Virtus's Reader
Khiếm Thị Bẩm Sinh Khởi Nghiệp Từ Chơi Đàn Nhị

Chương 804: CHƯƠNG 804: NGƯỜI NÀY KHÔNG CHẾT, YÊU TỘC KHÔNG YÊN!

Phù Tang đao va chạm với mũi thương kịch liệt. Âm thanh khí lưu giao kích vang dội như sấm rền, chấn động phát ra khiến cho người khác chóng mặt hoa mắt, khiến cho không gian như cũng đang run rẩy. Dòng khí lưu điên cuồng khiến cho mặt đất nổ tung, tạo thành rất nhiều hố sâu.

Một người, một yêu chỉ va chạm một chiêu đã lập tức tách ra xa đối phương. Sắc mặt Yêu Thánh Quỷ Xa trở nên rất nghiêm trọng. Một người gánh trên vai cả Trấn Yêu Quan chiến đấu liên tiếp mấy ngảy. Vậy mà vừa rồi khi Quỷ Xa va chạm với Lý Bình An, hắn lại không cảm thấy khí áp trên người đối phương suy yếu. Ngược lại, giống như…… còn mạnh hơn!!

Vẻ nghiêm trọng trên mặt Quỷ Xa dần dần được thay thể bằng sự hưng phấn.

“Tốt! Tốt! Tốt!”

Quỷ Xa hít sâu một hơi, lập tức nhanh như chớp xông thẳng tới phía trước, trường thương vung lên chém mạnh xuống đầu Lý Bình An. Một thương này chém xuống tưởng như ngay cả gió mây cũng phải thay đổi màu sắc, đây là một đòn chí mạng, đơn giản, mạnh mẽ, nhanh gọn, dứt khoát. Tất cả sức mạnh đều tập trung ở trên thân thương, không để lại biến chiêu gì phía sau, trong chiêu thức chỉ tràn ngập khí thế quyết tử một đi không trở về.

Trên chiến trường từng giây từng phút đều có thể xảy ra tình huống xoay chuyển thế cục, một thương này đánh ra chính là một đòn phải thắng.

Trong nháy mắt, một vòng tròn vô hình khổng lồ xuất hiện. Bên trong vòng tròn là sát khí bao trùm nghiêng trời lệch đất, giống như nguyệt hủy tinh trầm (tiêu huỷ mặt trăng, đánh chìm vì sao) một màu đen kịt, một vùng mục nát. Sát khí giống như thủy triều, ăn mòn từng tấc đất, từng tấc không gian. Tình trạng này kéo dài khoảng mười nhịp thở, vòng tròn càng lúc càng rút nhỏ lại, cuối cùng rộng chỉ còn khoảng hơn hai trượng.

Miệng Quỷ Xa phun ra máu tươi, từ trong đó bay ra.

Hai tay Lý Bình An nắm lại thành đấm, sức mạnh lưu chuyển khắp xương cốt, hô lên một tiếng, rồi đấm ra ngoài.

Đúng lúc này, một thanh phi kiếm bắn ra, khí thế phi kiếm bay tới rất mãnh liệt. Thương Dương là một kẻ dày dặn kinh nghiệm, ra tay rất tàn nhẫn. Một kiếm này của hắn lao ra với tốc độ nhanh như chớp, một đòn chí mạng. Yêu Thánh Thương Dương cũng đã ra tay.

“̀m - -!!”

Hai lòng bàn tay Lý Bình An hợp lại, tay không trực tiếp bắt lấy thanh phi kiếm lao tới kia, khiến cho thân thể Lý Bình An không thể trụ vững phải lùi lại mấy bước.

Không cho Lý Bình An cơ hội thở dốc, mặt đất dưới chân hắn bất ngờ xuất hiện một bàn tay. Là Yêu Thánh Phi Sinh gia nhập cuộc chiến, hắn phát tán ra bột phấn không màu.

Phấn độc!!

Yêu Thánh Phi Sinh nổi danh là sử dụng độc dược. hắn vừa ra tay, chính là dùng loại kỳ độc, độc tính đủ để khiến cho đại năng cảnh giới bát cảnh mất đi chiến lực.

