Cuộc sống hiện tại của bọn họ rất hạnh phúc, Tần Hạo đã là Phó sư đoàn trưởng không cần phải đi làm nhiệm vụ nữa.
Có điều, anh đang nghiên cứu binh pháp rất thú vị, Thẩm Uyển Thanh đưa cho anh vài cuốn sách tự mày mò trước, có chỗ nào không hiểu lại hỏi vợ.
“Ông xã, uống cốc nước đi, đừng để mệt mỏi.” Thẩm Uyển Thanh cắt ngang dòng suy nghĩ của Tần Hạo.
“Ồ, bà xã bụng anh hơi đói rồi.” Tần Hạo muốn cùng cô ăn bữa khuya.
“Vậy anh muốn ăn thịt nướng hay ăn lẩu?”
“Thịt nướng đi, thêm hai chai bia ướp lạnh nữa.”
May mà Đô Đô đã ngủ say, hai vợ chồng chỉ có thể ăn vào ban đêm, hơn nữa còn phải tránh mặt con trai, nhìn nhau đều bật cười thành tiếng.
“Ông xã, chúng ta như vậy thật sự tốt sao?” Thẩm Uyển Thanh cố ý hỏi.
“Rất tốt mà, thằng nhóc đó lớn quá tráng kiện, phương diện ăn uống phải kiểm soát.” Tần Hạo cũng là vì muốn tốt cho con trai.
“Hai năm nay bắt thằng bé dậy sớm chạy bộ, thường xuyên huấn luyện vẫn có tác dụng.”
“Ừm, thằng bé tráng kiện hơn những đứa trẻ bình thường không ít, cho nên khẩu vị mới tốt thích ăn thịt.”
Hơn nữa, Thẩm Uyển Thanh còn phát hiện con trai hoạt bát hiếu động, cả một ngày ngoài lúc ngủ ra hầu như đều không dừng lại.
Cho dù là ngồi, Đô Đô cũng không yên tĩnh có chút chứng tăng động, Thẩm Uyển Thanh phát hiện ra liền cho thằng bé chơi xếp hình.
Bắt đầu xếp từ cái đơn giản, lại xếp cái khó hơn rất tiêu hao thời gian, như vậy chứng tăng động của Đô Đô đã khỏi.
Không cần đến bệnh viện điều trị, Thẩm Uyển Thanh chính là thần y, phương pháp của cô rất hữu dụng, Đô Đô đã thay đổi thói quen.
Thịt nướng thơm xèo xèo tươm mỡ, Thẩm Uyển Thanh lại lấy thêm chút hải sản, thịt bò tối nay là bò Wagyu, thớ thịt mịn màng khẩu cảm siêu tốt, dinh dưỡng phong phú đặc biệt thơm ngon.
“Bà xã, mùi vị của thịt bò này đúng là tuyệt cú mèo.” Tần Hạo nếm thử một miếng nói.
“Ừm, đây là bò Wagyu, hơn nữa còn là loại chất lượng tốt nhất.” Thẩm Uyển Thanh cũng thỏa mãn ăn từng ngụm thịt lớn.
Vừa ăn vừa nướng, hai vợ chồng mỗi người một việc, Tần Hạo chú ý đến thịt nướng, Thẩm Uyển Thanh nướng hải sản, phết chút dầu rắc chút hạt tiêu.
Uống bia ướp lạnh, hai vợ chồng thỏa mãn không dừng lại được, chỉ là Thẩm Uyển Thanh ngửi thấy mùi hải sản, liền bắt đầu buồn nôn muốn nôn ra.
“Bà xã, em sao thế này? Có cần đến bệnh viện không?” Tần Hạo căng thẳng hỏi.
“Ừm, sáng mai hẵng đi, chắc là em mang thai rồi.” Thẩm Uyển Thanh nhớ tới bà dì đã trễ mấy ngày.
“Anh lại sắp được làm ba rồi, bà xã đừng ăn những thứ này nữa, còn có bia không được uống.”
“Không sao đâu, đừng lo lắng, em uống cốc linh tuyền thủy là được.”
Uống xong linh tuyền thủy, Tần Hạo đẩy nhanh tốc độ ăn uống, Thẩm Uyển Thanh lấy ra một bát yến sào, uống xong nhìn người đàn ông dọn dẹp, còn xịt chút nước hoa dạ hương để khử mùi.
Một đêm ngủ ngon.
Sáng sớm hôm sau, Tần Hạo liền đến bộ đội gọi điện thoại, báo cho ba mẹ biết Thẩm Uyển Thanh mang thai, Tần phụ Tần mẫu vui mừng khôn xiết, còn nhắc nhở anh chăm sóc tốt cho con dâu.
Cúp điện thoại, Tần Hạo xin nghỉ lái xe đưa cô đến bệnh viện làm kiểm tra.
Xác định mang thai, Tần Hạo vui vẻ đưa cô đi mua sắm thả ga, chuyên môn chọn những thứ vợ thích mua nhiều một chút.
“Anh mua ít đồ ăn thôi, để lâu dễ hỏng.” Thẩm Uyển Thanh lên tiếng nhắc nhở.
“Được, anh đều nghe theo bà xã.” Tần Hạo vui vẻ giống như một đứa trẻ.
