Lý Bình An đứng quay lưng về phía bức tường thành, phía trước mặt hắn là quân lính yêu tộc, quân số đông đảo, trải dài mênh mông vô tận, san sát chật ních, dày đặc che kín bầu trời.
Hai chân Lý Bình An vững chãi, đứng thẳng như cột đình, toàn thân ngưng tụ lực lượng võ lực. Lý Bình An chỉ dùng một chiêu đã trực tiếp đánh tan vô số yêu quân, trải dài trăm dặm phía trước mặt. Dưới sức mạnh võ lực của Lý Bình An, tất cả đều không có đường sống.
Lý Bình An triển khai thế quyền, quyền ý toàn thân dồi dào như biển cả mênh mông, giống như chỉ cần dựa vào riêng sức mạnh quyền ý này, hắn đã có thể tự tạo thành cho mình một vùng thiên địa riêng.
Một con đại yêu không chút do dự lấy ra ba bảo vật mà nó đã luyện hoá thành bản mệnh chi vật của mình, tấn công Lý Bình An. Nhưng kết quả lại giống như trâu đất xuống biển, không tạo chút gợn sóng nào. Mặc dù, con đại yêu này ẩn núp ở phía xa nhưng khi bản mệnh chi vật của nó bị hủy cũng khiến cho nó sống không bằng chết, không còn cách nào khác là rút lui ra khỏi chiến trường.
Lý Bình An và lão Ngưu liếc nhìn nhau một cái. Ngay sau đó, một người, một trâu tách nhau ra triển khai đội hình theo hai phương hướng riêng biệt. Dùng sức một mình để mở đường chính là việc làm đánh đổi tính mạng.
Lý Bình An hít sâu một hơi, dùng nắm đấm mở đường. Phía trước tầm mắt hắn giống như không có tồn tại bất cứ chướng ngại vật nào cả. Máu tươi bắn ra tung tóe, vũ khí đao kiếm, pháp bảo bắn tung lên trên không trung, những mảnh khôi giáp thì trong nháy mắt hóa thành bụi mịn, giống như bị một luồng sức mạnh rất lớn cắn nuốt, biến mất không còn dấu vết.
Đại quân Yêu tộc hung hãn không sợ chết, ào ào tiến lên giống như tre già măng mọc, càng lúc càng nhiều. Tiếng chiến đấu chém giết càng lúc càng lớn, càng lúc càng hỗn loạn, càng lúc càng khốc liệt. Nhưng mà, không có một tên nào có thể sờ đến một sợi tóc của Lý Bình An.
Trong vòng vài chục dặm xung quanh người Lý Bình An đều không có bóng dáng của một tên yêu binh nào. Yêu quân liên tục không ngừng vọt tới, rồi đều bị khí áp khổng lồ mạnh như núi của Lý Bình An nghiền chết.
“Ta thực sự nhìn không quen cảnh tượng trước Trấn Yêu Quan như vậy một chút nào.”
Yêu Thánh Khâm Nguyên nhìn trấn thủ trước Trấn Yêu Quan chỉ có một người một trâu, nhớ lại cảnh tượng khi xưa, Trấn Yêu Quan bừng bừng sức sống, phi kiếm bay trên trời như mưa.
“Thật sự là không uổng công chúng ta khổ sở chờ đợi nhiều năm như vậy.”
Yêu Thánh Bạch Trạch nhìn rất nhiều Yêu quân chết thảm, lại nhắm mắt làm ngơ coi như là không thấy. Trước cảnh núi thi biển máu, phong thái của hắn vẫn nhẹ nhàng, tao nhã ung dung khiến cho người ta có một loại cảm giác như thể hắn ở một thể giới khác, không vướng bận khói lửa nhân gian, xa cách thế tục.
Yêu tộc cái gì cũng thiếu, duy chỉ không thiếu lính tạp nham. Lý Bình An rõ ràng đến chỗ này với tâm thế quyết tử. Vậy thì để cho đám tạp binh đi ra, làm tiêu hao thể lực của hắn. Nếu không không ai biết được, trước khi hắn chết có thể lấy đi bao nhiêu mạng Yêu Thánh.
Ngoại trừ Cửu Anh và Anh Chiêu bị thương nặng, còn lại sáu vị Yêu Thánh khác và Dương Kiên Bạch đều xuất hiện trên chiến trường.
