Nhân viên bán hàng nhìn Tần Hạo mê mẩn, mua đồ xong anh chạy vô cùng nhanh, lái xe về gia thuộc viện xách đồ, hàng xóm nhìn thấy đều rất ghen tị.
Hàng xóm A: “Haiz! Đúng là người so với người tức chết người, đàn ông nhà người ta thương vợ, đàn ông nhà mình tính tình thối tha.”
Hàng xóm B: “Tần Phó sư đoàn trưởng diện mạo này thật tuấn tú, không ít nữ binh trong bộ đội đều thích.”
Hàng xóm C: “Tôi nghe nói, vợ nhà anh ấy rất biết kiếm tiền, mỗi tháng kiếm được nhiều hơn cả anh ấy.”
Hàng xóm D: “Thảo nào, cô ấy thường xuyên ở nhà, tôi nghe nói cô ấy ở nhà dịch thuật.”
Hàng xóm E: “Có người nhìn thấy bọn họ đến bệnh viện, hình như là để xác định mang thai.”
Hàng xóm F: “Nếu mang thai rồi, địa vị của cô ấy sẽ chỉ càng vững chắc hơn.”
Hàng xóm G: “Mắt nhìn của Tần Phó sư đoàn trưởng rất cao, cô vợ này của anh ấy rất không đơn giản.”
Tần Hạo về đến nhà dọn dẹp nội vụ, vợ mang thai không thể để cô mệt mỏi, cho nên việc nhà do anh bao thầu toàn bộ.
Thẩm Uyển Thanh đang nghiêm túc dịch thuật, bây giờ bụng nhỏ ngồi không mệt, đợi đến tháng ngồi đứng không yên, sinh xong còn cần phải ở cữ.
Khoảng thời gian mang thai này, có Tần Hạo ở bên cạnh tâm trạng cô không tồi, thả lỏng tâm trạng chỉ dịch chút sách.
Vài ngày trước ngày dự sinh vào ban đêm, Thẩm Uyển Thanh vỡ ối, Tần Hạo lái xe đưa cô đến bệnh viện.
“Bà xã, em sao rồi? Bụng có đau lắm không?” Tần Hạo căng thẳng hỏi.
“Đừng run, em không sao, ngàn vạn lần đừng xảy ra tai nạn xe.” Thẩm Uyển Thanh nói xong, lấy linh tuyền thủy ra uống cạn một cốc lớn.
Tần Hạo hít sâu lái xe, đưa cô đến bệnh viện, bụng Thẩm Uyển Thanh hơi lớn, sinh ra một cặp long phụng thai.
“Bà xã, vất vả cho em rồi.” Tần Hạo ôm con gái không buông tay.
“Em buồn ngủ quá, lát nữa anh cho các con uống sữa bột nhé.” Thẩm Uyển Thanh nói xong, liền nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Sinh hai đứa trẻ cô mệt lả rồi, Tần Hạo đặt con gái xuống đau lòng không thôi, vừa sinh con xong còn chưa thể ăn uống, thấy cô ngủ say không sao liền đi pha sữa bột.
Pha xong lắc đều, Tần Hạo mới nhìn con trai nhỏ một cái, lúc này mới nhớ ra Đô Đô vẫn còn ở nhà, hai vợ chồng đều không nhớ tới con trai.
Không vội, anh cho hai đứa trẻ ăn no trước đã, lại dỗ hai đứa trẻ ngủ say, ngồi một lát đợi mặt trời mọc.
Đô Đô lớn rồi không cần quá bận tâm, có hàng xóm thằng bé sẽ không bị đói, hơn nữa trong nhà có không ít đồ ăn, cậu nhóc thông minh sẽ tự đi học.
Tự an ủi bản thân xong, nhìn ba mẹ con Tần Hạo rơi nước mắt.
Những năm nay, Thẩm Uyển Thanh theo anh cũng không được hưởng phúc, ngược lại bản thân lại chiếm rất nhiều món hời của cô.
Ví dụ như, mỗi ngày đều ăn các loại lương thực, trái cây, thịt lợn, thịt bò, gà vịt ngan, cá tôm cua và mật ong v. v. trong không gian.
Mặt trời mọc, Tần Hạo gọi y tá đến trông trẻ, anh đến phòng viện trưởng gọi một cuộc điện thoại, dặn dò cảnh vệ viên đến nhà một chuyến, hai ngày nay phải chăm sóc tốt cho Đô Đô.
“Báo cáo thủ trưởng, đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ.” Cảnh vệ viên lớn tiếng hô.
“Đúng rồi, tôi muốn nghỉ ngơi một tháng, chăm sóc vợ ở cữ.” Tần Hạo nói xong, liền cúp điện thoại trở về phòng bệnh.
Y tá thấy anh trở về mới rời đi, Tần Hạo thấy vợ vẫn chưa tỉnh, lại pha sữa bột cho hai đứa trẻ.
Thay tã, bế trẻ con, Tần Hạo vẫn có kinh nghiệm, Thẩm Uyển Thanh tỉnh lại lúc hơn tám giờ.
