- Đang nghĩ cái gì vậy?
Hai nha hoàn đang bưng thức ăn, Phạm Nhàn ngồi bên cạnh một tiểu cô nương bĩu môi hỏi. Tiểu cô nương này da ngăm đen lại hơi gầy, nên ngồi cùng một chỗ với Phạm Nhàn có vẻ khá đáng thương.
Phạm Nhàn vươn tay, vỗ nhẹ lên đầu tiểu cô nương rồi cười hì hì nói:
- Đang suy nghĩ chuyện của kinh đô hả, bình thường các ngươi ăn rau gì.
Cô bé này còn nhỏ hơn so với Phạm Nhàn, là nữ nhi thân sinh của Ti Nam bá tước, cũng chính là muội muội cùng cha khác mẹ với hắn, kêu là Nhược Nhược.
Do từ nhỏ thân thể yếu ớt nhiều bệnh, mà lão phu nhân rất yêu thương đứa cháu gái này, cho nên một năm trước đã được đưa tới Đạm Châu dưỡng bệnh. Chỉ là dưỡng bệnh được gần một năm mà vẫn không có gì khởi sắc, tóc trên đầu hơi thưa thớt, người nhà quan lại, đương nhiên không thiếu thức ăn, cho nên không thể là suy dinh dưỡng, có lẽ là do thân thể yếu ớt bẩm sinh thôi.
Phạm Nhàn cùng tiểu nha đầu này rất hợp với nhau, tuy y dùng tâm tính của một ông chú ứng phó với nha đầu này nhưng rất yêu thương cô bé, cho nên y thường xuyên dẫn muội muội đi chơi, kể chuyện, nhưng trong mắt người ngoài, lại thành minh chứng cho huynh muội tình thâm.
Chẳng qua thân phận của Phạm Nhàn có chỗ bất tiện, dẫu sao con tư sinh cũng không thể so với tiểu thư chính quy, cho nên đám nha hoàn đều cố gắng không đề cập tới chuyện trong phủ bá tước ở kinh đô.
Nghe ca ca đặt câu hỏi, cô bé rất chăm chú lật ngón tay, bắt đầu đếm xem ở trong kinh đô mình đã ăn những gì, nhưng đếm đi đếm lại, tiểu nha đầu mới ba tuổi thì nhớ được cái gì cơ chứ, chỉ biết lặp đi lặp lại nói mứt quả cùng tượng nặn bằng bột.
Cơm nước xong xuôi cũng đã hơi muộn, mặt trời đã bắt đầu xuống núi, sắc hoàng hôn bao phủ cả đình viện.
- Nhược Nhược à, muội đứng là yếu nhược.
- Ca ca bắt nạt muội.
- Được rồi, hôm nay muốn nghe gì nào?
- Công chúa Bạch Tuyết.
Phạm Nhàn bỗng nhiên nở nụ cười, may mà hai bên không có người khác, không nhìn thấy bộ dạng tươi cười quái dị hiện ra trên mặt một tiểu nam hài mới chỉ có bốn tuổi này, nếu không chắc chắn sẽ giật nảy mình.
- Ca ca kể chuyện ma quỷ cho muội được không?
- Không đâu!~ Phạm Nhược Nhược lại càng hoảng sợ, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đen đen lập tức chảy ra hai hàng lệ, rõ ràng là một năm ở đây đã nghe qua không ít câu chuyện ma quỷ độc hại.
….
Bắt nạt tiểu nha đầu này chỉ là một trong những thú vui đùa ác của Phạm Nhàn, sở trường nhất của y chính là bắt nạt đám nha hoàn, bình thường kể chuyện ma quỷ cho các cô gái nghe, sau đó mấy cô bé đang tuổi thanh xuân này thét chói tai liên tục, ai nấy run bần bật trên giường.
Tuy Phạm Nhàn còn che dấu, không thể dùng lời nói đùa bỡn các cô gái, nhưng những lúc thế này thường được hưởng thụ chút mùi hương mái tóc khi ôm ấp lẫn nhau.
Điều khiến y khoan khoái nhất là một đứa trẻ có thể đường đường chính chính chạm tới những chỗ cần chạm, chuyện này cũng không tính là vô sỉ, chỉ là yêu cầu rất bình thường mà thôi.
Mà mỗi khi đám nha hoàn hiếu kỳ, tiểu thiếu gia còn nhỏ tuổi sao lại biết nhiều chuyện đáng sợ như vậy; Phạm Nhàn sẽ đổ trách nhiệm lên trên người tiên sinh dạy học.
Cho nên bây giờ đám nha hoàn đều nhìn vị tiên sinh dạy học bằng ánh mắt bất thiện, trong lòng thầm nghĩ bá tước lão gia bỏ bao nhiêu tiền thuê người dạy cho tiểu thiếu gia, không ngờ ngươi lại dạy hắn mấy chuyện này, chưa nói tới chuyện dọa trẻ con sợ, ngay cả ta cũng sợ nữa này, người này đúng là có lỗi rất lớn!
Vẫn theo lệ cũ, sau khi kết thúc chuyện ma, hai nha hoàn gương mặt vừa mang theo vẻ kinh hãi vừa khá thỏa mãn, hầu hạ cậu nhóc kia tắm rửa sạch sẽ, rồi đóng cửa cho y ngủ.