Lý Bình An giậm chân thật mạnh một cái “Ầm ầm……”. Khí áp trên người Lý Bình An toát ra bốn phía, thân hình lập tức bay ngược về sau, từ xa đánh ra hai chiêu quyền ý, bức Phi Sinh phải lùi lại.

Lý Bình An chưa kịp hạ xuống, lại có một bóng người tấn công tới, là Yêu Thánh Thử Thiết đánh ra đòn. Thử Thiết có hình dáng chân và sừng giống trâu nước, bộ da lông đen như màu sơn. Lý Bình An lắc mình né tránh đòn tấn công. Bên trong miệng Thử Thiết phun ra sóng lớn cuồn cuộn. Người nào bị cuốn vào, sẽ giống như bị vạn trùng quấn thân, lại giống như rơi vào trong đầm lầy không thoát ra được.

Cùng lúc đó, Yêu Thánh Bạch Trạch từ xa phóng ra một kiếm, đường kiếm lao đến thẳng tắp. Chỉ có một kiếm duy nhất, không có kiếm thứ hai. Kiếm thuật tinh diệu, thường thường không xuất kiếm thì thôi nếu một khi xuất kiếm thì một chiêu quyết định thắng bại.

Mai Vũ kiếm lướt ra đỡ một kiếm của Bạch Trạch. Lý Bình An thì dùng toàn lực triển khai quyền ý ngăn cản sóng lớn ngập trời của Thử Thiết.

Trong một hơi thở, Mai Vũ kiếm vỡ tan thành nhiều mảnh. Kiếm khí của Bạch Trạch còn sót lại tiếp tục tấn công về phía Lý Bình An. Kiếm khí lao đến, giữa đường đột nhiên thay đổi, không ngờ phân ra thành ba luồng kiếm ý Viễn Cổ tinh thuần.

Lý Bình An đấm ra hai quyền, đánh nát ba luồng kiếm ý, đồng thời đá ra một cước đá bay Thử Thiết ra ngoài. Yêu Thánh mỗi người đánh ra một chiêu, sau khi đánh xong một chiêu thì ngay lập tức rút lui khỏi chiến trường.

Ngay sau đó, đại quân Yêu tộc ở phía xa và vô số Yêu tộc tu sĩ đã bày binh bố trận vận sức chờ phát động, lần nữa xông lên tấn công Lý Bình An. Mà mấy Yêu Thánh thì lẳng lặng chờ đợi thời cơ tấn công lần tiếp theo.

Bạch Trạch đứng khoanh tay, luồng kiếm ý Viễn Cổ này là hắn tích góp từng ít một mới có, không biết đã phải mất bao nhiêu tâm huyết. Đây chính là vây giết theo hình thức tập kích, không biết có bao nhiêu tu sĩ đã chết vì cách thức vây giết này, không phải bị tiêu hao, đấu đến kiệt sức mà chết, thì cũng sẽ bị kẻ tập kích dùng một chiêu lấy mạng.

Lý Bình An thoáng nhìn về hướng Mai Vũ kiếm vỡ nát, tay nắm chặt lấy Phù Tang đao, nháy mắt sau đó, ánh đao quét ra.

Những toà Phi Kiếm Tháp của Trấn Yêu Quan đều đã hoàn toàn mất đi tác dụng. Bạch Ngọc Kinh và Lão Ngưu canh giữ ở chính diện của Trấn Yêu Quan. Yêu tộc tấn công dồn dập, từng đợt tiến lên đều bị đẩy lui. Nhưng ngay sau đó lại có từng đợt từng đợt tấn công khác đến, không có hồi kết.

"Phù"

Sau khi, Lý Bình An mạnh mẽ đánh chết một tên đại yêu võ phu cảnh giới Bát Cảnh, cuối cùng nhịn không được thở ra một hơi dài.

Ngay trong khoảnh khắc đó, Dương Kiên Bạch đánh ra một chưởng nhanh như sét đánh. Yêu Thánh Khâm Nguyên cũng tung ra hai tấm pháp ấn, từ hai bên trái phải tập sát đến. Quỷ Xa, Phi Sinh cũng đồng loạt ra tay……

Cứ như vậy lặp đi lặp lại mấy lần, Lý Bình An rõ ràng đã không còn mạnh mẽ như lúc ban đầu, hơi thở suy yếu dùng mắt thường cũng có thể nhìn thấy được. Hơn mười đại yêu cảnh giới bát cảnh đang quần nhau với hắn, bọn chúng chính là chạy tới liều chết. Hơn nữa còn có vô số Yêu tộc, không cho Lý Bình An một chút cơ hội nào nghỉ ngơi.

