Virtus's Reader
Khiếm Thị Bẩm Sinh Khởi Nghiệp Từ Chơi Đàn Nhị

Chương 805: CHƯƠNG 805: VIỆN QUÂN ĐÃ TỚI

Võ phu Cố Tây Châu thế chỗ Lý Bình An mở trận.

Sau đó, những cột sáng màu trắng khổng lồ đáp xuống trên chiến trường Trấn Yêu Quan, giống như những vầng mặt trời chói mắt xuất hiện. Mỗi một cột ánh sáng hạ xuống, đều có quân thiết giáp xuất hiện, cờ hiệu bay phấp phới trong gió.

Phía sau là đột quân mười ngàn Mạch Đao Thủ, đao xếp thành đao trận, nghiêm chỉnh, sẵn sàng đón địch.

Đội hình mười ngàn Mạch Đao Thủ đều mặc giáp trụ hạng nặng, từng mảnh giáp xếp nối tiếp nhau như vảy cá, khí huyết tràn đầy, trên mỗi áo giáp đều lưu chuyển một lớp khí lưu vô hình.

Đây chính là Quang Minh Giáp tiếng tăm lừng lẫy của Đại Tùy. Nó được hàng trăm vị cơ khí sư Mặc gia và Khâm Thiên Giám Đại Tùy nghiên cứu hơn trăm năm, lại trải qua ba lần cải tiến, luyện chế rèn đúc mà thành. Sau đó được Đại Tùy tập trung toàn lực sản xuất với quy mô lớn, mới có thể làm ra hơn ba vạn bộ.

Nghe đồn bộ giáp này không chỉ có thể phòng thủ bảo vệ thân thể mà còn có thể mượn lực để phản kích. Chỉ cần bộ giáp không bị tổn hại, cho dù là bị tổn thương đến mức nghiêm trọng, hấp thu tinh hoa mặt trời là có thể dần dần khôi phục, rất là thần kỳ.

Hai cánh bên là quân đoàn thiết kỵ Quan Ninh tiếng tăm lừng lẫy của Đại Tùy. Giáp trụ của kỵ sĩ gồm: lớp trong là lân giáp thủy tộc, lớp ngoài là vân giáp. Vân Giáp ở trước ngực và sau lưng có các vòng tròn bảo vệ lớn khá giống nhau đối xứng hai bên, hai vai khuỷ tay cũng được bảo vệ. Trên giáp khắc đầy phù triện. Phần đầu và thân ngựa cũng được trang bị đầy đủ giáp mã.

Dựa vào những trang bị này, mặc dù quân đội nhân tộc không tiện triển khai tấn công tập kích nhưng thường thường sử dụng phương thức dọa người, đạp tường mà vào, dùng phương thức tấn công áp đảo, phá núi lấp biển thậm chí nghiền nát tất cả mọi thứ trước mắt. Kỵ binh hạng nặng hai bên trái phải mở ra như hai cánh hạc, hai cánh co duỗi tuỳ ý.

Đại Tùy phái tới một trăm ngàn thiết kỵ, mười ngàn Mạch Đao Thủ, hơn một trăm tu sĩ binh gia. Ngoài ra còn có hơn hai mươi vạn thiết kỵ theo phi thuyền tới.

Lần truyền tống trước, đã huy động toàn bộ đệ tử Khâm Thiên Giám của ba mươi tám nước Vân Châu. Vì thế, dẫn đến tổn thất mấy ngàn vị đệ tử Khâm Thiên Giám, hao tổn hơn mười năm tinh nguyên, sáu vị Giám Chánh hi sinh ngay tại chiến trường.

Trước trận một thành viên hổ tướng đứng hiên ngang, đầu đầy tóc bạc, lưng hùm vai gấu, hai mắt sáng ngời bắn ra ánh sáng quan sát bốn phía, cầm trong tay mã đao trơn nhẵn như nước mùa thu. Đây chính là Vũ An Quân uy danh hiển hách nhất Đại Tùy, Lưu Dũng.

Một ông lão mặc trang phục mãng bào màu đỏ, râu dài từ trong mây mù đáp xuống. Đó chính là Cảnh Dục đã được thăng chức làm thủ phụ Đại Tùy. Hắn nắm giữ quốc vận Đại Tùy, được khí vận một quốc gia bảo vệ, trong thời gian ngắn đã đứng đầu Tiên Nhân cảnh giới Cửu Cảnh.

