“Mèo o!”
Mèo con từ trên không nhảy xuống.
Đáp xuống một chỗ đất trống, sau đó mèo con bèn lao vào một chỗ khác trong bóng tối.
Gã chuột yêu nấp trong bóng đêm nhìn thấy cảnh này vội giật nảy mình.
Mèo con lao nhanh như mũi tến vừa bắn ra, nhanh và sắc bén.
Gã chuột yêu kia tuy có chút đạo hạnh, thế nhưng đối mặt với thiên địch của mình, chung quy vẫn có mấy phần sợ hãi.
Huống chi đó còn là mèo con đã thành tinh.
Chuột yêu quay đầu bỏ chạy.
“Chát!”
Móng vuốt sắc bén vung lên.
Nhưng gã chuột yêu kia đã nhanh hơn một bước, nó chui tuột vào trong hang.
Chiêu này của mèo con thất bại.
Thế là mèo con không chút do dự lập tức chui đầu theo.
Thế nhưng…
Chỉ chui lọt được cái đầu, còn bắp chân ở ngoài đạp loạn nhưng không chen vào được.
Mèo con muốn lùi về sau, thế nhưng đầu lại bị kẹt vào bên trong.
(⊙o⊙)…
"Meo a ~ "
Đám chuột xung quanh chứng kiến cảnh này, dường như lại nghe được mệnh lệnh của chuột yêu.
Bọn chúng cùng nhau xông lên, tính bao phủ mèo con.
Chưa kịp thực hiện đã có một con quái vật khổng lồ rơi xuống, lập tức áp đảo một mảng lớn chuột.
“Ngưu!”
Lão Ngưu gầm nhẹ một tiếng.
Lũ chuột nghe thấy tiếng gầm của lão Ngưu chỉ cảm thấy đinh tai nhức óc hơn cả tiếng sấm sét.
Tiếng gào giống như thủy triều đang lao nhanh đến, cây cối xung quanh bị chấn động, nghiêng nghiêng ngả ngả.
Rất nhiều chuột bị âm thanh này chấn động đến ngất xỉu.
Lão Ngưu cũng không để ý đến bọn chúng, cúi đầu nhìn mèo con.
“Ngưu ngưu ~”
Bốn cái chân nhỏ của mèo con đều đang dụng lực, cố gắng rút đầu mèo ra.
“…”
chậc.
Lão Ngưu thầm thở dài một tiếng.
Trông cảnh này, như là đang nhìn đứa con gái ngốc nghếch của mình.
Lý Bình An ngồi trước bệ cửa sổ, cười nhạt một tiếng, nhấp nháp trà.
Lão Ngưu đưa tay, dùng sức lôi mèo con ra.
Cả người mèo con treo ngược, khuôn mặt nhỏ nhắn toàn là bụi đất.
Mèo con nhổ ra một nắm bụi, hai mắt chớp chớp/
Ứ ~
“Trâu trâu, thả tiên tử ra.”
“Ngưu ~”
Mèo cam lại nhảy xuống đất, chóp mũi khẽ nhúc nhích.
Bốn chân di chuyển, phi nhanh ra ngoài.
“Ngưu!”
Lão Ngưu kêu lên, cẩn thận một chút. Sau đó cũng đuổi theo.
Một nhỏ một lớn, một trước một sau đang lao nhanh đuổi theo lũ chuột.
Có lão Ngưu đi theo, Lý Bình An cũng không cần lo lắng nữa.
Chạy ra ba ngõ phố.
Xạc xạc xạc!
Chuột yêu chui ra từ một cửa hang trên mặt đường.
Vừa quay đầu liền thấy một cái bóng đen đang lao tới chỗ mình, nó giật bắn người.
“Phốc!”
Chuột yêu há mồm phun ra một ngụm sương độc, định chặn đường mèo con.
Nhưng mèo con không hề sợ hãi, nó thả người nhảy sang một bên khác.
Chuột yêu đang định khoan một cái động khác.
“Rầm!”
Cửa hang tức thì bị chặn lại.
Lão Ngưu nhấn một chân xuống đất, thi pháp chặn lại đường lui của chuột yêu.
Trâu khẽ cong khóe miệng.
“Hừ!”
Có lão Ngưu ta ra tay, ngươi đừng hòng mà chạy.
Chuột yêu sởn da gà, lại phun ra một ngụm chất lỏng màu đen.
Mèo đen khéo léo tránh sang một bên, vươn móng vuốt đáp trả.
Đòn này vừa chắc lại vừa chuẩn.
“Chát!”
Chuột yêu liên tục bị nên lên tường.
Nhưng khi mèo con đang định nhào tới lần nữa, lại gặp một quyền đáp trả của chuột yêu. Khiến toàn thân mèo con lảo đảo.
Tức thì, mèo con và chuột yêu liền quyết chiến với nhau.
“Úi, cảnh này hay nè! Các ngươi mau ra xem đi.”
Trên lầu có người nói chuyện.
Bất tri bất giác bọn nó đã chạy ra con phố thứ hai.