“Lúc mang thai Đô Đô, anh đều không vui vẻ như vậy.”
“Không đúng, lúc đó anh rất vui vẻ, chỉ là thường xuyên đi làm nhiệm vụ, mấy tháng không thể về, cảm thấy nợ em rất nhiều.”
“Đồ ngốc, đứa trẻ em cũng có phần mà, thai này anh phải ở bên cạnh em, còn phải ở bên em ở cữ.”
“Em yên tâm, lần này anh chắc chắn sẽ ở bên cạnh em.”
Mua đồ xong, hai vợ chồng cùng đi ăn vịt quay, còn mua hai con đóng gói mang đi.
“Bà xã, em bây giờ mang thai rồi, sau này bớt vẽ bản vẽ lại.” Tần Hạo sợ cô làm bản thân mệt mỏi.
“Em biết, nhưng em muốn nộp một số phương thuốc.” Thẩm Uyển Thanh suy nghĩ cặn kẽ rồi nói.
“Nộp thì không vấn đề gì, nhưng đừng nộp một lần quá nhiều.”
“Ừm, em đưa hết phương thuốc cho anh, khi nào nộp anh quyết định.”
Tần Hạo gật đầu không muốn để cô bận tâm, những phương thuốc này có thể cứu rất nhiều người, không phải chuyện nhỏ Tần Hạo để trong lòng.
“Đừng lo lắng, em đã chuẩn bị xong từ sớm rồi, sắp xếp lại là có thể đưa cho anh.” Thẩm Uyển Thanh nói xong, có chút buồn nôn phản vị muốn nôn ra nước chua.
“Em sao rồi? Có phải rất khó chịu không?” Tần Hạo rất quan tâm luôn chú ý đến cô.
Về đến gia thuộc viện, Thẩm Uyển Thanh về phòng đi ngủ trưa, Tần Hạo ở bên cạnh cô đọc sách một lát, cuộc sống như vậy rất tươi đẹp.
Ngủ một giấc đến chạng vạng mới tỉnh, Thẩm Uyển Thanh mở mắt ngáp một cái đứng dậy đi vệ sinh.
Tần Hạo đang trong phòng bếp làm bữa tối, Đô Đô trong phòng khách chơi xếp hình, cậu nhóc rất nghiêm túc không ngẩng đầu lên.
Thẩm Uyển Thanh nhìn Đô Đô và ánh tà dương, quay đầu nhìn người đàn ông đang bận rộn trong phòng bếp, khoảnh khắc này còn vui vẻ hơn cả việc có rất nhiều tiền.
“Bà xã, chuẩn bị ăn tối thôi, bảo con trai đừng chơi nữa, cất gọn đồ đạc đi.” Tần Hạo vừa xào rau vừa nói.
“Vâng, ông xã.” Thẩm Uyển Thanh nói xong, liền giúp con trai cùng nhau dọn dẹp đồ xếp hình.
“Mẹ ơi, buổi tối mẹ cùng con xếp nhé.” Đô Đô ngửi thấy mùi thơm của thức ăn cười nói.
“Được, buổi tối mẹ chơi cùng con một lát.” Thẩm Uyển Thanh cũng khá thích chơi xếp hình.
Ăn tối xong, Tần Hạo còn phải dọn dẹp bát đũa, Thẩm Uyển Thanh cùng con trai chơi xếp hình, hai mẹ con chơi rất vui vẻ, tiếng cười của bọn họ bay ra rất xa, hàng xóm bên cạnh đều có thể nghe thấy.
Cả nhà vui vẻ sống qua ngày, cơ thể khỏe mạnh còn quan trọng hơn cả tiền và tem phiếu, Thẩm Uyển Thanh sắp xếp xong một xấp phương thuốc, giao cho Tần Hạo để anh nộp cho lãnh đạo.
Còn về mỗi lần nộp mấy tờ, Thẩm Uyển Thanh không có ý kiến để anh quyết định, Tần Hạo nhận lấy phương thuốc nhanh chóng lướt qua.
Xem xong, anh giơ ngón tay cái lên vô cùng khâm phục, những phương thuốc này thật sự rất đáng tiền, lấy ra ngoài rất nhiều người đều muốn mua.
Vài tháng tiếp theo, Thẩm Uyển Thanh mang thai càng ít ra ngoài, sách dịch xong Tần Hạo đi giao, dù sao tiền có thể gửi đến gia thuộc viện.
“Bà xã, phiếu chuyển tiền này anh đi lấy giúp em.” Tần Hạo rất ghen tị Thẩm Uyển Thanh kiếm được nhiều hơn cả anh.
“Được, tiện thể gửi cho ba mẹ và Tiểu Tuyết chút đặc sản.” Thẩm Uyển Thanh cũng nhận được bưu kiện của bọn họ.
“Được, em có món gì muốn ăn không?”
“Em cái gì cũng không thiếu, bây giờ mang thai không thể ăn linh tinh.”
Buổi trưa ngày hôm sau, Tần Hạo ăn cơm xong đến bưu điện, gửi bưu kiện xong lấy tiền chuyển đến, vẫn là đi mua chút đồ dùng hàng ngày.