Theo lý thuyết cho dù nhìn vào tu vi cảnh giới hay là tuổi tác của hắn, đung mạo bản thân cũng không đến mức già nua như vậy. Tuy nhiên, hắn đã là thủ phụ Đại Tuỳ, là người đứng đầu một quốc gia, cũng không thể xuất hiện trước mặt người khác với một khuôn mặt trẻ tuổi anh tuấn được.

Hắn sớm đã không còn là thiếu niên thiên tài Cảnh Dục ham thích vui chơi ở học viện Hoài Lộc Đại Tùy nữa. Mà đã là thủ phụ Đại Tuỳ dưới một người trên vạn người, nắm giữ vận mệnh của hàng tỷ lê dân bách tính. Bóng dáng Cảnh Dục yên lặng đứng trước Trấn Yêu Quan.

Chân trời phía xa xa xuất hiện rất rất nhiều người, đó là những kiếm tu từ trời nam biển bắc kéo đến tạo ra một vùng tối đen như mục, che khuất bầu trời. Thục Sơn kiếm tu theo sát phía sau, do môn chủ Thục Sơn tự mình chỉ huy.

Từng chiếc phi thuyền nối tiếp nhau phá tan mây mù dày đặc, trên phi thuyền có khắc ký hiệu của khắp các nơi trên Cửu Châu. Từ các môn phái, các gia tộc đưa đến từng vị tu sĩ gia nhập vào trong chiến trường.

Võ phu từ trên trời trực tiếp giáng xuống đất, các tu sĩ thì khống chế pháp bảo vững vàng đáp xuống mặt đất, hai vị thần Âm Dương khổng lồ nâng núi cao lên… Kim Thân Phật khổng lồ tỏa sáng trên chiến trường phía tây. Trường Thanh đã được xác định là Phật đời sau cũng gia nhập chiến trường.

Chư Tử Bách Gia đã tồn tại trong các phái tại các nước ở Cửu Châu từ lâu. Tuy rằng trong lúc đó có mâu thuẫn nội bộ nhưng đối mặt với vấn đề liên quan đến Yêu tộc thì lập trường đoàn kết nhất trí là không thể nghi ngờ. Tướng sĩ tinh nhuệ tại các nước Cửu Châu, phần lớn quân đội đã lần lượt tiến vào quan.

Ở khắp các nơi tại Cửu Châu, tu sĩ Chư Tử Bách Gia cảnh giới Lục Cảnh trở lên ngoại trừ một số ít thì toàn bộ đi đến Trấn Yêu Quan. Người vi phạm, xử lý theo tội thông đồng với địch!! Không ít tán tu không nhận được mệnh lệnh, cũng tự phát theo phi thuyền đi tới.

Đạo môn, đại chưởng giáo Thanh Huyền chết trận, nhị Chưởng Giáo phản bội chạy trốn. Nho môn, người đứng đầu thiên hạ Khổng Dương chết trận……

Lấy Nho Thích Đạo đứng đầu Ngự Tam gia khởi động phương án khẩn cấp, thành lập Võ bộ lâm thời, chỉ đạo điều động các nguồn lực ở khắp Cửu Châu, quyết tâm toàn lực đối kháng Yêu tộc.

Đồng thời ra lệnh cưỡng chế đình chỉ toàn diện nội chiến trên khắp Cửu Châu, người nào không tuân theo sẽ diệt tộc diệt quốc.

Chính vì thế vào lúc này, một số giáo phái tà môn đều ngừng hết các hành vi làm loạn, bắt đầu quan tâm lo lắng về sự tình ở Trấn Yêu Quan.

Theo như trước đây, chuyện này sẽ khiến cho bọn họ vừa long đắc ý, lợi dụng thời điểm này mà điên cuồng tàn sát bừa bãi. Nhưng hiện tại, Trấn Yêu Quan biến động. Thành chủ và nhiều Tiên Nhân cảnh giới Cửu Cảnh đều chết trận, lực lượng sống sót bảo vệ Trấn Yêu Quan đều bị tiêu diệt.

