---
Về phần con Boss ẩn này, đúng là không phải thứ mà Thương Lang ở giai đoạn hiện tại có thể xử lý được. Việc hắn có thể phản công trước khi chết thay vì bị đấm một phát bay màu đã được coi là qua màn hoàn hảo rồi.
Dù sao thì, tuy Hàn Thiết cũng giống Nham Long Reynolds, chỉ là một Á Thần vừa mới bước chân lên con đường này, còn non hơn Chuẩn Thần hay Chân Thần rất nhiều, nhưng thần linh vẫn là thần linh.
Một cơ thể cấp ba mươi mấy, cộng thêm buff nghịch thiên từ thần lực, tuyệt đối không phải là thứ Thương Lang có thể dựa vào kỹ xảo và hack để giải quyết. Trừ phi hắn là một Xuyên việt giả cùng đẳng cấp với Kỷ Minh, sở hữu hack xịn hơn.
Vì vậy, Kỷ Minh quyết định không để Thương Lang ra tay, mà dự định tự mình trổ tài một phen.
Bước đầu tiên.
"Hầy, cái đó... Tôi có trốn đâu, tôi chỉ ra ngoài... vận động cơ thể chút thôi mà."
Trước đó còn chạy mất dạng với tốc độ ánh sáng, giờ Chloe lại lén lút mò về, thân hình sói khổng lồ của cô gần như chặn kín cả lối đi trong hang đá.
Cộng thêm hai con người phía sau, đối với Hàn Thiết Thần lúc này đúng là trước có sói sau có hổ, bị bao vây hoàn toàn không thể trốn thoát.
Bước thứ hai.
"Thương Lang này, thật ra đây không phải NPC tôi thuê đâu, mà là Thú Khế Ưước của tôi đấy... Kiểu như Pokémon, ông biết không?"
Vừa nói, Kỷ Minh vừa giơ cái xẻng lên như thể đang dùng pháp trượng, khiến thánh quang bao bọc bên ngoài ngưng tụ lại.
"Cho nên trước khi tấn công, tôi tung skill buff cho nó một chút công kích đã!"
???
Nghe vậy, Chloe không khỏi thầm than trong lòng: *Mình dù gì cũng là một sinh vật có trí tuệ cơ mà, sao thoáng cái đã biến thành ma thú không não rồi?*
Ngay sau đó, cô thấy một quả cầu sáng lập lòe bay về phía mình. Khi nó chạm vào và tan biến trên người, Chloe mới phát hiện ra thứ này hóa ra là một viên "kẹo a xít" sấm sét được bọc trong thánh quang.
Và khi được nạp một "cục pin" siêu cấp đến từ thần linh như vậy, sức mạnh sấm sét vốn đã cạn kiệt của Chloe, một tín đồ được ban phước, bỗng chốc trở nên dồi dào trở lại.
...
Thôi được rồi, ma thú thì ma thú, có điện nạp vào là sướng rồi!
Bước thứ ba.
"Chloe, mau dùng Răng Nanh Sét!"
"Gào!"
Chloe đang hưng phấn chuẩn bị vận sức, định cho vị dã thần này một đòn ra trò, nhưng nghe thấy tên skill xong lại có chút chần chừ.
Mặc dù là một nhân vật thuộc hệ "số nhọ", từ lúc bị bắt làm tù binh tới giờ, Chloe ngày nào cũng bị úp sọt. Cô nàng trước nay luôn ngậm bồ hòn làm ngọt, chịu thiệt thòi đến phát ngán.
Nhưng bản chất cô là một sinh vật kỳ dị. Từ lần đầu xuất hiện khi dẫn bầy sói vây công các nhà mạo hiểm, sau đó còn "chính miệng" giết chết và nuốt sống đào binh ngay tại chỗ, đủ để thấy bản chất của cô cũng là một kẻ tàn ác.
Mà sở dĩ có sự tương phản như vậy, ngoài việc trật tự vốn có của thế giới ma pháp đã sụp đổ, còn bởi vì đây là một thế giới có vô số chủng tộc, và giữa họ thực sự tồn tại sự khác biệt, thậm chí là một trời một vực.
—— Có văn minh hay không, chính là phương thức cơ bản nhất để quyết định một sinh linh sẽ được ngồi vào bàn ăn hay là "lên bàn ăn".
Goblin và nhiều á nhân khác có chỉ số IQ tương đối thấp, tổ chức xã hội cũng chỉ dừng ở chế độ tù trưởng bộ lạc nguyên thủy, vì vậy địa vị của họ thấp hơn con người.
Trong khi đó, những người lùn tuy cũng yếu ớt nhưng lại có thể dựa vào trí tuệ thông minh của mình để tạo dựng được danh tiếng trong thế giới của các vương quốc.
Còn về ma thú, những sinh vật gần như không có văn minh, chỉ biết tụ tập lại với nhau đã được coi là trí tuệ kinh thiên động địa, cho dù chúng có sức mạnh như Cự Long thì trong mắt các sinh vật có trí tuệ cũng chỉ là những miếng thịt di động có thể tùy ý xẻ thịt mà thôi.
Bất kể là giết hay nấu, ngoài một số ít Tinh Linh sống quá lâu, ăn quá no nên lập ra hiệp hội bảo vệ động vật, sẽ không có ai lên án cả, thậm chí có khi còn xin bạn một miếng để nếm thử.
Nhưng giữa các sinh vật có trí tuệ với nhau thì lại khác, cho dù đối phương chỉ là một người bình thường, cho dù hắn đã chết và giờ chỉ là một cái xác dùng làm vật chứa cho thần linh...
