“Đúng vậy, chị dâu, em là người yêu của Mặc Nghiên.”
“Nghe nói em sinh một cặp con trai song sinh.”
“Không sai, hai đứa nhỏ có chút nghịch ngợm, còn đang ngủ trưa em mới ra ngoài.”
“Hôm nào rảnh đến nhà em xâu chuỗi cửa (đến chơi), con của các em chắc chắn rất tuấn tú.”
Thẩm Uyển Thanh cười gật đầu với cô ấy, múc đầy nước gánh đi về nhà, các quân tẩu khác muốn xem trò cười, tiếc là một giọt nước cũng không bắn ra.
Đùa gì thế, cô đã xuống nông thôn bao nhiêu lần rồi, gánh nước đối với cô mà nói rất đơn giản.
“Thật lợi hại, tôi gánh nước về còn bị bắn ra ngoài.”
“Vợ Mặc đoàn trưởng không đơn giản, nhìn dáng vẻ không giống người nông thôn.”
“Có khả năng là từng xuống nông thôn, nếu không không thể nào biết làm mấy việc này.”
“Ui chao, cô ấy có thể gả cho Mặc đoàn trưởng, chắc chắn là có chỗ hơn người.”
Thẩm Uyển Thanh về đến nhà, hai đứa nhỏ lần lượt tỉnh lại, cô lấy ra chè đậu xanh ướp lạnh, một bát nhỏ không cho quá nhiều, còn lấy ra nửa quả dưa hấu ướp lạnh, lát nữa hãy ăn bây giờ lạnh quá.
Bọn trẻ đi vệ sinh rửa tay, bô có nắp mùi không tính là lớn, đợi chập tối trực tiếp đổ ra đất.
Đúng rồi, còn phải xới đất tự lưu hai lần, thời gian dài không trồng phải làm màu mỡ đất một chút, mặt trời phơi nắng gắt có thể diệt khuẩn diệt sâu, các loại vỏ trái cây cũng có thể đổ vào đất.
Đất phèn mặn muốn trồng rau, đầu tiên phải cải tạo thổ nhưỡng mới quan trọng nhất, còn cần vỏ nghêu sò mài thành bột.
Đến lúc đó, xới đất nhiều lần mới có thể cải thiện môi trường thổ nhưỡng.
Đợi cô trồng ra rau dưa, các quân tẩu chắc chắn sẽ đến lấy kinh nghiệm, thật ra cũng không khó rất đơn giản.
Nếu như cộng thêm linh tuyền thủy, vậy cô ngay cả nhân sâm cũng có thể trồng được, trồng chút rau đối với cô mà nói là chuyện nhỏ như con thỏ.
Bọn trẻ chơi đùa ở cửa nhà, Thẩm Uyển Thanh lấy ra nông cụ xới đất, nhàn rỗi không có việc gì cô bắt đầu làm việc, đất rất cứng xới lên rất chậm.
Phóng thích tinh thần lực, Thẩm Uyển Thanh cảm ứng được hai nhà máy kia, còn có tất cả vũ khí trong quân đội.
“Trời nóng thật, nếu có điện thì tốt rồi.” Thẩm Uyển Thanh lần nữa cảm thán nói.
Hải đảo thường xuyên có bão, nhà máy điện bao giờ mới thông điện? Chẳng lẽ là điện không đủ dùng?
Đúng rồi, có xưởng quân sự không ngừng vận hành, hải đảo thảo nào không thông điện, quân đội có điện cư dân không có, ngư dân chắc chắn cũng không có.
Điện lực thời đại này không phát triển, dù là quân đội ban đêm thường xuyên cúp điện, Gia thuộc viện không thông điện cũng rất bình thường.
Có điều, Thẩm Uyển Thanh vẫn muốn dùng điện, không có nguồn điện đồ điện không dễ dùng, cho nên cô giúp đỡ chút cũng rất bình thường, quang điện và điện gió đều được.
Mấy ngày sau, Mặc Nghiên cầm bản vẽ đi tìm Sư trưởng, đối phương xem xong không hiểu lắm, chỉ đành đi tìm xưởng trưởng xưởng quân sự.
Chuyện còn lại Mặc Nghiên không quản nữa, anh về văn phòng xử lý công vụ, còn phải thường xuyên đi xem tân binh huấn luyện.
Mặc Nghiên có cảnh vệ viên của riêng mình, rất nhiều việc cậu ta sẽ giúp làm, không cần tự mình làm quá mệt người.
Sáng hôm sau, Mặc Nghiên đưa xưởng trưởng đến tìm Thẩm Uyển Thanh, trên bản vẽ có mấy chỗ xem không hiểu lắm.
“Đồng chí Thẩm, làm phiền cô giúp giải thích một chút.” Xưởng trưởng đánh dấu hết những chỗ xem không hiểu.
“Chỗ này là...” Thẩm Uyển Thanh tốn nửa giờ mới giải thích rõ ràng.