Dường như lại là một đêm bình thường.
Phạm Nhàn nằm sấp suy tư, đi tới tủ quần áo lấy ra áo choàng mặc mùa đông, gấp làm bốn rồi gối đầu lên.
Y tựa đầu lên trên gối, hai con mắt vẫn mở to, thao thức trong đêm hồi lâu vẫn không thể ngủ được.
Tuy đã chấp nhận việc mình chuyển kiếp sang thế giới khác là sự thực, nhưng vẫn không thể tập được chuyện này, bây giờ chắc mới hơn chín giờ tối, bảo đi ngủ thật sự rất khó chịu.
Huống chi kiếp trước y ở trên giường bệnh đã ngủ đủ lâu rồi.
Y vuốt ve mặt ngoài của chiếc giường, phát hiện ra bóng tối sẽ giúp mình không bị người khác nhìn thấy, trong lòng hơi thoáng buông lỏng, rất tự nhiên, chân khí trong cơ thể bắt đầu chậm rãi lưu chuyển, có thể tiến vào trạng thái minh tưởng bất cứ lúc nào.
Trong ngay khoảnh khắc trước khi tiến vào trạng thái trống không, Phạm Nhàn đã nghĩ, mình sẽ sống thế nào trên thế giới này? Vài chục năm nữa, mình sẽ thành thế nào đây?
Còn chưa kịp tiến nhập vào trạng thái mơ màng tưởng tượng sau này sẽ có tam thê tứ thiếp thì bị một người khách không mời mà tới đã làm y giật mình tỉnh giấc.
…..
- Ngươi là Phạm Nhàn?
Trước giường y bỗng nhiên xuất hiện một người, trong ánh mắt toàn một vẻ lãnh lẽo, con ngươi mang chút màu nâu không bình thường, vừa nhìn đã biết đối phương không có gì là nhiệt tình thương yêu sinh mệnh nhỏ nhoi của mình rồi.
Câu hỏi rất nho nhã lễ độ, nhưng nếu là người nửa đêm lén lút chui vào phòng ngủ của ngươi, hơn nữa còn che mặt, cầm trên tay một lưỡi đao, trên thắt lưng có dắt mấy cái túi to nhỏ, hỏi ra câu đó, hiển nhiên sẽ khiến người ta hết sức kinh hãi.
Cũng may Phạm Nhàn cũng không phải một đứa bé bốn tuổi, không đến mức thấy vị thúc thúc quái dị này là lập tức gào thét chói tai.
Có nghĩ bằng đầu ngón chân cũng biết, một người có thể lặng lẽ không chút tiếng động lẻn vào biệt phủ bá tước chắc chắn có bản lĩnh cao cường, thủ đoạn độc ác. Nếu như kêu lên, chắc chắn đối phương sẽ giết chết chính mình.
Nghĩ như vậy, Phạm Nhàn không khỏi hãnh diện trước bản lĩnh gặp nguy không loạn của mình, đằng hắng hai tiếng, cố kiềm chế nỗi khẩn trương sâu trong nội tâm mình, giả thành hình tượng em bé đáng yêu nhất, nhào tới!
….
- Cha, cuối cùng người cũng về rồi!
Một đứa bé mới bốn tuổi nước mắt lưng tròng nhảy vào trong lòng một sát thủ, hai tay ôm chặt lấy thắt lưng hắn, chẳng qua hai tay thằng nhóc này quá ngắn cho nên không thể ôm một vòng, đành cố sức nắm lấy y phục của đối phương, cứ như sợ đối phương bỏ chạy.
Có lẽ bởi nắm dùng hơi quá sức cho nên xoạt một tiếng, tay của đứa bé liền kéo rách một mảnh vải trên người đối phương.
Kẻ đột nhập nhướng mày, không thấy rõ động tác của hắn nhưng toàn thân đã thoát ra khỏi vòng tay Phạm Nhàn. Hắn ngơ ngác đứng tại chỗ, như đang tự hỏi vì sao đứa con tư sinh của Ti Nam bá tước này lại gọi mình là cha.
Đồng thời hắn cũng rất nghi hoặc, phải biết y phục của hắn chính là đồ chuyên dụng trong viện cấp cho, ngay cả con dao nhỏ cũng không dễ gì cắt đứt, sao đứa bé này lại có thể dùng tay xé rách được?
Hắn nghi hoặc, Phạm Nhàn càng buồn bực trong lòng như muốn ói máu --- nhân lúc bên cạnh mình không có ai, Phạm Nhàn thường dùng tảng đá trên giả sơn để thí nghiệm uy lực của chân khí vô danh trong cơ thể mình. Y phát hiện cánh tay nhỏ bé này có thể miễn cưỡng bóp nát được khối đá cứng rắn, y cũng có lòng tin nhất định đối với năng lực tự vệ của mình.
Khó khăn lắm Phạm Nhàn mới dùng kế giả khóc của trẻ con bốn tuổi làm đối phương buông lỏng cảnh giác, sau đó dồn toàn bộ lực lượng lên ngón tay, tưởng mình có thể nhanh chóng khống chế được đối phương, ai biết chỉ kéo xuống được vài mảnh áo.
