Virtus's Reader
Khánh Dư Niên

Chương 5: CHƯƠNG 3: VÔ DANH HOÀNG THƯ

Lợi ích lớn nhất khi được sống lại có lẽ là hiện giờ có tứ chi linh hoạt, có thể hành động thoải mái. Chuyện này làm Phạm Nhàn rất vui mừng. Cái cảm giác không có bệnh tật trong người thật vui sướng khó tả --- y rất thoải mái, có thể nói đã là trời cao ban ân cho bản thân mình rồi.

Mất tròn bốn năm hắn mới hiểu rõ được vấn đề này, đã có cơ hội sống lại một lần nữa, vì sao bản thân mình không sống cho thật tốt đi? Nếu trời cao đã ban cho mình cuộc sống mới, mình sống không vui vẻ chẳng phải là không nể mặt ông trời à? Nếu bây giờ mình có thể cử động sao không hoạt động thật nhiều đi?

Cho nên toàn bộ hạ nhân của phủ bá tước nói vị thiếu gia nhỏ tuổi này là người rất hiếu động.

- Thiếu gia, van xin cậu, mau xuống đây đi.

Lúc này Phạm Nhàn đang ngồi ở trên đỉnh hòn giả sơn trong sân, nhìn ra vùng biển xa xa cuối chân trời, khẽ mỉm cười.

Nhưng trong mắt nha hoàn, một đứa bé mới có bốn tuổi không ngờ dám trèo lên cao như vậy, còn có điệu bộ mỉm cười rất là thành thục, rõ ràng là thằng nhóc này điên mất rồi.

Càng lúc mọi người càng tập trung đông đúc bên dưới hòn giả sơn, bảy tám hạ nhân đã luống cuống lo lắng chạy xung quanh giả sơn.

Tuy Ti Nam bá tước được hoàng đế bệ hạ ân sủng, nhưng dù sao tước vị cũng không cao, quan chức cũng không lớn, thu nhập bên ngoài cũng không nhiều lắm, cho dù có nhiều cũng không thể cấp toàn bộ cho mẫu thân và con tư sinh của mình, cho nên hạ nhân trong biệt phủ của bá tước cũng không đông lắm.

Phạm Nhàn nhìn sắc mặt sốt ruột của mấy người phía dưới hòn giả sơn, không khỏi thở dài, cẩn thận bò xuống dưới nói:

- Chỉ là vận động một chút thôi, làm gì mà gấp vậy?

Đám hạ nhân nghe nhiều những lời kỳ quái của tiểu thiếu gia bắt chước người lớn nhà mình, thành thói quen rồi, thấy vậy cũng không trách mắng gì, một ông lão đi tới bế y mang đi tắm.

Tới khi Phạm Nhàn được tắm rửa sạch sẽ tho một nha hoàn bế lấy y, cười tủm tỉm mà vuốt ve vào khuôn mặt y cười trêu nói:

- Thiếu gia trông chẳng khác gì cô bé, tương lai không biết tiểu thư nhà ai có phúc hưởng đây.

Phạm Nhàn ngây ngốc không có nói tiếp, y hoàn toàn không thể dùng thân thể trẻ con bốn tuổi vả vào miệng nha hoàn tỷ tỷ hơn mười tuổi này được, loại chuyện này y chẳng thèm làm --- đợi lúc bản thân mình được sáu tuổi chắc mới có thể.

- Đi ngủ trưa thôi tiểu tổ tông.

Nha hoàn vỗ vỗ mông đứa bé, các cô lấy làm lạ, vị tiểu thiếu gia của biệt phủ bá tước này tuy nhỏ tuổi, tính tình đã bắt đầu có dấu hiệu không tốt, nhưng tới giờ vẫn giữ thói quen của người trưởng thành.

Ví dụ như ngủ trưa.

Khi mọi người còn nhỏ luôn luôn nhớ rõ câu chuyện vĩ đại vào giữa trưa, giữa ánh mắt trời nóng rực sẽ có nhiều người xấu bức bách mình đi ngủ.

Những người xấu này gọi là cha, là mẹ, còn có cả thầy giáo nữa.