“Cảm ơn đồng chí Thẩm, sau này đoán chừng còn phải đến làm phiền cô.”
“Không sao, vì nhân dân phục vụ.”
Mặc Nghiên đưa xưởng trưởng rời đi, bọn trẻ từ trong phòng đi ra, có người chúng không quấy rối, hai đứa nhỏ rất nghe lời.
Thẩm Uyển Thanh lấy ra mấy loại trái cây, ba mẹ con ăn xong chôn xuống đất, còn xới mấy cái cho thối rữa biến thành phân bón.
“Em gái Thẩm, đi biển bắt hải sản đi.” Vợ Chính ủy lớn tiếng gọi.
“Được rồi, đến ngay đây.” Thẩm Uyển Thanh nói xong, hai đứa nhỏ nhanh chóng đi lấy xô nước và kẹp lửa.
Khóa cửa lại, ba mẹ con đi theo các quân tẩu đi ra biển, Thẩm Uyển Thanh dặn dò các con đừng chạy lung tung.
“Nhớ kỹ lời mẹ nói, chúng ta là đi bắt cua, phải cách biển xa xa một chút.” Thẩm Uyển Thanh không yên tâm dặn dò lại.
“Mẹ, chúng con đi theo mẹ sẽ không chạy lung tung.” Bọn trẻ không chê phiền đảm bảo nói.
Lúc bọn họ đến vừa khéo thủy triều rút, Thẩm Uyển Thanh không đưa chúng đến gần biển, ngược lại lật các tảng đá lớn ở chỗ xa.
“Oa! Có cua lớn.” Hai đứa nhỏ đều ngạc nhiên vui mừng hét lên.
“Mẹ, mau dùng kẹp kẹp lấy, cẩn thận đừng bị thương.” Bọn trẻ quá nhỏ chỉ có thể nhìn.
Thẩm Uyển Thanh kẹp cua lên, tiếp tục lật tảng đá tìm kiếm, cô còn tìm được ốc mắt mèo, bạch tuộc và bào ngư..., nhìn thấy cái gì ăn được đều lấy, lặng lẽ thu vào không gian.
Bọn trẻ đi theo cô bắt hải sản, chúng còn giúp nhặt nghêu sò, không nguy hiểm có thể động thủ, có nguy hiểm không cho động thủ.
Hải sản trong xô nước càng ngày càng nhiều, tài nguyên đại dương ở đây rất phong phú, nếu có nhà máy gia công tuyệt đối kiếm bộn.
Trong đầu Thẩm Uyển Thanh đều là cống hiến cho Tổ quốc, không thể trách cô tình yêu nước đã sớm khắc sâu vào trong xương tủy.
Đương nhiên, sau này còn có thể nuôi cấy nhân tạo trân châu, bào ngư, hải sâm, tôm he, cá mú, cá đù vàng lớn, cá ngừ, cá tráp, cua ghẹ và hàu...
Hiện tại còn chưa đến thời gian, dù sao thời đại này hải sản tràn lan người ăn ít, ra biển đi đánh cá tùy tiện là có thể vớt được một lưới lớn.
“Thủy triều lên rồi!” Có người lớn tiếng hô hoán.
“Các bảo bối, chúng ta về nhà làm hải sản, tối nay phải ăn một bữa lớn.” Thẩm Uyển Thanh vừa dứt lời, hai con trai liền đuổi kịp bước chân của cô.
Về đến nhà, cô tắm cho các con trai trước, thay quần áo sạch sẽ mát mẻ, các bảo bối ở trên giường xem sách, truyện tranh cũng khá thú vị.
Thẩm Uyển Thanh xử lý tốt hải sản, rửa sạch sẽ trực tiếp xuống nồi, lại lấy ra một bình nước ép dưa hấu, còn có bia đã ướp lạnh.
Cô làm tôm he luộc (bạch chước), ốc hương luộc và ốc kèn cực lớn, nước chấm mùi vị đặc biệt tươi, còn có cua hoàng đế và bào ngư.
Món chính sushi cá hồi, sushi cuộn xoài, sushi cuộn cá ngừ, sushi gan ngỗng bơ và sushi cuộn thanh cua.
Đợi Mặc Nghiên về đến nhà, cả nhà bốn người cụng ly bắt đầu ăn, bọn trẻ ăn rất vui vẻ, Thẩm Uyển Thanh uống ngụm nước ép dưa hấu, thật ra cô không có khẩu vị gì.
Mặc Nghiên ngược lại khẩu vị mở rộng, anh đặc biệt thích ăn ốc kèn lớn, Thẩm Uyển Thanh thích ăn tôm he, bọn trẻ thích ăn sushi xoài.
“Mẹ, hóa ra cơm trắng còn có thể ăn như thế này.” Hai đứa nhỏ đều thỏa mãn uống nước ép dưa hấu.
“Nếu các con đều thích, sau này mẹ thường xuyên làm cho các con ăn.” Thẩm Uyển Thanh cảm thấy làm sushi rất đơn giản.