Nếu như giờ phút này, bọn họ hiệp lực vây giết Lý Bình An và lão Ngưu thì trận chiến này sẽ kết thúc nhanh một chút nhưng tất nhiên cái giá phải trả có thể là một vị Yêu Thánh nào đó sẽ bị đối phương liều chết giết chết. Suy cho cùng thực lực của Lý Bình An, mấy vị Yêu Thánh có thể thấy rõ như ban ngày.
Chỉ là hiện tại Yêu Tổ đã chết, còn Vực Ngoại Thiên Ma thì nghe nói đã bị Thanh Huyền dùng những giây phút cuối cùng của sinh mệnh sử dụng bí pháp nào đó tạm thời phong ấn trong Vận Mệnh Trường Hà.
Mấu chốt hơn chính là Trấn Yêu Quan bây giờ đã không còn bất kỳ sức chiến đấu nào. Thanh Huyền, kẻ khiến cho bọn chúng kiêng kị nhất đã chết, ngay cả Khổng Dương và các vị tiên nhân cảnh giới Cửu Cảnh khác cũng đã chết trên chiến trường.
Yêu tộc giống như trút được gánh nặng, thở phào nhẹ nhõm, đồng thời lập tức có kế hoạch riêng của mình. Ban đầu bọn họ vốn là bởi vì một số quan hệ lợi ích mà tạm thời liên minh lại với nhau. Hiển nhiên, sau khi chiếm được Cửu Châu, chờ đợi bọn họ chính là cuộc chiến chém giết tranh đoạt lợi ích giữa các phe phái trong Yêu tộc.
Cho nên trong lúc này, ai cũng không muốn chủ động là người đi nghênh chiến, tự nhiên không hẹn mà cùng chờ một cơ hội.
Lý Bình An vươn tay ra, dùng tay chặn một chiếc chiến phủ đang bổ xuống đầu, xoay tay trái vung ra Phù Tang đao chém kẻ cầm chiến phủ thành hai khúc. Lý Bình An thay đổi chiến thuật, ban nãy hắn vẫn chỉ sử dụng quyền pháp, lúc này chuyển sang một tay cầm đao.
Một kết giới có hình dáng giống như lồng giam lao đến đây, định nhốt hắn vào trong. Lý Bình An không tránh không né, cũng không dùng chiêu thức phức tạp nào. Đến giai đoạn này, sử dụng bất kỳ đao pháp, kỹ thuật tinh xảo nào cũng chỉ là ra vẻ hào nhoáng không có hiệu suất. Chỉ có bổ, chém, vung, quét. Đao sau mạnh hơn đao trước, đao sau nhanh hơn đao trước. Đơn giản lại hiệu quả.
Trong nháy mắt, Lý Bình An chỉ dùng một đao đã chém nát kết giới lồng giam phức tạp kia, sau đó thế đao không hề suy giảm ở trên chiến trường không kiêng nể gì lao về phía trước tung hoành ngang dọc, cho đến khi chém chết trăm yêu binh thì bóng đao mới dần dần biến mất.
Lý Bình An cũng không khăng khăng mở ra một con đường thẳng, mà chiều hướng mở trận của hắn sẽ là mỗi khi tiến lên một đoạn sẽ quét ngang tạo thành một vòng tròn trên chiến trường, sau đó lại quay về dưới chân tường thành.
Sau khi giết một vòng, hắn lấy lại bình tĩnh, hít sâu một hơi, tiếp tục vung đao giết địch.
Đại trận do mấy trăm Yêu tộc kiếm tu tạo thành ngay ngắn trật tự, phân công rõ ràng chiếm giữ năm phương hướng, mỗi một phương hướng đều là kiếm sau nối tiếp kiếm trước tạo ra một thế kiếm trận hoàn hảo, không ngừng tấn công về phía Lý Bình An.
Kiếm nối kiếm liên miên không dứt, mỗi một kiếm tấn công đều lựa chọn góc độ và tốc độ chậm nhanh không giống nhau, rất hợp lý, vừa vặn, không có kẽ hở, không chê vào đâu được.
Kiếm đâm tới liên miên không dứt, khí thế tấn công ác liệt như muốn nuốt cả sơn hà, hình thành một biển kiếm sắc lạnh sát khí trùng trùng không dứt.
Keng!
Tay trái Lý Bình An làm thành kiếm quyết, vạch xuống một đường từ trên xuống dưới.