Xem ra có chuyện gì đó.
CHƯƠNG 6: NGỦ MUỘN
Tuy bề ngoài Phạm Nhàn mới chỉ có bốn tuổi, nhưng linh hồn bên trong đã trưởng thành, cảnh đổ máu và thi thể trong ngày đầu tiên đi tới thế giới này đã lưu lại dấu ấn không thể xóa mờ trong đầu óc y, cho nên trong lòng y vẫn rất bất an, biết mình thân thế không minh bạch, thể nào cũng có ngày mang tới phiền phức cho mình.
Xem ra hôm nay phiền phức đã tới rồi.
Đánh lén không thành công, đương nhiên không thể giở trò cũ, y trưng bộ mặt đầy thương cảm nước mắt ròng ròng, định mê hoặc kẻ đột nhập kia, lại vừa nhanh chóng suy nghĩ, muốn tìm cách trốn thoát lần này.
Nếu kêu cứu, chắc chắn đối phương sẽ giết chết mình trong thời gian ngắn nhất, còn lúc này đối phương có vẻ không có hành động gì, hiển nhiên đang bị một tiếng gọi “cha” lung tung của mình làm cho mất hồn.
Đầu óc Phạm Nhàn suy nghĩ cực nhanh, vừa thấy đánh lén không hiệu quả, y cậy vào ưu thế trời sinh của mình, nhìn kẻ đột nhập gào khóc: “Cha, cha ơi...”
Vừa khóc, vừa căng thẳng tính toán trong lòng nghĩ cách chạy trốn ra sao.
- Không cần phải giả vờ nữa, Phạm thiếu gia.
Kẻ đột nhập giọng điệu thản nhiên, nhưng dường như không có gì nguy hiểm.
- Xem ra ngài rất thông minh, tuổi còn nhỏ mà đã biết cách bảo vệ chính mình, nhưng chắc ngài cũng hiểu, ta không thể là bá tước đại nhân.
Nói xong câu đó, kẻ đột nhập cầm đoản đao trong tay, tiến tới gần Phạm Nhàn.
Gương mặt Phạm Nhàn vẫn giữ vẻ ngây thơ không chút tỳ vết, nhưng trái tim lại giật thót, nức nở nói:
- Vậy thúc thúc người là ai?
- Ta là người phụ thân ngươi phái tới, cho nên đừng có kêu lên.
Hai mắt kẻ đột nhập màu nâu, trông có vẻ xấu xí, khóe mắt hắn có nếp nhăn biểu thị tuổi tác hắn, lời nói của hắn càng khiến Phạm Nhàn liên tưởng tới một lão già đang lừa một cô bé đi xem cá vàng.
Nhưng Phạm Nhàn không hề thể hiện ra ngoài, vẫn sắm vai hoàn mỹ một đứa bé bốn tuổi đang sợ hãi, có hơi bất ngờ và tức giận.
- Người không phải là cha!
Sau đó y làm như không có thấy con đoản đao trong tay đối phương, nhấc mông bò lên trên giường lớn, lẩm bẩm nói:
- Không biết cha trông thế nào nữa.
Kẻ đột nhập cười âm hiểm đi tới bên cạnh giường.
Đột nhiên đứa bé trên giường quay đầu nhìn kẻ đột nhập, thần sắc dần chuyển thành ngạc nhiên vui mừng, kêu lên:
- Mẹ!
…..
Đây là một chiêu dương đông kích tây tệ nhất quả đất, nếu đổi lại do bất kỳ người nào sử dụng e rằng chẳng thể nào lừa gạt nổi vị kẻ đột nhập kia, dù sao đối phương cũng là một nhân vật cấp đại sư ở kinh đô.
Nhưng người xuất ra chiêu lại là một đứa bé mới có bốn tuổi, cho nên kẻ đột nhập hết sức tin tưởng, hơn nữa vừa nghe thấy Phạm Nhàn gọi mẹ, trong mắt kẻ đột nhập lộ ra thần sắc cực kỳ kinh hãi, nhanh chóng quay đầu nhìn lại phía sau.
Đệ nhất phía sau hắn là cánh cửa đang đóng chặt cùng với bóng đêm mịt mùng.
Rầm! Một tiếng vang giòn giã cất lên trong phòng ngủ.
Kẻ đột nhập đầu đầy máu nằm trên mặt đất.
Tay Phạm Nhàn cầm nửa còn lại của cái gối làm bằng sứ, trong lòng sợ hãi nhìn người đang nằm trên mặt đất, ước lượng cái gối vỡ trong tay, cắn chặt răng, giơ cánh tay nhỏ lên, hung hăng đập xuống gáy đối phương.
Lại tiếng vang nữa, y dùng toàn bộ sức lực của mình, cho dù kẻ đột nhập có là một vị tông sư đi nữa, sau khi dính đòn này e là trong chốc lát cũng khó mà tỉnh lại.
….
Bên ngoài bỗng có giọng nói của nha hoàn:
- Có chuyện gì thế?
- Không có gì đâu tỷ tỷ, lỡ tay làm vỡ cái chén, ngày mai trở lại dọn sau nhé.
- Sao lại thế được? Nhỡ nó đâm vào chân của thiếu gia thì sao?