Nhóm Yêu Thánh ở phía sau chiến trường tham lam nhìn chằm chằm vào Lý Bình An, như là một đám linh cẩu nhìn chằm chằm con sư tử đang chiến đấu, chuẩn bị sẵn sàng bất cử lúc nào cũng có thể xông lên đánh ra một đòn chí mạng.

"Phù~" Lại là một tiếng hít thở vội vàng. Đột nhiên, Lý Bình An bị trúng một tấm phù.

“Giết!”. Thương Dương sao có thể bỏ qua cơ hội này. Quỷ Xa đi trước một bước dẫn đầu, chớp mắt đã tới trước mặt Lý Bình An. Mí mắt Bạch Trạch giật giật, bỗng nhiên nhận ra được điều gì đó, hô lên: “Không hay rồi…… Lùi lại!”

Nhưng đã quá muộn, khí áp trên người Lý Bình An đột nhiên bùng phát. Bạch Ngọc Kinh vốn đang lung lay chao đảo như sắp đổ thì đột ngột bắn ra một luồng ánh sáng màu vàng.

Quỷ Xa hoàn toàn không chú ý tới biến động của Bạch Ngọc Kinh, toàn bộ tâm trí tinh thần của hắn đều đặt ở trên người Lý Bình An, bất ngờ không kịp đề phòng bị xuyên thẳng qua ngực bụng. Hoa văn màu vàng nhanh chóng phủ kín toàn thân Quỷ Xa, hắn biết mình còn có đường sống, hắn muốn chạy trốn.

Thương Dương ở gần và Bạch Trạch ở xa phản ứng nhanh nhất, đồng loạt đánh ra chiêu kiếm hướng về phía Lý Bình An, muốn cứu Quỷ Xa.

Cả người Lý Bình An nhuộm đầy máu không hề tránh né, cứng rắn chịu một kiếm, một tay dứt đứt đầu Quỷ Xa xuống. Đầu Quỷ Xa rời khỏi cổ nhưng hắn vẫn chưa chết, mắt mở trừng trừng, không thể tin nổi.Trong giây phút tiếp theo, đầu của hắn ở trong tay Lý Bình An hóa thành một đống thịt nát.

Lý Bình An ngẩng đầu lên, nhìn những tên địch nhân còn lại, tiếng nói vẫn bình tĩnh như cũ: “Kẻ tiếp theo.”

Lùi lại!!

Các Yêu Thánh lại một lần nữa lui về phía sau. Vô số pháp bảo, phi kiếm một lần nữa phóng về phía Lý Bình An. Lý Bình An cũng một lần nữa lao lên chiến đấu. Đã rơi vào tuyệt cảnh, không còn đường lui nữa, sao không liều chết đánh cược một lần, tấn công về phía trước, nói không chừng còn có thể đánh ra một chút hy vọng mong manh.

………

Không biết từ lúc nào, thi thể đã chồng chất cao như núi, thậm chí vô số thi thể phần lớn là bị trực tiếp nghiền nát thành bột mịn, bị gió lớn thổi tan.

Lý Bình An đã không còn nhớ rõ nữa đây là lần thứ bao nhiêu xung trận. Phù Tang đao đã bị đánh vỡ vụn từ lâu. Tình trạng của lão Ngưu và Bạch Ngọc Kinh cũng không tốt hơn hắn chỗ nào, quân địch thật sự là quá nhiều. Nhiều đến mức nếu như xếp thành hàng, để cho bọn họ chém giết, chém đến mười ngày mười đêm, chém đến tê tay, đầu óc mụ mị quay cuồng cũng giết không hết.

Hắn đã không còn dư sức để điều khiển phi kiếm của Bạch Ngọc Kinh nữa, nếu không lão Ngưu bên kia sẽ không chịu đựng nổi. Hơn một trăm đại yêu cảnh giới Bát Cảnh luân phiên tấn công như vũ bão, hắn cũng chỉ có thể liều mạng đứng vững. Lý Bình An lại vung nắm đấm lên, lại một lần nữa giết ra một vòng tròn lớn trên chiến trường, rồi quay về đứng ở vị trí ban đầu.