Lấy kiếm đấu kiếm!!
Ánh sáng trắng lóe lên đã chém ra một kiếm. Thời điểm chém ra một kiếm này siêu chuẩn, kiếm đến người chết, không lãng phí một chút sức lực nào.
Đối mặt với vô số Yêu quân, xác suất cuối cùng là hắn sẽ chiến đấu đến kiệt sức mà chết. Trong loại tình huống này, hắn chỉ có thể kéo dài bao lâu thì sẽ kéo dài bấy lâu, có thể tiết kiệm được bao nhiêu sức lực thì tiết kiệm bấy nhiêu sức lực.
Những tên kiếm tu Yêu tộc ở tuyến trên, thân hình ầm ầm tách ra. Kiếm ý của Lý Bình An vẫn còn chưa tiêu tán, từ một chiêu kiếm phân tách ra vô số kiếm ý lao ra bốn phía. Giống như là từ trên một thân cây mọc ra vô số cành cây, đan xen chằng chịt, dệt thành một mạng lưới kiếm đáng sợ. Dưới mạng lưới kiếm bao trùm, bất kể là tu sĩ Yêu tộc trong tay cầm phi kiếm bổn mạng hay là trên người mặc pháp bào, áo giáp, đều bị chia thành từng khúc…
Chiến trường lấy Lý Bình An ở giữa làm trung tâm lại một lần nữa trở nên trống trải.
Nhưng chưa được bau lâu, lại bị một đám cảm tử Yêu quân lại tràn đến, quây kín, dày đặc chật ních. Kiếm khí như mưa tầm tã lại đổ xuống phương hướng Lý Bình An đang đứng. Lý Bình An vung ra một quyền, buộc mưa kiếm đang bay tới trên không trung bay ngược trở về.
Nhìn mấy trăm kiếm tu yêu tộc là thuộc hạ của mình đã mất đi chín phần, Yêu Thánh Khâm Nguyên cảm thấy tim như đang rỉ máu. Bạch Trạch híp mắt lại, nhìn chằm chằm bóng hình của Lý Bình An. Có phải hơi…… chiến đấu quá tốt rồi không……
“Tốt, tốt, tốt!”
Một giọng nói như sấm dậy vang lên, trên chiến trường xuất hiện một vòng tròn lửa. Yêu Thánh Quỷ Xa cầm trường thương đi đến, phía sau là một vùng ánh sáng rực rỡ, ánh lửa trực tiếp bao phủ Lý Bình An vào bên trong. Đây là vị Yêu Thánh đầu tiên ra tay. Mũi thương của hắn bùng phát ra sức mạnh, ngọn lửa thiêu đốt nóng rực.
Phù Tang đao va chạm với mũi thương, tạo ra một trận sóng gợn rung chuyển điên cuồng, gió mạnh phát ra khắp bốn phía, trực tiếp phá nổ vài dãy núi do một tên đại yêu chuyển đến.
Ánh lửa lóe lên, vang lên một tiếng nổ “oành” dữ dội, liên tiếp xuất hiện các cột lửa phóng thẳng lên trời, bốn phương tám hướng đều là một vùng lửa đỏ, thiêu rụi mọi thứ trong biển lửa.
Yêu tộc gần đó đều bị cuốn vào trong, dưới ánh lửa chiếu rọi, không có một tiếng kêu la thảm thiết của yêu tộc nào có thể phát ra, cũng không có một tên yêu tộc nào có thể chạy thoát. Tất cả đều bị thiêu đốt thành tro tàn, không còn thấy bóng dáng tăm hơi.
Trong đại quân Yêu tộc, không có một tên yêu tộc nào dám lại gần biển lửa nửa bước, chỉ dám thi triển pháp thuật từ xa.
Những ngọn núi lớn liên tiếp sụp đổ, chúng là từ trên bầu trời rơi xuống nhưng còn chưa kịp rơi xuống đất đã bị vô số dòng khí lưu quét tới, đánh cho vỡ nát.
Ngay sau đó, chiến trường chiến đấu của Lý Bình An và Yêu Thánh Quỷ Xa áp sát tới gần đội quân Yêu tộc. Những tên Yêu tộc xui xẻo đứng ở hàng tiên phong đều phải hứng chịu sóng chấn động đánh tới, ngã ra chết tươi, sau đó thi thể bị đốt thành tro bụi.
Chương 803 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]