Nhưng Phạm Nhàn thiếu gia này chưa bao giờ cần người khác thúc ép đi ngủ, mỗi buổi trưa tới chính ngọ là y thu khuôn mặt hồn nhiên tươi cười, trái lại đi vào phòng ngủ bắt đầu ngủ, hơn nữa ngủ liền một mạch không phát ra bất cứ thanh âm nào.

Ban đầu lão phu nhân không tin, bảo nha hoàn quan sát thằng nhóc này, tưởng là y vờ ngủ, nghịch ngợm trên giường, nhưng mất hơn nửa năm mới phát hiện ra mỗi lần thằng nhóc này đều ngủ rất sâu, thậm chí có quát gọi cũng khó đánh thức nó dậy được.

Từ đó trở đi, đám nha hoàn không tiếp tục chú ý chuyện này nữa, lúc y ngủ, chỉ đứng ngoài trông coi mà thôi.

Giờ là mùa hè, đương nhiên đám nha hoàn cũng vất vả hơn, nghiêng nghiêng thân mình, tay cầm chiếc quạt nhẹ nhàng phe phẩy từng cái một, ngẫu nhiên lại có cơn gió nhẹ thổi qua.

….

Trở lại phòng ngủ, Phạm Nhàn bò lên trên giường, xốc mặt trên của chiếc chiếu ra, cẩn thận lôi một quyển sách ở bên dưới lên.

Bìa của quyển sách này màu vàng, trông có vẻ cổ xưa, nhưng bên trên không có chữ nào. Có điều gáy sách lại thêu hoa văn hàm nghĩa sâu xa khó hiểu, mỗi nét bút đều như gió cuốn mây trôi, hoặc là như một góc thần vận thượng cổ.

Y nhẹ nhàng mở quyển sách ra, giở đến trang thứ bảy, bên trên có vẽ hình một nam tử để trần, trên thân thể ẩn hiện đường cong màu đỏ, không biết là dùng nước sơn gì vẽ thành như vậy. Điều này khiến người xem có cảm giác dường như… những đường cong này đang chậm rãi chuyển động.

Phạm Thận thở dài, bề ngoài mình mới chỉ có bốn tuổi, cho nên luôn không dám biểu lộ bản tính quá mức, cũng may còn có một quyển sách như vậy để thời gian của mình không đến mức quá mức buồn chán.

Quyển sách này là lúc còn nhỏ do thiếu niên mù tên Ngũ Trúc kia lưu lại cho mình.

Phạm Thận vẫn nhớ kỹ thiếu niên mù kia chính là người hầu của mẫu thân mình trong thế giới này.

Năm đó y bị nhốt trong thân thể nho nhỏ của trẻ sơ sinh, từng ở trong lòng của thiếu niên đó. Từ kinh đô đi thẳng tới hải cảng này, có lẽ đối phương cho rằng mình còn quá nhỏ sẽ không nhớ được chuyện gì. Nhưng linh hồn Phạm Thận không phải là một đứa trẻ con ngây thơ vô tri vô giác, đồng hành cả chặng đường dài, đã sớm nhìn ra thiếu niên mù đó thật lòng quan tâm tới y, không thể nào giả được.

Nhưng không biết vì sao, sau khi đưa mình tới phủ Ti Nam bá tước người thiếu niên mù đó lại rời khỏi phủ bỏ đi, mặc cho lão phu nhân cố gắng giữ lại cũng không được.

Trước khi rời đi, đã đặt quyển sách này ở bên cạnh đứa trẻ sơ sinh là y.

Phạm Thận cảm thấy nghi hoặc về chuyện này, lẽ nào người này không sợ mình mày mò tự luyện? Ngẫm đi nghĩ lại, lại hiểu nguyên nhân, đó là một đứa nhỏ vốn không thể nhận ra chữ trên sách, tự nhiên cũng sẽ không sợ luyện ra vấn đề gì.

