Nghĩ một chút, cô vẫn lấy ra đèn dầu, đèn pin và hai hộp diêm, không lấy nến vì không an toàn lắm, có trẻ con ngàn vạn lần phải chú ý.
Đợi Mặc Nghiên gánh nước về, ba tân binh lúc trước chuyển dừa đến, sau đó lại giúp đỡ đi lên núi chặt củi.
Mặc Nghiên đi Cung tiêu xã mua lu nước, còn mua dầu muối tương giấm và một ít đồ dùng hàng ngày.
Nhìn thấy hải sản rất tươi sống, Mặc Nghiên bỏ tiền mua mấy loại, hôm nay không có thời gian đi bắt, không gian có thì phải đi qua đường sáng (hợp thức hóa).
“Vợ, tối nay làm nhiều cơm nước chút, mời các chiến sĩ nhỏ ăn cơm tối.” Mặc Nghiên hạ thấp giọng nói.
“Được rồi, A Nghiên.” Thẩm Uyển Thanh nhận lấy hải sản đi xử lý.
“Mẹ, chúng con cũng muốn giúp đỡ làm việc.” Hai con trai rất chăm chỉ chạy tới góp vui.
“Được, các con bóc vỏ tỏi đi, lát nữa mẹ muốn làm hải sản.” Thẩm Uyển Thanh nói xong, bọn trẻ đều nghe lời bóc vỏ tỏi.
Làm xong cơm tối, ba người kéo về mấy cây gỗ khô, chỗ củi lửa này đủ cho bọn họ đốt rất lâu.
“Mau đi rửa tay, chị dâu các cậu làm xong cơm tối rồi.” Mặc Nghiên vừa dứt lời, ba người muốn từ chối đều không có cách nào.
“Vâng ạ, cảm ơn thủ trưởng và chị dâu.” Ba người ngửi mùi thơm cơm nước nuốt nước miếng.
Hải sản trên bàn rất mê người, bữa cơm tối này mọi người đều ăn rất ngon, ba người ăn xong còn muốn giúp rửa bát, trong đó một người xách thùng nước đi gánh nước.
Phương Nam ngày dài đêm ngắn, ăn xong cơm tối sắc trời còn rất sáng, cho nên người phương Nam đời sau ngủ muộn.
Mặc Nghiên nhìn theo ba người rời đi, Thẩm Uyển Thanh xả nước tắm, người đàn ông ngăn ra một gian phòng tắm, hai con trai tắm đến sảng khoái.
Trong phòng tắm cái gì cũng không có, trên mặt đất đào một con mương nhỏ, ở góc tường đục một cái lỗ, nước theo góc tường chảy ra.
Hải đảo mùa đông cũng không lạnh, cho nên có cái lỗ nhỏ vấn đề không lớn, cùng lắm trời lạnh thì bịt lại.
Một đêm ngủ ngon.
Cả nhà bốn người đều rất mệt mỏi, đốt nhang muỗi thì muỗi không nhiều, ngày mai mắc màn lên, không thể cứ đốt nhang muỗi mãi được.
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Uyển Thanh rời giường rửa mặt làm bữa sáng, cô lấy hải sản ra nấu một nồi cháo.
Tiếp đó, cô lại lấy bột mì ra làm bánh trứng gà, nhanh chóng làm xong rồi đóng gói cho Mặc Nghiên.
“A Nghiên, đây là bữa sáng làm cho anh, đợi anh huấn luyện xong thì ăn hết đi.” Thẩm Uyển Thanh còn dùng cặp lồng đựng đầy cháo hải sản.
“Cảm ơn vợ, em vất vả rồi.” Mặc Nghiên nhận lấy bữa sáng còn nói buổi trưa chắc là không về.
Bọn họ mới vừa tới chắc chắn rất bận, Thẩm Uyển Thanh gật đầu nhìn theo anh rời đi, bọn trẻ rời giường rửa mặt ăn sáng.
“Các bảo bối, ăn sáng xong đưa các con đi Cung tiêu xã.” Thẩm Uyển Thanh muốn đi mua bô (đàm vu) và giấy vệ sinh.
Gia thuộc viện dùng là nhà xí khô (hố xí), nhà vệ sinh công cộng không an toàn lắm, bọn trẻ vẫn là dùng bô, có thể làm màu mỡ thêm đất tự lưu.
Thu dọn xong bát đũa, ba mẹ con đi Cung tiêu xã, cách đó không xa đi bộ qua, khoảng chừng mười phút, trên đường gặp được mấy quân tẩu (vợ quân nhân).
Tương hỗ không quen biết, cười một cái không chào hỏi, đi vào Cung tiêu xã mua đồ, thuận tay mua con ếch sắt tây (đồ chơi), còn có mấy cuốn truyện tranh.
Thẩm Uyển Thanh mua cân kẹo dừa, còn có hai bình đồ hộp thập cẩm, bọn trẻ cười rất vui vẻ, nhảy nhót tưng bừng về Gia thuộc viện.