Chuyện như vậy mà cũng làm được, không biết ngày mai còn dám làm ra chuyện gì kinh khủng hơn! Đúng là loại người người phải diệt trừ.
Cho nên.
"Cái đó... có thể đổi sang skill Vuốt Sét hay gì đó không? Tôi sợ... ờm, điểm SAN của tôi có vấn đề mất."
Ồ, xem ra dạo này cũng chăm lướt diễn đàn game thủ phết, biết cả thuật ngữ này rồi cơ đấy.
Nếu người ta đã không muốn ăn đồ đông lạnh, Kỷ Minh cũng không làm khó cô nữa, đồng ý với yêu cầu đổi skill của Chloe.
"Ok! Xem đây, Bầu Trời Vỡ Nát. Lôi Đình Thánh Quang Phá Thiên Trảo!"
Trời ạ, sao đột nhiên lại chơi trội hơn cả tôi thế này?
Ở phía đối diện, Hàn Thiết đã vào thế sẵn sàng, điều khiển bão tuyết chuẩn bị liều chết một phen, lại cảm thấy mình hình như lại bị troll nữa rồi.
Lại nữa rồi! Lúc nào cũng thế! Rõ ràng đã nói là quyết chiến sinh tử, cuối cùng lại giở trò!
Nếu không phải cổ họng đã hỏng khiến giọng nói của hắn trở nên khàn đặc khó nghe, chắc chắn hắn đã chỉ thẳng vào mũi bọn họ mà dùng vốn sống ngàn năm của mình để hỏi thăm tổ tông mười tám đời nhà đối phương rồi.
Ta đây là một vị thần đường đường chính chính đấy nhé! Ngày thường bị đồng nghiệp khinh bỉ, đuổi đánh chạy khắp nơi đã đành, tại sao gặp phải mấy con tép riu này mà còn bị trêu đùa hết lần này đến lần khác chứ!
Vì vậy, đối mặt với cú vồ đầy sấm sét và thánh quang, thanh thế cực kỳ hoành tráng của con sói khổng lồ, Hàn Thiết với nỗi lòng cay đắng tột cùng đã không muốn bị lừa nữa.
Hắn chỉ tượng trưng thổi ra một luồng gió, rồi đứng yên tại chỗ, chuẩn bị cho bọn họ thấy thế nào là phong thái và sự ung dung của một vị thần!
Thế là hắn ăn trọn một cú tát hăng hái thể hiện của Chloe, bay đi như một bao cát và đập mạnh vào vách đá bên cạnh.
Dù có được thần linh buff mạnh thế nào, nền tảng của Hàn Thiết bây giờ cũng chỉ là một pháp sư quèn vài cấp, nên cơ thể này gần như bị xé toạc hoàn toàn.
Hơn nữa, đây không phải là sát thương vật lý đơn thuần, những tia sét như dầu sôi cứ sùng sục trên vết thương của hắn, không ngừng khoét sâu thêm tổn thương.
Tính ra Chloe đã cào trúng bốn móng vuốt sắc lẹm, e rằng chẳng bao lâu nữa, một màn « Ngũ mã phanh thây » sẽ được trình diễn.
Thế nên Hàn Thiết Thần trợn mắt há mồm, bị lừa đến đau đớn khôn cùng, ngàn vạn lời nói cuối cùng hóa thành một câu.
"Mấy người là ai vậy hả, sao lại bắt nạt người ta quá đáng thế!"
Kết quả là do biểu cảm quá dữ tợn, hắn lỡ làm trật cả quai hàm, phải mất một lúc lâu điều khiển cơ mặt mới nắn nó lại được.
Lúc ngẩng đầu lên lần nữa, hắn phát hiện ba kẻ trước mặt đã sớm mặc kệ mình, đang tụm lại một chỗ tung xúc xắc.
"Tuy đây không phải bản thể của hắn, nhưng chắc cũng không khác biệt nhiều đâu nhỉ."
"Đúng vậy, ít nhất cũng là một phân thân có giá trị, thịt nó chắc chắn sẽ được rất nhiều EXP! Hay là ba chúng ta Roll điểm đi."
Khốn kiếp, lại còn đang nhòm ngó EXP từ cái thân xác này của ta!
Hàn Thiết sắp khóc tới nơi, không thể chịu đựng thêm sự sỉ nhục này nữa. Hắn quyết định, dù thế nào đi nữa, trước khi phân thân này tan biến, cũng phải trả thù bọn họ một vố thật đau!
Nếu danh xưng của hắn là Hàn Thiết Thần, vậy thì thần quyền của hắn tự nhiên cũng liên quan đến cái tên này.
Hiện tại, hắn mới chỉ thể hiện chữ "Hàn" (Lạnh), vậy còn chữ "Thiết" (Sắt) đâu?
Ầm ầm!
Đúng lúc này, những tảng đá sau lưng hắn phát ra tiếng va chạm dữ dội, như thể có thứ gì đó đang cựa quậy bên trong.
Không, thứ đang di chuyển chính là nham thạch!
Đây là thế giới ma pháp, đúng là có thể dùng sức người để đào ra một mê cung dưới lòng đất phức tạp như vậy, nhưng đó tuyệt đối không phải là chuyện một giáo hội nhỏ bé có thể làm được.
Vì vậy, mê cung này có thể thành hình, phần lớn là nhờ vào nỗ lực của chính hắn. Dù sao thì thời kỳ đầu khởi nghiệp, có ông chủ nào mà không phải tự thân vận động chứ?
Và bây giờ, hắn muốn cả tòa...