- Ta nói ngày mai hãy dọn!
Nghe thấy giọng nói cáu kỉnh của vị tiểu thiếu gia vốn luôn luôn ôn hòa dễ gần ngây thơ đáng yêu, đám nha hoàn im bặt không dám nói câu nào nữa.
Phạm Nhàn đi tới tủ quần áo khó khăn lắm mới lấy ra một chiếc chăn bông mùa đông, sau đó hai tay vận sức cố gắng xé vải, nhéo vắt cố gắng trói buộc kẻ đột nhập đang hôn mê bất tỉnh trên mặt đất.
Bấy giờ y mới phát hiện ra sau lưng mình đã ướt đẫm.
Một ý nghĩ sợ hãi nảy sinh trong lòng y --- cho dù là kiếp trước hay kiếp này, đây là lần đầu tiên y có ý đồ giết người, tuy không biết giết chết đối phương có phải là quá mạo hiểm không, nếu đối phương thực sự là một cao thủ võ đạo, chỉ sai lầm một chút thôi cũng đánh mất cái mạng nhỏ này
Y giơ tay lên mò mẫn khăn che mặt của kẻ đột nhập, phát hiện đối phương vẫn còn hít thở, chẳng hiểu vì sao trong lòng Phạm Nhàn dâng lên ý nghĩ giết người diệt khẩu.
Đột nhiên trong lòng lại rùng mình, phát hiện từ khi mình sống lại, dường như tính cách trở nên cứng rắn hơn rất nhiều, vừa rồi hạ thủ tàn nhẫn như vậy mà không chút do dự.
Bản thân y không phát hiện, bởi vì trong lòng của đứa trẻ Phạm Nhàn ngày nay, mình là người đã từng chết đi sống lại. Đối với y cuộc sống cực kỳ quý giá, cho nên y không cho phép bất cứ ai thương hại tới cuộc sống của mình.
Si mê rồi mới biết tình nồng, có chết rồi mới biết coi trọng tính mệnh, đây là đạo lý rất đơn giản.
Cầm đoản đao trong tay, suy nghĩ một hồi mà Phạm Nhàn vẫn không thể hạ quyết tâm giết chết kẻ đột nhập đang nằm trên mặt đất. Đột nhiên y nghĩ tới một người, gương mặt lộ ra vẻ vui mừng, lặng lẽ đẩy cửa phòng, chạy tới cái lỗ chó ở hậu viện, chui ra ngoài, đi tới cửa hàng tạp hóa đối diện với phủ bá tước.
….
“Cốc cốc cốc...” Y gõ nhẹ lên tấm ván cửa tiệm tạp hóa, âm thanh rất nhỏ, tuy là trong đêm khuya yên tĩnh nhưng vẫn không vang xa.
Có điều Phạm Nhàn lại biết, chắc chắn người bên trong sẽ nghe được âm thanh gõ cửa, tuy rằng bốn năm qua đối phương giả bộ không nhận ra mình, thế nhưng chuyện tới nước này rồi, Phạm Nhàn chỉ có thể nghĩ ra và tin tưởng người này mà thôi.
- Ai?
Giọng nói trong tiệm tạp hóa hết sức bình thản, không có một chút tâm tình hay xao nào.
Phạm Nhàn thầm nhủ trong lòng, quả nhiên người này vẫn như hồi ở ngoại thành kinh đô, lời nói và làm việc rất đâu ra đấy, con mắt xoay một vòng, nhẹ giọng nói:
- Ta là Phạm Nhàn.
Quả nhiên không ngoài dự liệu của Phạm Nhàn, cánh cửa gỗ của tiệm tạp hóa lẳng lặng mở ra, thiếu niên mù kia hiện ra trước cửa như ma quỷ, khiến Phạm Nhàn giật bắn cả mình.
Phạm Nhàn nhìn người đã đưa mình tới cảng Đạm Châu này, thấy đã bốn năm rồi mà gương mặt đối phương vẫn hề thay đổi, vẫn là tấm vải đen che hai mắt, trong cũng hơi hiếu kỳ, lẽ nào người này không già đi sao?
CHƯƠNG 7: NGƯỜI TỚI LÀ KHÁCH
Nhưng lúc này trong phòng ngủ của y vẫn còn một tên thích khách đang hôn mê bất tỉnh, cho nên căn bản là không có thời gian hỏi gì, trực tiếp mở miệng nói:
- Có người tới giết ta, bây giờ đang bị ta đánh hôn mê rồi, đang nằm trong phòng.
Thiếu niên mù hơi nghiêng đầu, ngực động đậy nét mặt không một tia biểu tình, cúi đầu rồi thi lễ:
- Phạm thiếu gia nói bậy bạ cái gì đó?
- Ta không rảnh ở đây đùa bỡn đâu, dù sao ngươi cũng phải giúp ta.
Phạm Nhàn cười hì hì, nghĩ thầm tới lúc nào rồi mà ngươi còn trả vờ trả vịt với ta, mặc kệ mọi chuyện, cứ thế kéo cánh tay của thiếu niên mù tới biệt phủ.
- Thiếu gia vẫn đang nói lung tung hả.
