu hỏi chí mạng.
"Thế mấy chuyện ông vừa kể thì liên quan quái gì đến việc ông đến muộn hơn nửa tiếng?"
Kỷ Minh: "À thì..."
Thực ra Kỷ Minh không hề đến muộn, hay nói đúng hơn là từ lúc đám đông chỉ trích đổ tội cho Giáo Hội Hàn Thiết, đến lúc họ bị buộc phải nghênh chiến với Thương Lang và Chloe, rồi lại đến lúc Hàn Thiết thần tâm lý bất ổn ra tay đánh trẻ con, hắn đều có mặt từ đầu đến cuối.
Chỉ là hắn không lộ diện, mà lén lút đứng bên cạnh, dùng một lá bùa ẩn thân để hóng drama xem kịch thôi.
Cũng không phải hắn muốn bẫy người, nếu thật sự muốn hại người thì đã không sắp đặt đơn giản như vậy. Hắn chỉ muốn xem thử, đỉnh cao chiến lực của người chơi hiện tại rốt cuộc ở trình độ nào.
Nếu Thương Lang vừa gặp mặt đã bị hơn trăm NPC vũ trang vây đánh cho ra bã, thảm như gà bị làm thịt, vậy hắn sẽ lập tức ra tay, hoàn thành lời hứa của mình.
Nếu hắn lấy một địch trăm mà chiến đấu chật vật, vậy thì hắn sẽ ra tay vào lúc đối phương sắp thua, cố gắng thăm dò giới hạn năng lực chiến đấu hiện tại của Thương Lang.
Ai ngờ gã này lại mạnh hơn hắn tưởng, dắt theo một Chloe cảm giác tồn tại không cao mà vẫn cứng rắn càn lướt, trực tiếp đục thủng đội hình chủ lực của địch.
Nếu không phải do đồng nghiệp trong Cục Ngoại Vụ khá biết cách thao tác, thành công kích hoạt một con BOSS ẩn hiện ra, thì có lẽ toàn bộ phó bản này đã bị hắn một mình clear luôn rồi.