Sau một cuộc thảo luận ngắn, mọi người quyết định rằng tôi sẽ đi chữa lành điểm thu thập. Ba hộ vệ sẽ không đủ cho một nhiệm vụ như vậy, nên chúng tôi quyết định mang theo những hiệp sĩ tập sự nhàn rỗi, những người hầu như không giúp gì trong việc đánh bại con thú và đã nhanh chóng nhận được phần nguyên liệu nhỏ của mình.
Chúng tôi tiến vào vùng ánh sáng vàng của điểm thu thập và thấy ranh giới rõ ràng giữa thảm thực vật xanh tươi và lớp bùn đen nơi con ternisbefallen đã tàn phá. Tổng cộng, khoảng một phần tư khu đất trống đã bị phá hủy hoàn toàn. Đó là một thiệt hại nghiêm trọng.
“Cảnh tượng này thật kinh hoàng,” một trong những hiệp sĩ tập sự nói. “Chúng ta cần khắc phục sự tàn phá này, nếu không việc học của chúng ta sẽ bị ảnh hưởng.”
Tôi gật đầu đồng ý trong khi cân nhắc liệu mình có thể thực hiện nghi thức chữa lành này hay không. Không giống như lần sau cuộc tấn công của trombe, lần này tôi thực sự cần phải làm cho cây cối phát triển ở một mức độ nào đó; nếu không, các học viên sẽ ngay lập tức gặp vấn đề trong lớp học.
“Ta sẽ chữa lành đủ để Ehrenfest không bị tụt lại trong các lớp học,” tôi nói. “Ta tin rằng tất cả các người sẽ ra tay nếu có bất kỳ ma thú nào xuất hiện.”
“Rõ!”
Khi hạ cánh xuống điểm thu thập, tôi quay lại nhìn Philine ở ghế sau. “Philine, em không được rời đi,” tôi nói. “Hãy đợi ở đây cho đến khi ta trở lại.”
“Đã hiểu.”
Và thế là, tôi một mình trèo ra khỏi chiếc Pandabus. Tôi không muốn bước vào vũng bùn đen, nên tôi đã dừng lại ngay trước nó.
“Các hầu cận chúng ta sẽ ở bên cạnh Tiểu thư Rozemyne. Mọi người, hãy bảo vệ vành đai,” Leonore chỉ thị, yêu cầu các hiệp sĩ tập sự cưỡi thú cưỡi phân tán ra và đứng gác. Chị và Hartmut đứng ở bên trái và bên phải tôi, trong khi Judithe bảo vệ phía sau lưng tôi. Hiện tại chúng tôi không thấy bất kỳ ma thú nào xung quanh — chúng đều đã bỏ chạy khi con ternisbefallen đang hoành hành và vung bùn đen khắp nơi — nhưng cẩn tắc vô áy náy.
Tôi biến ra schtappe của mình, nhắm mắt tập trung, rồi hình dung ra quyền trượng của Flutrane. Nó có một cán dài, thanh mảnh được điểm xuyết bằng những viên ma thạch nhỏ, và ở ngay đầu là một viên ma thạch lớn màu xanh lá cây cỡ nắm tay người lớn được bao quanh bởi một khung vàng. Đó là thần cụ đầu tiên tôi sử dụng.
“Streitkolben.”
Ngay khi tôi vừa nói xong, quyền trượng của Flutrane đã xuất hiện trong tay tôi. Tôi cắm nó xuống đất, nắm chặt bằng cả hai tay, và từ từ bắt đầu truyền ma lực vào.
“Hỡi Nữ thần Nước Flutrane, người mang đến sự chữa lành và đổi thay. Hỡi mười hai nữ thần phụng sự bên cạnh Người. Xin hãy lắng nghe lời cầu nguyện của con và cho con mượn sức mạnh thần thánh của Người. Xin hãy ban cho con sức mạnh để chữa lành cho em gái Người, Nữ thần Đất Geduldh, người đã bị thương bởi những kẻ phục vụ cái ác. Con xin dâng lên Người khúc nhạc thần thánh này, tạo nên những gợn sóng tối cao. Xin Người hãy lấp đầy thế gian bằng màu sắc hoàng gia của Người cho đến khi thỏa nguyện lòng con.”
Viên ma thạch lớn được gắn trên quyền trượng phát ra một tia sáng chói lòa. Tôi đã quen thuộc với cảm giác một cơn bão đang hình thành xung quanh khi ma lực của tôi khuấy động. Tóc tôi bay trong gió, và khi quần áo tôi xào xạc, tôi biết rằng nghi thức chữa lành sẽ thành công.
Một lúc sau, có một tia sáng thứ hai lóe lên từ mặt đất bên dưới tôi, và ánh sáng cùng màu với viên ma thạch của quyền trượng bắt đầu chạy dọc trên mặt đất thành những đường thẳng. Chúng đều có độ dày đồng đều, và chúng chảy từ gốc quyền trượng như nước chảy qua các con kênh.