Thiếu niên mù khẽ nhíu mày, dường như rất nghi hoặc vì sao đứa bé trước mặt cứ như biết rõ thân phận của mình --- Lúc hắn đưa Phạm Nhàn tới Đạm Châu thì Phạm Nhàn mới mấy tháng tuổi, đãng lẽ phải không nhớ được gì mới đúng --- chẳng lẽ lão phu nhân trong phủ bá tước nói thân phận của mình cho hắn biết?
Đêm đã khuya, xa xa vang tới vài tiếng chó sủa thê lương, chắc là chủ nhân nhà ai đó đi tiểu rồi vào nhầm phòng đây.
Thiếu niên mù Ngũ Trúc sắc mặt lạnh lùng, nghiêng thân thể nghe Phạm Nhàn nói, cuối cùng cũng hành động, đóng cửa tiệm tạp hóa lại rồi đi tới phủ bá tước. Phạm Nhàn thầm thở phào nhẹ nhõm, vội vàng bước chân đi theo.
Đi tới ngoài phủ bá tước, hai người chui qua lỗ chó trở lại, đứng trong phòng ngủ, “nhìn” thích khách vẫn nằm hôn mê bất tỉnh dưới đất.
Phạm Nhàn nhìn đối phương, không biết hắn sống hay chết, khó tránh khỏi căng thẳng. Y lại hỏi:
- Ngũ Trúc thúc, mấy năm nay người vẫn đứng ở tiệm tạp hóa làm như không quen ta, là vì sao?
Thiếu niên mù tên Ngũ Trúc lại nghiêng đầu, sau một lúc lâu mới mở miệng nói:
- Tiểu chủ nhân, ngài khiến ta rất bất ngờ.
Hắn đúng là hắn khá bất ngờ, tuy rằng biết đứa bé trước mặt là con trai của tiểu thư, chắc chắn sẽ có chỗ không giống người bình thường. Nhưng Ngũ Trúc thật sự không ngờ, đối phương mới là đứa bé bốn tuổi, mà lại thành thục như vậy, hơn nữa không ngờ lại… ám toán được người tới từ kinh đô.
- Cứ xử lý người trước mắt trước đã.
Phạm Nhàn cố sức kéo thích khách nằm trên mặt đất này tới, gỡ khăn che mặt của hắn xuống, để lộ diện mạo thật của thích khách.
Khuôn mặt thích khách gầy gầy, tuổi đã khá cao, chòm râu trên mặt đã bắt đầu trắng, nhưng không biết vì sao, trong sắc trắng còn kèm theo một chút màu lục, trông có vẻ hơi ghê rợn.
Phạm Nhàn lại càng hoảng sợ, nhảy tới phía sau Ngũ Trúc, cầm lấy ống tay áo của hắn, vẻ mặt đau khổ lẩm bẩm nói:
- Thúc, tên thích khách này tướng mạo xấu xí quá đi.
- Đây là chủ sự thứ ba của Giám Sát viện, Phí đại nhân.
Ngũ Trúc chậm rãi ngồi xổm xuống, sờ cằm thích khách.
- Là một trong ba người được công nhận là tinh thông dùng độc và giải độc nhất thiên hạ. Không ngờ lại bị thiếu gia dùng một chiếc gối bằng sứ đánh thành thế này. Không biết là vận may của ngài quá tốt hay là hắn quá xui xẻo.
- Là hắn quá xui xẻo.
Phạm Nhàn thầm nhủ trong lòng, tuy rất kinh ngạc về thân phận của người nằm đấy nhưng nghĩ tới đối phương đụng phải một người bên ngoài là trẻ con nhưng lại là quái vật trải qua hai kiếp, đúng là vận may của của đối phương không tốt lắm.
- Đừng dùng tay tìm tòi lung tung, vạn nhất trên người hắn có độc thì sao?
Phạm Nhàn nhắc nhở thiếu niên mù Ngũ Trúc.
Ngũ Trúc không ngừng lại, cũng không giải thích gì, vẫn tiếp tục lục lọi; khiến Phạm Nhàn nghĩ đối phương đang ám chỉ với mình, thế gian này không có loại độc nào có thể độc chết được hắn.
Phạm Nhàn nhíu mày, vẻ mặt đau khổ hỏi:
- Thúc, phải làm gì với người này đây?
Xưa nay tính cách y không phải như vậy, nhưng là trên thế giới này thiếu niên mù là người đầu tiên y quen biết, cũng là người duy nhất y cảm thấy tin tưởng hoàn toàn. Hơn nữa y biết đối phương là cường giả rất lợi hại, cho nên tận lực ra vẻ đáng yêu và cung kính, không ngừng gọi “thúc”.
Ánh mắt y nhìn chung quanh, cuối cùng nhìn vào thanh đao, cắn răng thầm nghĩ hay là chọc chết tên Phí đại nhân này cho rồi.
Nhận thấy động tác của y, Ngũ Trúc đứng dậy lắc đầu:
- Tính tình của thiếu gia kém tiểu thư nhiều lắm, tuổi còn nhỏ mà thủ đoạn đã ác độc như vậy, không biết là ai dạy nữa.
- Tự học.