“Bà xã, em tỉnh rồi, có muốn đi vệ sinh không?” Tần Hạo đặt con gái xuống hỏi.
“Em tự đi, anh trông chừng các con đừng rời đi.” Thẩm Uyển Thanh nói xong, động tác chậm chạp xuống giường đi vệ sinh.
Sinh thường hồi phục rất nhanh, cô còn uống linh tuyền thủy nên vấn đề không lớn.
Đợi cô đi vệ sinh xong trở lại, Tần Hạo mới đi rót nước sôi đi vệ sinh, lại đến nhà ăn mua cháo trắng và trứng gà.
Ăn xong bữa sáng, Thẩm Uyển Thanh lại uống một cốc linh tuyền thủy, nằm xuống nghỉ ngơi cơ thể có thể nhanh chóng phục hồi.
Hai ngày sau, Tần Hạo đưa bọn họ về gia thuộc viện, Thẩm Uyển Thanh ôm hai đứa trẻ cười ngây ngô.
“Bà xã, nếu em mỏi tay thì đặt các con lên ghế đi.” Tần Hạo vẫn là thương xót Thẩm Uyển Thanh nhất.
“Không sao, cơ thể em đã hồi phục hơn phân nửa rồi.” Sắc mặt của Thẩm Uyển Thanh quả thực hồng hào hơn rất nhiều.
Về đến gia thuộc viện, Thẩm Uyển Thanh bế con gái về phòng, Tần Hạo bế con trai nhỏ theo sát phía sau, hàng xóm đều đến nhà xem náo nhiệt.
Long phụng thai, bọn họ đều đến nhà dính chút hỉ khí, nhìn thấy hai đứa trẻ đều vô cùng ghen tị, lớn lên rất giống nhau làn da trắng nõn xinh đẹp.
Hàng xóm còn mang đến trứng gà, đường đỏ, rau và trái cây, của ít lòng nhiều.
Tần Hạo không tiện từ chối chỉ có thể nhận lấy, anh rót nước đường cho mọi người mang hạt dưa lên, còn có lạc kẹo trái cây và bánh ngọt.
Ngồi một lúc lâu, hàng xóm mới vui vẻ đi về, Thẩm Uyển Thanh bế con gái đang cho bú, con trai nhỏ ngủ say sưa vẫn chưa tỉnh.
Chạng vạng, Đô Đô tan học về nhà nhìn thấy em trai em gái, tò mò nhìn bọn chúng cảm thấy thật nhỏ bé.
“Mẹ ơi, em trai em gái nhỏ quá.” Đô Đô thò tay ra chạm một cái rồi rụt lại.
“Ừm, con nhẹ tay chút, đừng làm đau các em.” Thẩm Uyển Thanh dặn dò con trai lớn sợ thằng bé không biết nặng nhẹ.
“Đô Đô, ba làm xong bữa tối rồi, con đi ăn xong hẵng vào.” Tần Hạo bước vào phòng nói với con trai lớn.
“Vâng ạ, ba.” Đô Đô nghe thấy có đồ ăn ngoan ngoãn đi rửa tay.
Tần Hạo hấp một âu lớn trứng, Thẩm Uyển Thanh không muốn ăn cơm chỉ ăn trứng hấp.
Trong tháng ở cữ này, Tần Hạo bận xong vẫn sẽ đến bộ đội, công việc rất nhiều anh nhanh chóng phê duyệt xong.
Lại về nhà hầu hạ vợ ở cữ, tất cả các quân tẩu đều vô cùng ghen tị với Thẩm Uyển Thanh.
Thẩm Uyển Thanh cuối cùng cũng vượt qua tháng ở cữ, tắm ba lần giảm được hai cân thịt, thay bộ đồ ngủ cả người rất thoải mái.
“Ông xã, anh đã báo cho ba mẹ một tiếng chưa?” Thẩm Uyển Thanh cười hỏi.
“Hả? Anh quên béng mất chuyện này rồi.” Tần Hạo ngại ngùng nói.
Thế là, ngày hôm sau anh đến văn phòng gọi điện thoại, Tần phụ Tần mẫu biết được vô cùng vui vẻ.
“Ba mẹ, vợ con sinh một cặp long phụng thai, lớn lên rất giống nhau còn đặc biệt xinh đẹp.” Tâm trạng của Tần Hạo vô cùng sảng khoái.
“Tốt quá rồi, tên để ba đặt, tên cúng cơm các con quyết định.” Tần phụ vui vẻ cười ha hả.
“Cơ thể của Uyển Thanh thế nào rồi? Phụ nữ sinh con rất tổn hại cơ thể.” Tần mẫu không yên tâm hỏi.
“Cô ấy hồi phục rất tốt, ba mẹ không cần lo lắng.” Tần Hạo vừa nói ra câu này, bọn họ đều nhớ tới nhân sâm và những dược liệu đó.
Nói chuyện xong, Tần phụ đến thư phòng lật từ điển Trung Hoa, tên của cặp long phụng thai phải suy nghĩ cẩn thận.