Nhưng Phạm Thận lại tình cờ biết chữ viết của thế giới này, “tình cờ” trải qua lần biến đổi lớn chết đi sống lại, y không còn nghi ngờ chuyện thần tiên quỷ hồn, lại càng vững tin quyển sách trước mắt chính là thư tịch như trong phim võ thuật HongKong, tâm pháp tu luyện chân khí gì gì đó.

Chỉ đáng tiếc là không có tên, cũng không thể tìm đám nhỏ khác hỏi xem môn tâm pháp tu luyện chân khí này rốt cuộc có lợi hại hay không.

Nghĩ tới đây, Phạm Thận ngây ngốc nở nụ cười, nếu ông trời già đã làm khó mình một lần, vậy càng phải quý trọng hơn, thế giới kia không có nội công tâm pháp như vậy. Y nhìn quyển tâm pháp nội công trước mắt, không nhịn được bắt đầu tu luyện từ một tuổi à.

Phải biết rằng việc này cũng khác mấy so với bắt đầu tu luyện từ trong bụng mẹ.

Phải biết rằng mọi người khắp thiên hạ, bao gồm cả mấy đại tông sư được bách tích thờ phụng như thần, dù bọn họ là thiên tài cũng thể được như Phạm Thận, từ lúc mới sinh ra đã bắt đầu luyện tập nội gia chân khí.

Thế này gọi là cái gì? Thế này gọi là chim dậy sớm có thức ăn, hay là người chậm thì phải bắt đầu sớm.

Huống chi bản thân mình sẽ không ngu dốt hơn đám thiếu niên mới bắt đầu vào bước võ đạo kia nữa?

Phạm Thận nghĩ vậy, đã cảm nhận rõ ràng khí tức bắt đầu lưu chuyển, chậm rãi mô phỏng theo đường cong miêu tả trên trang sách kia, bắt đầu lưu động trên người y, loại cảm giác này cực kỳ thoải mái, cứ như có dòng nước ấm áp đang cọ rửa từng tấc từng tấc nội tạng bên trong cơ thể y vậy.

Dần dà, y tiến vào trạng thái minh tưởng, thoải mái ngủ ngon trên giường.

CHƯƠNG 4: LUYỆN CÔNG VÀ ĐỌC SÁCH

Thật ra Phạm Nhàn cũng không biết mình đang tu luyện một môn tâm pháp nội công cực kỳ cao thâm, nếu đổi lại là võ giả khác chắc chắn sẽ cực kỳ cẩn thận, tu hành vô cùng cẩn thận, hơn nữa bắt buộc phải nhờ sư trưởng hoặc bằng hữu đáng tin cậy quan sát hỗ trợ.

Môn công pháp này nguy hiểm nhất ở chỗ nhập môn, lúc tích khí nhập đan điền là lúc tốc độ phản ứng của thân thể cùng tâm linh người tu luyện sẽ có sai lệch cực kỳ lớn, hậu quả trực tiếp nhất là cơ thể của người tu luyện sẽ không thể nhúc nhích được chút gì, tương nhự như người sống đời thực vật vậy.

Nếu như lúc này người tu luyện không có chút kinh nghiệm nào, rất dễ nghĩ lầm thành tẩu hỏa nhập ma, muốn cưỡng ép thu nạp chân khí về phế phủ --- nếu như may mắn, người tu luyện có thực lực dị thường cường hãn có thể đưa thức khí tán loạn quay trở về trong kinh mạch, nhưng như vậy chẳng khác nào luyện công chút tác dụng. Nếu là người mới, rất có khả năng bị chuyện này làm cho kinh hãi, dẫn tới bị tâm ma xâm lấn.

Còn Phạm Nhàn chỉ là người mới động tới võ học, không chỉ không tẩu hỏa nhập ma, ngược lại so với đám cường giả khác càng dễ cảm nhận được cảm giác huyền diệu, chủ yếu là nhờ thân thế cùng vận may của y.

Bởi vì lúc bắt đầu tu luyện loại chân khí vô danh này thì y đang sống nhờ trong thân thể một đứa trẻ con, tiên thiên chi khí trong cơ thể người mẹ còn chưa trả lại hoàn toàn cho thiên địa vạn vật, vẫn còn lưu lại một chút trong cơ thể; cho nên có lợi ích rất lớn trong việc tu luyện, thậm chí điểm kỳ diệu không gì sánh được là đưa được phần lớn tiên thiên chân khí đó vào trong kinh mạch của mình.