Phạm Nhàn không dám đắc tội với cường giả duy nhất mình có thể tin tưởng, rất cung kính nói:
- Chất nhi biết thúc vẫn ở tại tiệm tạp hóa trông coi bảo vệ chất nhi, cũng biết thúc sợ kẻ thù của mẫu thân tìm ra ta vì sự tồn tại của thúc; cho nên thúc không ở lại trong phủ bá tước. Chính vì vậy chất nhi còn cách nào khác đành phải hung ác một chút.
Ngũ Trúc lắc đầu, không nói gì thêm.
Phạm Nhàn biết nô bộc cao thủ của mẫu thân mình đã bắt đầu nghi ngờ, bèn cười hì hì nói:
- Thúc, tiếp theo nên làm thế nào?
Ý tứ của y rất rõ ràng, loại chuyện giết người này để cho Ngũ Trúc thúc thúc làm là tốt nhất.
Không ngờ tới Ngũ Trúc điềm nhiên nói:
- Thiếu gia, ngài đánh nhầm người rồi.
- Hả? Đánh nhầm người?
Phạm Nhàn lập tức ngây ra tại chỗ, chậm rãi cúi đầu nhìn thích khách mặt đầy máu tươi kia.
- Nhưng mà đánh thì cũng đánh rồi không cần phải lo lắng nhiều nữa.
Ngũ Trúc thản nhiên nói:
- Phí đại nhân là chủ sự phòng ba của Giám Sát Viện, thân phận ngầm… chính xác là thuộc hạ của phụ thân ngài. Cho nên lần này hắn tới Đạm Châu, chắc không phải để giết ngài, nếu hắn thật sự tới giết ngài, ta tin tưởng cho dù thiếu gia có bản lĩnh thế nào đi nữa, cũng chết vô số lần rồi.
Phạm Nhàn lúc này mới nghĩ tới, hình như thích khách nằm dưới đất này có nói phụ thân mình phái hắn tới, nhưng…
….
Phí Giới mấy năm nay vẫn ở trong Giám Sát viện kinh đô, đã là lão già hơn năm mươi tuổi rồi, tuy trên người vẫn còn những mấy mỹ danh đại loại như đại hành gia dùng độc,…nhưng xét trên tổng thể mà thì đã là trạng thái nửa về hưu rồi. Lần này nếu không phải là một vị nhân sĩ có thế lực ủy thác lão tới Đạm Châu dạy học, mà lão cũng không có dũng khí cự tuyệt, lão đã cương quyết không rời khỏi kinh đô.
Nhưng không ngờ, lần đầu tiên gặp mặt học sinh đã bị đối phương quấn thành bao, chảy không ít máu, suýt nữa mất mạng già.
Lão nhìn đứa bé trước mặt, phát hiện ra vẻ mặt đối phương ngây thơ đáng yêu, con mắt to tròn vụt sáng, trong mắt thoáng chút sợ hãi và xấu hổ. Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu đó, hơn nữa lại là một bé trai mới bốn tuổi, khiến lão đầy một bụng tức giận mà không có chỗ nào phát tác.
Quay đầu lại thì nhìn thấy một người có vẻ là người hầu, lão chuẩn bị chuyển cơn giận của mình lên người đối phương:
- Ngươi đó! Còn không mau cởi ra cho ta! Ta là Phí lão sư được bá tước đại nhân dùng nhiều tiền mời tới.
Ai biết được người hầu này còn có vẻ kiêu ngạo hơn cả lão, hoàn toàn không để ý tới lời lão, lạnh lùng nói:
- Ta và cấp trên của ngươi đã có hiệp nghị, hình như không có liên quan tới vị sư phụ là ngươi thì phải.
- Ngũ đại nhân?
Phí Giới trợn mắt, giọng khàn khàn, hai mắt mang chút màu nâu, quan sát kỹ lại bộ dạng người hầu, kinh hãi nói:
- Ngũ đại nhân, thì ra là ngài.
Nghe thấy thích khách tỉnh lại tự xưng là Phí Giới, Phạm Nhàn nghĩ việc này đúng là khó hiểu.
CHƯƠNG 8: BÃI THA MA
Y cho rằng nguyên nhân cảm thấy khó hiểu về Phí Giới là ở chỗ: Rõ ràng người cha kia luôn bỏ mặc đứa con tư sinh là y cơ mà? Vì sao lại phái riêng một vị sư phụ tới? Nếu là dạy đọc sách thì cũng được, sao lại biến thành một vị sư phụ biến thái như vậy chứ?
Thấy đối phương quen Ngũ Trúc thúc, Phạm Nhàn biết chuyện này không tới phiên mình xen miệng vào, giả ngu ngồi lên trên giường.
Chờ mọi người nói rõ ràng mọi chuyện, Phạm Nhàn mới dùng cánh tay nhỏ nhắn của mình lấy tấm khăn trải giường đưa cho Phí Giới lão sư, sau đó trốn sau lưng Ngũ Trúc cười khúc khích, diễn vai đứa nhỏ khờ dại.
Đáng tiếc hôm nay đã để lộ, cả hai nhân vật lợi hại trước mắt đều suy nghĩ trong đầu: đứa bé mới có bốn tuổi này hoàn toàn không đơn giản.
Sắc trời dần sáng, xa xa loáng thoáng tiếng gáy cùng với âm thanh của hạ nhân đi nấu nước.