Mắt thấy Yêu tộc sắp phá tan Trấn Yêu Quan, quét sạch Cửu Châu. Những giáo phái tà môn này cũng phải là kẻ ngốc, chúng rất rõ một đạo lý. Nhân tộc tồn tại, mặc dù bọn họ bị chèn ép thì vẫn còn có một con đường sống. Nhân tộc diệt vong, Chư Tử Bách Gia chống đối với bọn họ sẽ không còn. Kết cục của bọn họ cũng sẽ tương tự, cũng sẽ không thể tồn tại.

……

Đột nhiên trong lúc này, tiếng trống trận dồn dập, tiếng kèn lệnh vang lên.

Hai cánh kỵ binh phối hợp với Mạch Đao Thủ gào thét tiến lên nghênh địch, khí thế tấn công như phi mã, âm thanh hô hào như chuông vang.

Phía trên Trấn Yêu Quan lại bùng lên dòng lũ phi kiếm, nhiều như châu chấu, đông như cá diếc sang sông, che kín cả bầu trời. Phối hợp với trọng giáp kỵ binh trên mặt đất tràn ra như thuỷ triều màu đen quét qua tất cả, đạp thành đất bằng mà đi.

Tiếng gào thét rống dài, tiếng gầm rít kêu giết khiến núi sông run rẩy!

“Vít……”

Một tiếng kêu sắc bén chói tai vang lên, một thanh kiếm màu bạc khổng lồ dài đến hơn mười trượng, rộng nửa trượng lao tới cắt ngang bầu trời, tấn công đến vị trí của đội quân thiết kỵ. Trường kiếm lao tới phía trên đầu đội quân thiết kỵ nhưng lại bị trận hình quân binh cực lớn do thiết kỵ hình thành ngăn cản.

Từng bóng người dũng mãnh lao về hướng đại quân Yêu tộc

“Binh gia tu sĩ Vương Nghị đến đây mở trận!”

“Phù Ngọc Sơn Yến Thập Tam mở trận!”

“Thục Sơn Nhuận Thổ mở trận!”

“Vọng Giác Âm Thần Gia Trạch mở trận!”

“Triều Lang Quan Bàng Tuấn mở trận!”

“Trảm Yêu Nhân Hàn Vũ mở trận!”

“Hoài Lộc học viện A Lệ Á mở trận!”

“Nho sĩ Lữ Lương mở trận!”

“Liễu gia Liễu Vô Tâm mở trận!”

“………”

Những dòng ánh sáng sáng tối khác nhau lóe ra, hoặc trước hoặc sau, hoặc trái hoặc phải, hoặc đông hoặc tây, hoặc nam hoặc bắc. Bóng người lấp loé, ánh sáng lập loè.

Trong trận chiến đấu ác liệt, tiếng ngựa chiến hí vang, tiếng kêu gọi, tiếng hò hét, liên tiếp vang lên, thanh thế hùng tráng. Giống như một tấm màn thật lớn được kéo ra xuất hiện một vở kịch giết chóc đẫm máu mà huy hoàng.

“Khụ khụ……”

Máu tươi từ miệng mũi của Lý Bình An không thể khống chế được phun ra, dường như đây là lần đầu tiên hắn bị thương nặng đến như vậy. Nhận thức cuối cùng của Lý Bình An là nhìn thấy một bóng người nhỏ nhắn đi tới chỗ hắn.

Ngay sau đó, hắn nghe thấy tiếng rống giận của Thanh Phong vang lên bên tai.

“Con bà nó, tên khốn nạn nào dám đánh đồ đệ giỏi giang đáng yêu của lão nương thành ra như vậy. A ui, đồ đệ của ta, ngươi không được chết đâu đấy, nếu ngươi chết ai sẽ chăm sóc cho vi sư, nuôi dưỡng vi sư lúc cuối đời đây~ Ngươi cũng không thể để cho ta, người đầu bạc tiễn người đầu xanh chứ…… Là ai! Lão nương sẽ đánh kẻ đã gây ra chuyện này, khiến hắn phân ra đầy mông đít!”

Ngay lập tức, Lý Bình An mất đi toàn bộ ý thức…

Chương 805 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!