Mà người tu luyện dễ gặp nhất chính là cửa ải tâm ma, đối với Phạm Nhàn mà nói cũng không chút trắc trở.

Đừng quên, kiếp trước, Phạm Nhàn từng là một bệnh nhân nằm dài trên giường bệnh lâu năm, sớm đã quen với việc đầu óc không thể chỉ huy được thân thể mình, cho nên lần đầu tiên gặp phải loại tình huống này cũng không kinh hãi, trái lại, có một loại cảm giác ấm áp như tìm lại được quá khứ.

Cho nên lần đầu tiên tu luyện đã cảm giác được khí cảm, mới đầu tán loạn, khiến cho thân thể hắn không thể nhúc nhích một thời gian, y cũng không sợ hãi.

Chính là vì không chút sợ hãi, cho nên tâm không tạp niệm, trái lại làm cho y dễ dàng qua được cửa gian nan nhất này.

Từ đó về sau, con đường tu luyện trở lên đơn giản hơn nhiều, chỉ cần mặc niệm công quyết, sẽ tự tiến vào trạng thái minh tưởng --- cho nên đối với Phạm Nhàn mà nói, giấc ngủ trưa mỗi ngày là hương vị ngọt ngào nhất, dù có sét đánh cũng không tỉnh.

Người tu luyện rất khó tiến nhập vào trạng thái minh tưởng, do cần có cơ duyên trùng hợp, như đứa bé này dùng giấc ngủ trưa mỗi ngày của mình tiến vào trạng thái minh tưởng, phải nói là xa xỉ tới mức không cách nào hình dung ra được.

Trời cao thật sự rất quan tâm tới y.

….

Vừa tỉnh ngủ đã được nha hoàn tỷ tỷ cầm khăn mặt lau một hồi lên khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu, coi như là đã sạch sẽ.

Thời gian buổi chiều là theo học một tiên sinh được phủ bá tước mời riêng từ Đông Hải quận. Vị tiên sinh này tuổi tác không lớn lắm, chừng chỉ hơn ba mươi một chút nhưng trên người đậm vị hủ nho.

Từ mười năm Khánh Quốc trước đã chấn hưng cải cách nền văn học, lấy một thiên văn học của Hồ tiên sinh đại nhân Văn Thư các ‘Những thiển ý của tôi’ làm mở đầu, trên văn đàn ngày hôm nay, chính là một hồi sa trường đại chiến của cổ văn cùng kim văn(1).

Nếu nói cổ văn trong trí nhớ của Phạm Nhàn là tác phẩm văn cổ, mà kim văn, có chút giống văn bạch thoại, chỉ là dùng từ cần thanh nhã hơn một chút.

Vị tiên sinh dạy học cho Phạm Nhàn là một người theo phái cổ văn, cho nên ngày ngày Phạm Nhàn chỉ đọc những loại kinh thư của phái này, những kinh thư này tuy rằng không lớn như tứ thư ngũ kinh trong thế giới cũ của Phạm Nhàn, nhưng thật trùng hợp là rất nhiều nội dung ý nghĩa chỉ chênh lệch một chút, cũng có phân làm đạo Nho cùng Pháp.

Thế cho nên lần đầu tiên Phạm Nhàn nghe giảng bài, y còn thấy hoài nghi rốt cuộc mình đang nơi nào.

Ngày hè rất nóng, trong thư phòng có hơi nóng bốc lên, tiên sinh dạy học đẩy cửa sổ phía nam phòng ra, ngoài cửa tiếng ve kêu râm ran hòa cùng làn gió mát, mang một vẻ đẹp thanh tịnh. Tiên sinh nhìn lại, học sinh nhỏ của mình đã nằm sấp mặt trên bàn đờ đẫn. Đang định nói mấy lời răn dạy nhưng nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú kia, chẳng hiểu sao trong lòng lại mềm nhũn.