Ngũ Trúc dẫn Phí Giới đi ra cửa, nhưng trước khi đi, lỗ tai Phạm Nhàn còn nghe thấy thanh âm lạnh như băng của Ngũ Trúc vọng lại:
- Bao giờ thì giải thích lý do ngươi biết ta là ai?
Phạm Nhàn trong lòng giật thót, còn không biết nên giải thích như thế nào, bốn năm trước lúc cùng đồng hành với Ngũ Trúc thúc đi ngàn dặm tới Đạm Châu y vẫn còn là một đứa trẻ mấy tháng tuổi. Y suy nghĩ, lại định nói là tìm bừa một người, sau đó đổ thừa cho lúc đó bị Phí Giới lão quái kia dọa cho quá sợ hãi nên mới làm như vậy.
Thành Đạm Châu bắt đầu tỉnh lại từ trong giấc ngủ nhưng tiệm tạp hóa nhỏ kia lại không mở cửa.
Trong quán, một căn phòng u ám, Ngũ Trúc lạnh lùng nhìn Phí Giới:
- Tên thọt kia có ý gì?
Tuy trong phương diện nào đó Phí Giới cũng có thể được coi là một vị chuyên gia, nhưng nghĩ tới lời đồn thiếu niên mù trước mặt là người máu lạnh độc ác, lão không khỏi nơm nớp lo sợ, lập tức trả lời:
- Thiếu gia cũng phải lớn lên, tương lai sẽ đối mặt với nhiều chuyện ở kinh đô, chuẩn bị sớm cho tương lai, sau này phần thắng cũng sẽ nhiều hơn.
Ngũ Trúc ngẩng đầu lên liếc mắt “nhìn” lão.
Tuy rằng biết rõ đối phương là người mù, nhưng Phí Giới cảm thấy sau miếng vải đen có hai luồng tinh quang sát nhân đang nhìn chằm chằm vào mình, lão cố gắng vừa cười vừa nói:
- Nếu Ngũ đại nhân có ý kiến, ta có thể lập tức quay về kinh đô, tin tưởng đại nhân sẽ tôn trọng ý kiến của ngài.
Ngũ Trúc lắc đầu:
- Ta nghĩ tên thọt đó đưa ngươi tới đây, chắc không chỉ đơn giản như vậy.
“Không sai.” Phí Giới nghĩ thầm, chỉ có người trước mắt mới dám gọi viện trưởng đại nhân là tên thọt, lão cúi thấp người trả lời
- Đại nhân vẫn không tìm được cái rương mà tiểu thư lưu lại, lo nó sẽ bị người có ý đồ tìm thấy trước, cho nên muốn mời Ngũ đại nhân chỉ điểm xem sai lầm ở đâu.
- Không cần tìm, trước khi tiểu thư qua đời đã hủy cái rương đó rồi.
Ngũ Trúc vẻ mặt vô tình nói.
Phí Giới gật đầu, xoay người rời đi, bỗng nhiên nhíu mày nói:
- Thiết nghĩ tiểu thiếu gia có hơi kỳ quái. Ngũ đại nhân, tiểu thiếu gia mới có bốn tuổi, người để hắn tu luyện công pháp chân khí bá đạo như vậy chẳng lẽ không sợ gặp chuyện không may sao?
- Điểm kỳ quái vẫn còn ở sau, công pháp chân khí của hắn không phải là do ta chỉ dạy.
Ngũ Trúc nhìn người sắp trở thành sư phụ của tiểu chủ nhân, thản nhiên nói:
- Cực khổ cho ngươi rồi.
Phí Giới sờ lên vết thương đang đau ê ẩm trên đầu mình, thiết nghĩ những lời này hình như là điềm báo không tốt, đành cười khổ cáo từ.
Đợi tới lúc lão đi khỏi, Ngũ Trúc một mình đi vào vào gian mật thất trong tiệm tạp hóa, ngơ ngác quay mặt vào một cái rương phủ đầy bụi đặt trong góc tường, trên con mắt vẫn che một miếng vải đen, nhưng cũng có thể nhìn ra, hắn đang tự hỏi chính mình điều gì đó.
…
Vào ban ngày, một vị tiên sinh kỳ quái đi tới biệt phủ bá tước, sau khi trình danh thiếp đã được lão phu nhân đích thân tiếp kiến, không biết vì sao còn được lão phu nhân tín nhiệm, bắt đầu đảm nhiệm làm tiên sinh thứ hai dạy dỗ Phạm Nhàn thiếu gia.
Đám nha hoàn đã sớm nghe được chuyện này, ai nấy cảm thấy kỳ lạ, một người trên đầu bọc băng gạc, nhìn như lão lưu manh đầu đường xó chợ có tư cách gì để làm tiên sinh dạy tiểu thiếu gia đáng yêu nhà mình.
Trong thư phòng, Phạm Nhàn đang ngoan ngoãn đấm lưng cho Phí tiên sinh, đêm hôm qua lấy gối sứ đập người ta, lúc này chắc đang muốn lấy lòng.
- Sư phụ à, đừng nên trách học sinh.
Y nói, trong lòng thầm ghê tởm.