Đây là một nơi câu lan (nơi hát múa và diễn kịch thời Tống, Nguyên ở Trung Quốc)
Đèn đuốc sáng trưng, còn có đèn lồng đỏ treo thật cao.
Có kỹ nữ trông thấy cảnh này, bèn cảm thấy thú vị.
Âm thanh lập tức thu hút người bên ngoài kéo tới.
Nhất thời tiếng bàn luận nổi lên, ai nấy đều cảm thấy thú vị.
Nhìn một mèo một chuột đấu nhau cực say mê, còn hay hơn so với xem đấu thú.
Ở những nơi ngoài vạn dặm, người có tiền thường thích chơi đấu dế.
Một mặt là do bọn họ có tiền, có thời gian, thấy nhàn rỗi.
Mặt khắc bọn hắn thích khoái cảm sinh ra khi nhìn cảnh liều mạng đấu đá này.
Mà trong thành Phong Tuyết, trời đông giá rét đương nhiên dế mèn không sống ở đây được rồi.
Thay vào đó, đấu thú trở thành thú vui một thời của của lũ có tiền trong thành.
Nhìn dã thú đấu với dã thú.
Thậm chí có cả người đánh nhau với dã thú, đến khi mất mạng mới thôi.
Từ trong cảnh đổ máu và chết chóc sinh ra khoái cảm.
Mà giờ đây, một mèo một chuột đấu nhau khiến người ta cảm thấy thật mới lạ.
Một lát sau đã thu hút lượng lớn quần chúng.
“Hay!”
Tiếng khen vang lên không ngớt.
Mèo con khéo léo vung đuôi, đồng thời móng vuốt nhỏ không ngừng tấn công gã chuột.
Đánh cho gã chuột yêu không còn sức mà chống trả, chỉ đành né tránh.
“Hay!”
Lại là một tràng khen hay.
“A, công tử là con mèo kia…”
Trên lầu, người kia đang cùng kỹ nữ uống rượu cũng bị âm thanh thu hút.
Hắn đứng bên cửa sổ, vươn ra xem thử.
Sắc mặt vui mừng, đây chẳng phải là chú mèo xinh đẹp mình gặp hôm ấy sao?
Không ngờ hôm nay lại gặp ở đây, thật là có duyên mà.
Mèo con chỉ đấu với gã chuột thêm một lát, cuối cùng gã chuột kia thua là kết cục chắc sẵn.
“Hay!”
“Đánh hay lắm.”
Thậm chí còn có người hô, “Đánh nữa đi!”
Mèo cam ngẩng đầu nhìn bọn họ một chút, sau đó không thèm để ý đến bọn họ nữa.
“Mèo nhà ai đây?”
Không ai đáp lại.
“Nếu không ai nhận vậy thì ta mang về vậy.”
Nói làm là làm, vừa dứt lời liền có một cánh tay vươn tới, muốn bắt lấy mèo con.
Mèo con cực kỳ linh hoạt, miệng ngậm gã chuột yêu kia, nhẹ nhàng né tránh khiến người kia bắt hụt.
Lập tức lầu trên, lầu dưới truyền đến một trận cười.
Người kia hơi vội vàng, lại vươn tay ra bắt.
Mèo cam nhảy xuống đỉnh đầu hắn, hai chân lấy đà đạp một cái, nhanh thoăn thoắt đã không thấy bóng dáng đâu.
……
Lý Bình An lấy ba ngón tay ngón trỏ, ngón cái, ngón giữa làm thế “Tam long hộ đỉnh”.
Lực đạo nhẹ nhàng mà đều đặn, nhấc lên Bạch Ngọc Kinh.
Đang lúc tu hành, chợt nghe thấy ngoài phòng có tiếng động truyền đến.
Ngay sau đó liền thế mèo con đang ngậm một con chuột lớn, hai mắt lóe sáng đi tới.
Dáng vẻ xinh đẹp như một vị tướng quân vừa đánh thắng trận.
“Tiên tử giỏi quá.” Lý Bình An nói.
Mèo cam không nói chuyện, dường như một câu khích lệ này vẫn chưa đủ.
“Tiên tử vừa biết viết chữ, giá trị võ lực lại cao.
Lại biết đánh nhau với chuột yêu, trí dũng song toàn, thật sự là hiếm thấy!”
Mèo cam nghe vậy cực vui vẻ.
Lại khen ta, khen ta nữa đi ~
“Chuột này có phải sẽ đổi được rất nhiều tiên không?”
“Đúng vậy.”
“Tiên tử rất giỏi.”
“Ừ, tiên tử rất giỏi.” Lý Bình An nói.
Mèo cam đặt chuột yêu xuống dưới chân Lý Bình An, lại bổ sung thêm một câu.
“Nó vừa nói dựa cái gì ý…”
“Ừ.”
Lý Bình An cũng không thèm bận tâm, nghĩ chắc lát nữa sẽ cầm chuột yêu tới đưa cho Nho sĩ, để hắn đi đổi lấy tiền thưởng.
Mèo con cũng biết con chuột này có thể đổi lấy thưởng, cho nên mèo không ăn mà giữ cho nó không bị tổn hao gì, để Lý Bình An còn mang đi.
Chương 603 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]