Cô mua hai cái bô mới, xách đồ trông chừng bọn trẻ, gần như giống hệt nhau thật đáng yêu.
“Mau nhìn kìa, bọn nó lớn lên thật giống nhau, chắc là sinh đôi nhỉ.”
“Bọn nó lớn lên chắc chắn rất tuấn tú, mẹ đứa bé lớn lên thật đẹp.”
“Ba mẹ con là người mới đến tùy quân đi, cha bọn nó là Mặc đoàn trưởng.”
“Con của Mặc đoàn trưởng đều lớn thế này rồi, tôi còn muốn giới thiệu con gái cho anh ấy chứ.”
“Bà nằm mơ ăn rắm à, vợ anh ấy đẹp hơn con gái bà gấp mười lần.”
Thẩm Uyển Thanh nghe tiếng mấy người nói chuyện, vui vẻ đi theo các con về nhà, về đến nhà mở đồ hộp ra cùng ăn trước.
“Oa, đồ hộp này ngọt thật.” Hai đứa nhỏ ăn rất thỏa mãn.
“Ăn quá ngọt không tốt, các con uống nhiều nước tốt cho cơ thể.” Thẩm Uyển Thanh nói xong, còn chuẩn bị tốt linh tuyền thủy cho hai đứa nhỏ.
Buổi trưa, Thẩm Uyển Thanh làm cơm Risotto hải sản, mùi vị quá thơm thu hút rất nhiều người.
Tụ tập cùng một chỗ, hàng xóm đều rất tò mò làm như thế nào?
Thế là, Thẩm Uyển Thanh đi sang nhà bên cạnh tay cầm tay dạy học, đương nhiên không tính là khó chỉ là hơi tốn thời gian.
Ở trên hải đảo, bình thường hải sản đều là dùng nước luộc, luộc chín xong trực tiếp là có thể ăn, cùng lắm là hấp hoặc là kho tàu, dùng dầu chiên gần như không có khả năng.
Bởi vì dầu thời đại này quý giá, dù là nhà có tiền nữa đều thiếu dầu, không có phiếu chứng thì chỉ có thể đi mua mỡ heo.
Dạy xong về nhà ăn cơm trưa, Thẩm Uyển Thanh không dừng lại đỡ phiền phức, về phần nói chuyện với mấy quân tẩu kia thì để sau này hãy nói.
“Các con, rửa mặt về phòng ngủ trưa, lát nữa mẹ đến mắc màn.” Thẩm Uyển Thanh không muốn để các con quá chịu tội.
“Vâng ạ, mẹ thật tốt.” Hai đứa nhỏ hoạt bát lại đáng yêu.
Tốn nửa giờ, Thẩm Uyển Thanh lấy ra búa và đinh, gõ gõ đập đập mắc xong hai cái màn.
Quen cửa quen nẻo, cô làm mấy việc này đã thuận buồm xuôi gió, chỉ là tiếc không có điện không thể bật quạt.
Ba mẹ con mỗi người tự ngủ trưa, Thẩm Uyển Thanh về phòng vào không gian, tắm rửa thay váy ngủ rất thoải mái.
Trộm ăn kem ly, trái cây đợi ngủ trưa xong lại ăn, có thể cùng chia sẻ với các con.
Chuẩn bị tốt trái cây, bỏ vào tủ lạnh lấy ra mát lạnh, ăn vào miệng khiến người ta càng thêm mát mẻ.
Ngủ dậy, Thẩm Uyển Thanh thấy các con còn chưa tỉnh, xách thùng nước đi ra giếng gánh nước uống.
“Em gái, em là người yêu của Mặc đoàn trưởng sao?” Có người phụ nữ trung niên tò mò hỏi.
“Đúng vậy, chào chị dâu.” Thẩm Uyển Thanh làm bộ thẹn thùng nói.
“Vợ chồng hai người rất xứng đôi, trai tài gái sắc là một đôi.”
“Ha ha ha, chị dâu thật hài hước.”
Bên giếng nước người lấy nước cũng không ít, mọi người xếp hàng đều đang trò chuyện, cái gì cũng nói, nói rất lộ liễu, đến gánh nước toàn bộ đều là phụ nữ.
Thời gian này, đàn ông đều ở quân đội huấn luyện làm nhiệm vụ, các quân tẩu ở nhà trông con làm việc nhà.
Sự xuất hiện của Thẩm Uyển Thanh, khiến các quân tẩu có đối tượng bàn tán mới, thậm chí còn có người để cô xếp ở phía trước nhất.
“Cảm ơn chị dâu, em không vội, vẫn là xếp ở cuối hàng đi.” Thẩm Uyển Thanh nói xong, mấy quân tẩu có cảm quan về cô rất tốt.
“Em lớn lên thật xinh, là hôm qua mới vừa đến tùy quân đúng không.” Người này là vợ của Chính ủy Lục Hân.