- Ngài cầm đao tới, học sinh tuổi còn nhỏ, cho nên xúc động quá mà.
Phí Giới nghĩ thầm mình lấy đao mở cửa, chẳng qua là muốn len lén tới xem đứa con tư sinh trong lời đồn dáng dấp thế nào, ai biết được thằng nhóc này nửa đêm còn không ngủ.
Cho nên có hiểu lầm cũng là khó tránh khỏi, chẳng qua sau gáy còn hơi nhưng nhức, đáng tiếc, sau này nhất định phải nghĩ cách trả lại món nợ này mới được.
- Con còn tưởng sư phụ sẽ lặng lẽ tới dạy con cơ.
- Không sai, trong rất nhiều truyền thuyết giang hồ, một thiếu niên trong tiểu viện ngẫu nhiên gặp được một dị nhân phong trần, học được võ nghệ kinh thế, mà người bên cạnh hoàn toàn không hay biết gì cả, loại chuyện này thật ra cũng thường thấy.
Phạm Nhàn cười hì hì nhìn Phí Giới sư phụ, nghe lão nói.
- Thế nhưng tất cả mọi người trên thế giới này đều không phải là kẻ ngu si, hơn nữa ngươi không phải là con của con dâu ta, ta cũng không thích mỗi ngày phải trèo tường.
Sắc mặt Phí Giới không tốt lắm, nhìn thằng bé trước mặt.
- Cho nên nếu có thể có thân phận, vậy cứ dùng thân phận này dạy bảo ngươi vẫn hơn.
Phạm Nhàn cười khì khì, bò lên đùi lão ngồi rồi nói:
- Sư phụ, người quen biết cha con hả? Trông ông ấy ra sao?
Gương mặt Phí Giới lúc xanh lúc đỏ, biết rõ thằng nhóc trước mặt bụng đầy kế xấu, còn sắm vai ngây thơ trước mặt mình, nhưng là thân thể lại có cảm giác bất lực. Nghe đối phương đặt câu hỏi, lão suy nghĩ một chút rồi mới trả lời:
- Bá tước đại nhân là bằng hữu của cấp trên ta, cho nên hắn mời ta tới dạy ngươi, ngươi sau này gọi là sư phụ đi.
- Sư phụ? Ngài định dạy con cái gì vậy?
Phí Giới cười khà khà, trong đôi mắt màu nâu lóe lên một luồng quang mang yêu dị:
- Ta chỉ biết …dùng độc, cho nên ta tới dạy ngươi cách dùng độc giết người, và làm sao để không bị người khác hạ độc chết.
Vốn còn tưởng những lời này có thể khiến anh bạn nhỏ trước mặt khóc thét, nhưng Phí Giới lập tức nghĩ tới đứa nhỏ trước mặt không phải là người bình thường, chiêu này chắc cũng vô dụng rồi.
Quả nhiên, ánh mắt to tròn của Phạm Nhàn tràn đầy hưng phấn, lông mi dài nhấp nháy có vẻ rất hứng thú.
- Vậy còn chờ gì nữa? Có cần con đi bắt vài con thỏ nhỏ làm thí nghiệm không? Thỏ không được thì dùng cóc?
Phí Giới ngây ngốc xoay người đi chỗ khác, trong lòng nghĩ thầm có thật là thằng nhóc này chỉ có bốn tuổi không?
....
Mấy tháng sau.
Cách cảng Đạm Châu vài dặm, bầu trời phương đông toàn một màu trắng bệch, nắng sớm nhàn nhạt chiếu vào những nấm mồ u ám, khiến cho mảnh đất này càng thêm vẻ âm u quỷ dị.
Phí Giới khoanh tay, đứng ở bên ngoài nấm mồ, nhìn tiểu thiếu gia đang ngồi chồm hỗm trong hố đất, lông mi đã hơi run rẩy vài cái.
Lần này là mượn cớ đi du lịch, xin lão phu nhân phủ bá tước vài ngày, đưa Phạm Nhàn tới nghĩa trang đào thi thể người chết dùng để học tập cấu tạo cơ thể người.
Tuy biết thiếu gia Phạm Nhàn có rất nhiều điểm không giống các bé trai khác, nhưng Phí Giới cũng không ngờ Phạm Nhàn chỉ tốn một ít thời gian đã quen với bầu không khí âm trầm của nghĩa địa. Không ngờ lại nhanh chóng ổn định tâm thần, dựa theo những nội dung được chỉ dạy trong vòng một tháng, bắt đầu giải phẫu thi thể trong mộ. Bản thân Phí Giới cũng kinh ngạc không thôi.
Lão thường xuyên giao tiếp với những người chuyên mổ tử thi nhưng chưa từng thấy bé trai bốn tuổi nào có thể bình tĩnh đối mặt với thi thể như vậy.
Trong hầm mộ toàn mùi hôi thối, một bé trai gọn gàng mang theo một cái lồng lớn, hai tay nho nhỏ của cậu bé đang lôi một đoạn ruột bên trong xác chết đã thối rữa phân nửa ra ngoài.
Cảnh tượng này rất khủng khiếp, rất đáng sợ, Phạm Nhàn nghĩ dù mình đang sống cuộc sống thứ hai nhưng thế này đúng là kinh dị.