Thật ra tiên sinh dạy học rất hài lòng với học sinh của mình, tuổi còn nhỏ, không ngờ ăn nói rõ ràng, đối với lời dạy của tiền nhân trong sách cũng hiểu được ý nghĩa tinh tế sâu xa, còn có thể nắm được được một hai phần. Đối với một đứa nhỏ mới chỉ có bốn tuổi mà nói thực sự rất không dễ dàng.

Tiên sinh dạy học chính cũng thấy nghi hoặc, nghĩ thầm vị Ti Nam bá tước này quá nóng ruột rồi, trong thư gửi cho mình yêu cầu rất cao, hắn bất đắc dĩ không thể làm gì khác đành phải đi chỉ dạy kinh văn cho đứa bé mới bốn tuổi. Nếu là ở gia đình bình thường, với tuổi tác bình thường chẳng qua chỉ học được vài chữ đơn giản mà thôi.

Đợi tới khi học xong, Phạm Nhàn cực kỳ lễ phép thi lễ với tiên sinh, sau đó cung kính chờ tiên sinh rời khỏi thư phòng, bấy giờ mới cởi áo khoác thấm đẫm mồ hôi, chạy từ trong thư phòng ra ngoài, gấp tới độ nha hoàn ở phía sau vừa hét cẩn thận vừa đuổi theo.

Tới khi chính viện, Phạm Nhàn lập tức dừng lại, gương mặt nở nụ cười cực kỳ trong sáng đáng yêu, giống như một đại nhân nhỏ lung lay lắc lắc đi vào, vừa thấy một vị lão phu nhân ngồi giữa liền mở miệng gọi to: “Nãi nãi” (bà nội)

Lão phu nhân khuôn mặt hòa ái hiền lành, những vết nhăn sâu như dấu hiệu của năm tháng, chỉ có trong mắt đôi lúc lộ ra thần sắc, mới khiến cho người khác biết vị lão phu nhân này thật ra không hề đơn giản --- có người nói Ti Nam bá tước có thể có ngày hôm nay không thể không nhờ quan hệ của lão phu nhân trong kinh đô.

- Hôm nay học được cái gì rồi?

Phạm Nhàn ngoan ngoãn đứng trước ghế, nói những lời tiên sinh dạy dỗ, sau đó hành lễ xong mới chạy vào trong viện cùng ăn với muội muội.

Lão phu nhân cùng cháu trai có vẻ rất xa cách. Không biết có phải bởi vì Phạm nhàn là con tư sinh hay không, tuy lão phu nhân không có ngược đãi y, nhưng luôn luôn có yêu cầu cực cao với y, bởi vậy cảm giác mới có vẻ khác lạ.

Phạm Nhàn còn nhớ rõ lúc mình khoảng một tuổi, giữa đêm khuya vị lão phu nhân trước mặt từng ôm mình vào lòng mà khóc, đương nhiên lão phu nhân không ngờ một đứa trẻ một tuổi lại có thể hiểu lời của bà, thậm chí còn lặng lặng ghi nhớ lời nói của bà.

“Con ơi, có thì trách phụ thân con, đứa bé đáng thương, mới sinh ra đã không có mẹ rồi.”

….

Thân thế? Đây là nghi vấn cực lớn trong lòng Phạm Nhàn, vừa mới tới thế giới này đã gặp phải một đợt truy sát, tuy hiện giờ mình còn chưa gặp mặt phụ thân là Ti Nam bá tước ở kinh đô, nhưng mẫu thân mình là ai? Năm đó Ti Nam bá tước còn theo hoàng đế bệ hạ tây chinh, đương nhiên đám sát thủ này là nhằm tới mẫu thân mình.

Nhưng linh hồn trong cơ thể hắn là thuộc về một thế giới khác, cho nên đương nhiên không có tình phụ tử gì với Ti Nam bá tước chưa từng gặp mặt, chẳng qua thi thoảng lại nghĩ tới nữ nhân đã rời khỏi thế giới này, cũng là người mẹ trên danh nghĩa của mình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!