Virtus's Reader
Khiếm Thị Bẩm Sinh Khởi Nghiệp Từ Chơi Đàn Nhị

Chương 604: CHƯƠNG 604: LỚN THÊM MỘT TUỔI

Nho sĩ nhìn con chuột yêu trước mặt mình, không khỏi bật cười một tiếng.

“A, ngươi thật sự bắt được nó!”

Lý Bình An cười nói: “Tại hạ cũng không xuất lực, hết thảy đều là công lao của Miêu Miêu tiên tử.”

Mèo cam nghe thấy vậy rất vui.

“Chờ mai ta mang tiền thưởng tới đưa cho ngươi.”

Sau đó, Lý Bình An liền ôm mèo con đặt vào trong ngực rồi rời đi.

Trong đêm tối, gió tuyết đan xen.

Một người một mèo rất là vui vẻ.

Hôm sau, quả nhiên Nho sĩ đã mang tiền tới.

Như đã nói lúc trước, Lý Bình An chia một nửa số tiền cho Nho sĩ, một nửa thì đưa cho mèo con.”

“Số tiền này là do Miêu Miêu tiên tử kiếm được, nên do Miêu Miêu tiên tử cầm.”

Hai mắt mèo cam sáng lên, móng vuốt nhỏ vân vê túi tiền.

Sau đó lại đưa lại túi tiền hco Lý Bình An.

“Tiên tử muốn mua thật nhiều đồ ăn ngon.”

“Được.”

Thế là một người, một trâu, một mèo lên phố.

Dãy phố trong đêm lạnh, nhìn vào cực kỳ thê lương.

Tuyết rơi như trút nước, gió bắc thét gào.

Xung quanh tối đen như mực, nếu không có đèn thì thật sự không nhìn thấy bất cứ thứ gì cả.

Người đi trên đường ai nấy cũng đều trùm mũ, bóng người thấp thoáng khung cảnh này thật sự khá hiếm thấy.

Nhìn thấy cảnh tượng này Lý Bình An bỗng nhớ về khung cảnh ăn tết ngày bé.

Nhắc đến thì, lại sắp qua năm mới rồi.

Ở thành Phong Tuyết không hề có khái niệm về ngày cuối năm.

Nhưng mà Lý Bình An với lão Ngưu muốn ăn tết cơ.

Bây giờ có một khoản tiền vừa đổi được khi bắt được chuột yêu.

Lý Bình An chuẩn bị cho mèo con một bộ quần áo mới, một bộ đồ dùng học tập mới và một chiếc bao lì xì đỏ thắm…

Về phần lão Ngưu…nướng cho nó cái móng trâu là được rồi.

Vừa hay có tiền trong tay, đi dạo quanh phố một vòng thế là lại hết phân nửa tiền.

Mèo con khiêng theo rất nhiều thứ, mặc dù nặng nhưng bước chân lại rất nhẹ nhàng.

Đi được một nửa, bỗng có người chặn đường bọn họ.

A?

Là một gã tóc trắng cưỡi dã thú, giống như là cưỡi ngựa đi tới.

Người qua đường vừa nhìn thấy hắn là biết tên này là thành phần bất hảo.

Xung quanh tối đen như mực, đêm lạnh lẽo vẫn chưa tan.

Gã cầm trong tay một ngọn đèn dầu, ánh đèn hắt lên chỉ nhìn thấy nửa mắt hắn, dáng vẻ có hơi nguy hiểm.

Lý Bình An ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn hắn.

“Ta đã nhìn thấy con mèo này của ngươi.” Gã nói.

“Ồ là vậy hả? Thật khéo quá.”

“Cảnh đánh nhau với chuột dưới thanh lâu hôm qua thật là đặc sắc.”

Mèo cam nghe thấy có người khen mình, thế là dừng bước lại, vui mừng ngẩng cao đầu.

“Đa tạ đã khen.”

Gã gật đầu nói: “Mèo này có linh tính, cho ta đi!”

Hả?

Sau đó hắn ném qua một túi tiền.

Lý Bình An sững sờ, không ngờ tới chuyện lại đến bất ngờ như vậy.

Hắc cười bất đắc dĩ, lắc đầu nói: “Mèo con là bạn đồng hành của tại hạ, sao có thể bán cho người khác.”

“Con mẹ nó nói tiếng người đi!” Gã dường như rất bất mãn với dáng vẻ nho nhã của Lý Bình An.

Bời vì do khí hậu và địa vực cho nên người trong thành Phong Tuyết thường xuyên nóng nảy.

Lý Bình An suy nghĩ một lúc, “Không bán!”

Lời này coi như đủ thắng thắn.

Nhưng hình như gã kia vẫn còn bất mãn, tay vươn lấy đao.

Người ở đây không những nóng nảy lại còn hơi tí liền dùng vũ lực.

Chuyện này khiến Lý Bình An rất đau đầu.

Gió tuyết vẫn thổi mạnh, dường như không có ý ngừng lại.

Lý Bình An ôm mèo con, tiếp tục bước đi.

Sau lưng hắn, nửa người con dã thú lông trắng kia bị nện cắm đầu vào trong tuyết, gã kia cũng ngã nhoài trên đất, không rõ sống chết.

Khi về đến nhà.

Lý Bình An viết chữ “Phúc”, mèo con cũng rất vui vẻ mà treo lên chữ “Phúc” do chính tay mình viết.

“Cộc cộc cộc cộc ~”

Từ trong phòng truyền ra tiếng làm nhân bánh.

Lão Ngưu cầm dao phay trong tay.

Cắt thịt bò thành từng mảnh rất nhanh.

Lý Bình An thì đang nhào bột bánh.