Bạch Trạch kiêng kỵ nhìn chằm chằm Lý Bình An, sắc mặt trở nên nghiêm trọng. Yêu Thánh Quỷ Xa là Yêu Thánh đầu tiên tử trận trên chiến trường. Ngoài ra Yêu Thánh Phi Đản, Yêu Thánh Thương Dương thì bị thương nặng. Yêu Thánh Thử Thiết bị ba lần chém đứt tay chân, thậm chí đầu cũng bị từng bị dựt xuống. Lần tấn công cuối cùng, nếu hắn không phải được hai đại yêu dưới chướng dùng tính mạng bản thân hi sinh cứu hắn trở về, hẳn đã phải chết không thể nghi ngờ!

Một loại pháp bảo do các Yêu Thánh tỉ mỉ luyện chế hàng ngàn năm, thậm chí vạn năm bị phá hủy. Gần chín mươi vị đại yêu cảnh giới Bát Cảnh bị giết. Về phần tu sĩ Yêu tộc cảnh giới dưới Bát Cảnh thì tử thương vô số.

Bạch Trạch âm thầm hạ quyết tâm nhất định phải giết người này! Nếu không người này chắc chắn sẽ là đại họa của Yêu tộc. Lúc này đối với hắn mà nói việc công phá một tòa Trấn Yêu Quan không người trấn thủ đã không còn quan trọng nữa rồi.

Người này không chết thì Yêu tộc sẽ không yên!

Lý Bình An đứng hơi lảo đảo, trong tay còn đang cầm hai cái đầu, trong hai mắt tràn đầy tơ máu.

Mặt trời buổi chiều mờ nhạt, chiếu vào trong mắt của hắn khiến cho hắn nhìn không thấy rõ phương hướng hắn phóng tới yêu quân. Nhưng điều này đã không còn quan trọng nữa.

Lý Bình An lần nữa triển khai ra thế quyền, đường lui đã không còn, hắn chuẩn bị dùng hết phần năng lượng còn lại cuối cùng trong cơ thể, hắn thì thào nói: "Lý Bình An, mở trận……”.

Ánh chiều tà buông xuống sau sườn núi, bóng nhạn tà dương. Dường như nơi đây là một nơi an nghỉ không tồi.

Bỗng nhiên, một bàn tay dày rộng đặt lên trên vai Lý Bình An. Lý Bình An khẽ giật mình, sau đó buông nắm đấm xuống.

“Nếu ngươi có thể đến sớm hơn một chút, ta đã có thể mời ngươi uống một bữa rượu rồi." Lý Bình An nói.

“A! Đừng nhé." Cố Tây Châu nhếch miệng, nhe răng cười, nói: " Từ trước đến nay, ta luôn luôn đến hay đi đều không có dấu vết, ngươi cũng biết mà. Đúng lúc, ta đang du ngoạn trên biển, nếu không phải là trong lúc vô tình nghe Hải Long Vương nói đến chuyện này, bây giờ huynh đệ ta vẫn còn đang ở dưới biển hầm canh rùa uống đây.”

Lúc này, bọn họ vẫn còn có thời gian rảnh rỗi để trò chuyện với nhau.

“Rầm- -!

Dù là đang nói chuyện, Cố Tây Châu vẫn không quên địch nhân trước mắt, đơn giản đánh ra một quyền nhìn rất nhẹ nhàng, giống như chỉ là đang làm nóng người, nhưng quyền ý lại rất tàn bạo, buộc Dương Kiên Bạch phải lùi lại, đồng thời quyền ý rơi xuống đám binh lính Yêu tộc, giết chết vô số. Ngay say đó, hắn vung tay lên quăng Lý Bình An đến đầu tường thành, hướng về phía đại quân yêu tộc cao giọng nói: "Nửa hiệp sau, đổi người!"

“Khụ khụ!”

Lý Bình An khép hờ hai mắt, nhìn thấy những cột sáng khổng lồ từ trên trời đổ xuống. Hắn ho ra một ngụm máu tươi, trong mê man nhìn thấy rất nhiều bóng người. Cuối cùng…… đến rồi. Viện quân nhân tộc đã tới!!

Chương 804 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!