“Tuyệt quá!” tôi reo lên.
“Ồ!” Hartmut cũng thốt lên theo.
Con ma thú loạng choạng trong giây lát trước đòn tấn công bất ngờ rồi nhe răng về phía chúng tôi. Mặc dù cơn mưa tên của tôi đã trúng đích, nhưng không mũi nào tung ra được đòn kết liễu. Đánh bại một con ma thú chỉ bằng một chiêu rõ ràng không dễ dàng như vậy.
“Lên!” Cornelius hét lớn khi cậu tăng tốc thú cưỡi ma pháp và lao thẳng về phía con ma thú. Kiếm đã nằm sẵn trong tay, và cậu chém chết con ma thú chỉ trong nháy mắt.
“Chúng ta đã thấy sức mạnh vũ khí của Tiểu thư Rozemyne!” Leonore gọi. “Hãy rời đi ngay lập tức!”
Và thế là, chúng tôi quay đầu trở lại ký túc xá ngay. Chúng tôi chỉ có ba hiệp sĩ tập sự đi cùng, số lượng đó sẽ không đủ để đối phó với tất cả ma thú nếu chúng tôi thu hút quá nhiều con.
“Mình không thể giết được ma thú, ngay cả với vũ khí mới...” tôi lẩm bẩm, không kìm được nỗi buồn. Tôi đã muốn gây ấn tượng với mọi người bằng cách tiêu diệt vài con chỉ với một đòn, nhưng thực tế không hề êm đẹp như vậy.
“Không đâu, người đã làm quá tốt rồi,” Cornelius nói, cố gắng an ủi tôi. “Thần đã ngạc nhiên trước lượng sát thương người gây ra cho con ma thú đó; thần không nghi ngờ gì việc đòn tấn công của người sẽ giết chết một con yếu hơn.”
Hóa ra, những con ma thú chúng tôi gặp thuộc loại mạnh.
“Đó là một vũ khí tuyệt vời, nhưng em không nghĩ mình có thể sử dụng được,” Judithe nói, nhìn khẩu súng nước của tôi đầy tiếc nuối. “Em không có đủ ma lực để bắn ra nhiều tên cùng lúc như vậy.”
Súng nước của tôi nhỏ, nhẹ và dễ cầm bằng một tay, nhưng sức tấn công của nó phụ thuộc rất nhiều vào lượng ma lực của người dùng. Quả thực, nó là vũ khí được tạo ra dành riêng cho tôi.
*Mặc dù nó cũng chẳng còn là súng nước nữa ngay từ khoảnh khắc nó bắn ra tên...*
Dù vậy, nó mạnh và tiện lợi đến bất ngờ, nên tôi quyết định chọn nó làm vũ khí của mình. Tôi có thể từ từ cải tiến nó theo thời gian.
*Trong trường hợp đó, nó thậm chí chẳng cần phải là súng nước nữa. Mình muốn làm cho nó ngầu hơn. Một màu đen chân thực hơn chẳng hạn, giống như mấy khẩu súng trong tiểu thuyết trinh thám hard-boiled ấy!*
Chúng tôi trở về ký túc xá, và trong khi mọi người bận rộn với việc học, chỉ mình tôi loay hoay thay đổi hình dáng khẩu súng nước. Tôi không muốn một khẩu súng trông rẻ tiền và trong suốt.
“Hự. Lại thất bại...”
Thật không may, tôi chưa bao giờ chạm vào một phiên bản đồ chơi của súng đen, nên tôi không thể hình dung chính xác được. Dù cố gắng thế nào, tôi cũng không thể có được hình ảnh rõ ràng trong đầu, và schtappe của tôi không biến thành hình dạng tôi muốn. Điều tốt nhất tôi có thể làm dường như là tạo cho khẩu súng nước hiện tại một chút sắc đen, nhưng nó vẫn trong suốt, trông chẳng ngầu chút nào.
*Khônggg! Cứ đà này thì mình còn chẳng "hard-boiled" bằng một quả trứng luộc nữa! Mình chỉ là một quả trứng lòng đào mềm oặt thôi!*
“Nào, nào, tiểu thư. Đừng cau mày nữa. Hãy đến thính phòng thôi,” Rihyarda nói, hối thúc tôi. “Hôm nay là ngày người đã chờ đợi, khi tất cả mọi người cùng đỗ một lúc. Hãy tập trung vào các bài học lý thuyết, chứ không phải schtappe của người.”
Tôi đưa schtappe trở lại hình dạng bình thường, dù đầy tiếc nuối. Việc giúp mọi người đỗ đạt phải được ưu tiên hàng đầu; tôi có thể tập trung cải tiến súng nước sau khi chuyện đó xong xuôi.
*Một ngày nào đó, mình sẽ có một khẩu súng siêu ngầu. Khi đó mọi người sẽ nghĩ mình thật hard-boiled!*