Mèo con treo xong chữ Phúc, liền bắt đầu chơi pháo hoa ở ngoài.

Đợi đến khi nàng nghịch xong pháo hoa, khuôn mặt nhỏ nhắn bị lạnh đến đỏ bừng thì ở trong phòng sủi cảo cũng đã làm xong.

Một đĩa sủi cảo, ba món mặn ba món chay tổng cộng là sáu món.

Một người một trâu một mèo ngồi trên bàn, vừa ăn vừa nói chuyện.

“Hôm nay ăn tết.” Cô bé hỏi.

“Ừ.”

“Mèo ta đã lớn thêm một tuổi?”

“Ừ, đây là tiền mừng tuổi của mèo con.” Lý Bình An lấy ra một bao lì xì màu đỏ.

“Ngưu!” lão Ngưu cũng đưa cho nàng một cái bao lì xì đỏ.

Cô bé nhận lấy bao lì xì, năm ngoái nàng cũng được nhận bao lì xì của Lý Bình An và lão Ngưu.

Cho nên nàng cũng không cảm thấy kỳ quái khi nhận được bao lì xì.

Thế là sau khi nhận bao lì xì mà lão Ngưu và Lý Bình An cho.

Cô bé móc từ trong túi ra hai con chuột.

Một con đưa cho Lý Bình An, một con đưa cho lão Ngưu.

“Đây là tiền mừng tuổi Miêu Miêu tiên tử cho các ngươi.” Cô bé cực kỳ nghiêm túc nói.

Lý Bình An và lão Ngưu dở khóc dở cười nhìn nàng.

Ngày qua ngày, năm qua năm.

Thời gian cứ đi mãi mà không bao giờ ngoảnh lại.

Lý Bình An nhìn ra ngoài cửa sổ, ăn một viên sủi cảo.

Một lát sau, Nho sĩ và lão Quách lần lượt bước vào.

“Ta đến muộn.”

Ăn tết mà, đương nhiên phải náo nhiệt rồi.

Mà ở đây Lý Bình An chỉ quen có hai người là Nho sĩ của hiệu sách và lão Quách của đội thương nhân.

Vừa hay lão Quách giúp mình tìm chỗ ở, mình vẫn chưa kịp mời người ta một bữa cơm.

Mà Nho sĩ lại là người giới thiệu công việc cho Lý Bình An.

Thế nên là giờ đây ta có cảnh tượng này.

Bọn họ cởi giày ngồi trên giường, ăn sủi cảo, uống rượu trắng.

Ăn tết phải sôi nổi chứ.

Tuy nói mới quen nhau không lâu, nhưng nói chuyện về giang hồ tứ hải thì ăn ý lắm.

Thi thoảng họ nâng cốc chúc nhau, đồ ăn trên bàn tỏa mùi hương.

Lý Bình An rất thích bầu không khí này, nếu để hắn cả ngày tự giam mình trong sơn động tu hành luyện công để trở thành tiên nhân, nhưng trở thành tiên nhân thì thế nào?

Cô bé há miệng bỏ một miếng sủi cảo vào trong, rõ ràng đã ăn rất nhiều, bụng còn hơi phình lên nhưng cô bé vẫn muốn ăn tiếp.

Trong sủi cảo còn có đồng tiền, Lý Bình An nói ai ăn trúng được viên sủi cảo có tiền ở trong thì năm sau cả năm may mắn.

Vì muốn ăn được viên sủi cảo có tiền nên cô bé ăn một lúc hết ba chén sủi cảo to.

Phù phù phù ~

Cô bé gắp lấy một viên sủi cảo, sắc mặt khó xử.

Ăn không nổi nửa rồi.

Phù phù ~

Lão Ngưu nhả ra một đồng xu.

Cô bé: Ծ‸Ծ

Cô bé quyết định không để ý đến lão Ngưu nữa.

Nhưng chưa được một lát đã quên mất chuyện này rồi.

Bụng nhỏ phồng lên, vừa nãy còn nói ăn xong mình sẽ gác đêm.

Giờ nằm trên giường, thiếp đi rất nhanh.

Mấy người họ trò chuyện, nhắc đến con chuột yêu kia.

Lão Quách nói: “Phần lớn yêu quái trong thành Phong Tuyết đều có chủ, các ngươi phải cẩn thận một chút.”

Chưa hết lão còn nói: “Nếu các ngươi thiếu tiền, chỗ ta có một công việc tốt lắm.”

“Ồ?”

“An ninh trong thành Phong Tuyết vốn không tốt, vả lại còn do đêm lạnh mà trở nên loạn lạc hơn.

Dạo này thương đội giao dịch với thành Phong Tuyết, thường xuyên bị bọn tặc tập kích.

Không đủ nhân lực, nếu các ngươi cảm thấy hợp, có thể tới đó xin làm hộ vệ.

Hoặc tới đó làm cảnh thôi cũng được, tránh cho có kẻ có ý nhòm ngó.”

Nho sĩ không nhận lời, hắn nói hắn có thể kiếm tiền nhưng phải có lý do chính đáng, ví dụ như trảm yêu trừ ma.

Nói ra thì hay lắm nhưng bảo hắn làm hộ vệ cho người khác, hắn chịu.

Lý Bình An thì không bận tâm đến điều đó, hắn nói với lão Quách mình sẽ suy nghĩ sau.

“Lâu rồi không ăn tết, quả nhiên là vui mà.”

Lão Quách uống khá nhiều rượu, có thể nhận ra lão đang vui.

Ngoài phong bỗng vang lên âm thanh lạ.

Ba người đều ý thức được điều gì

……

Chương 604 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!