Người này tên là Phùng Cẩn Du, năm nay hai mươi mốt tuổi tốt nghiệp cấp ba, anh là con trai út của nhà địa chủ, trong nhà chỉ còn lại một mình anh, hồi nhỏ từng bái sư học qua võ công, có thể nói là đánh khắp thiên hạ không đối thủ.
Nhà anh tuy là địa chủ, nhưng trong thôn không ai đập phá, ông nội anh hay làm việc thiện, cha từng cứu rất nhiều người, người trong thôn đều che chở anh, cha mẹ là tai nạn qua đời, chỉ có một mình anh là con.
Thôn này của bọn họ rất nhiều người họ Phùng, truyền thuyết bọn họ là cùng một tổ tiên, trước kia gọi là thôn Phùng Gia dựa lưng vào núi lớn, trong núi có không ít con mồi và dược liệu, còn có hồ nước và suối nhỏ tự nhiên.
Trong thôn còn có từ đường và tông tộc, từ khi trên trấn thành lập công xã, lãnh đạo trong thôn đều là người mình, bọn họ ngay cả từ đường cũng có thể giữ được, bởi vì có người làm thủ trưởng, không ai dám tới trong thôn gây sự.
“Em gái, em có nhìn thấy trên núi có người không?” Thẩm Tương Nhu nhìn thấy chính là bóng lưng của Phùng Cẩn Du.
“Không có, em đang nhặt củi cái gì cũng không nhìn thấy.” Thẩm Uyển Thanh đã sớm phát hiện trong núi có người, lúc cô lên núi đã sử dụng tinh thần lực.
“Uyển Thanh, chỗ chị có nấm, em qua đây xem một chút, những cái này có thể ăn không?” Tần Sương cố ý nói chuyện đánh trống lảng.
Người đàn ông trên núi hẳn là Phùng Cẩn Du, Tần Sương biết người này anh vô cùng lợi hại, đáng tiếc anh không gần nữ sắc không cưới vợ, dù sao trước khi cô ta chết vẫn luôn độc thân.
Thẩm Uyển Thanh đi tới bên cạnh Tần Sương, nhìn thấy trên mặt đất có một bụi nấm mối, lập tức gật đầu các cô mỗi người một nửa, sau đó tiếp tục đi lên núi nhặt củi, bên ngoài đã bị dân làng nhặt sạch.
“Thời tiết này thật đúng là nóng, trên núi thì mát mẻ hơn một chút, em đều không nhìn thấy rau dại, càng đừng nhắc tới gà rừng thỏ rừng.” Thẩm Uyển Thanh vừa nói vừa nhặt củi.
“Uyển Thanh, em nhìn bên kia có gà rừng đang đánh nhau.” Tần Sương chỉ vào trong bụi cây nhỏ giọng nói.
“Suỵt, chị xem em này.” Thẩm Uyển Thanh nói xong, nhặt mấy hòn đá từ dưới đất lên, nhắm ngay hai con gà rừng ném tới.
“Mau, lấy cái gùi chụp lấy chúng nó.” Tần Sương vui vẻ hét to lên.
Thẩm Uyển Thanh lập tức dọn trống cái gùi, đưa cho Tần Sương để cô ta vồ gà rừng, Lục Dật nhìn thấy bắt được một con, còn có một con bị Tần Sương chụp được.
“Tốt quá rồi, tối nay về hầm canh gà, tôi bỏ bột mì cán mì sợi.” Thẩm Tương Nhu kích động nói.
“Được nha, tối nay chúng ta cùng nhau ăn cơm, mỗi người bỏ ra một ít đồ, tôi không chấp nhận ăn chùa đâu, chị Sương phải dùng nồi sắt của chị.” Thẩm Uyển Thanh quay đầu nói với Tần Sương.
“Có thể, dầu muối tương giấm đều dùng của chị.” Tần Sương rất hào phóng một chút cũng không keo kiệt.
“Tôi bỏ hai cây lạp xưởng, còn có một gói miến.” Ngô Tuấn Đào nói theo.
“Vậy tôi bỏ thịt khô và trứng gà.” Lục Dật nói xong, liền quay đầu nhìn về phía Thẩm Uyển Thanh.
“Các người đều đừng nhìn tôi, gà rừng là tôi đánh.” Thẩm Uyển Thanh ngạo kiều nói xong, đập ngất hai con gà rừng bỏ vào trong gùi.
Sau đó, bọn họ tiếp tục đi nhặt củi, nhặt xong về điểm thanh niên trí thức, đặt ở cửa phòng phơi nắng.
Tần Sương đun nước chuẩn bị vặt lông gà, Thẩm Tương Nhu mang bột mì rau dưa tới, những người khác đều qua đây giúp đỡ.
Bữa cơm tối này ăn sớm, đợi các thanh niên trí thức cũ tan làm, thanh niên trí thức mới đã ăn no, tắm rửa xong về phòng ngủ.
Trong núi sâu, Phùng Cẩn Du ngồi ở bên trong hang động, anh đang bận rộn hun thịt hươu, còn có thịt hoẵng và thịt heo rừng.
Nơi này là căn cứ bí mật của anh, thịt anh hun sẽ mang đi tặng người, còn có thể mang đi chợ đen đổi tiền phiếu.
Những năm này, anh chỉ riêng bán con mồi cũng để dành được không ít tiền, còn có sâm núi hoang dã và linh chi những dược liệu này, ếch rừng anh càng là dùng bao tải đựng đi bán lấy tiền.
Quan trọng nhất vẫn là kho báu, anh không thể rời khỏi thôn trang này, cũng là vì bảo vệ kho báu, người khác chỉ biết là địa chủ, sự thật chỉ có anh mới biết, người biết chuyện đều chết hết rồi.
Một đêm không mộng!
Sáng sớm hôm sau, các thanh niên trí thức cũ đều đi làm việc, thanh niên trí thức mới hôm nay còn nghỉ ngơi, Thẩm Uyển Thanh rời giường đi công xã, Thẩm Tương Nhu cũng muốn đi mua nồi, thế là hai người kết bạn mà đi.
Đáng tiếc, hôm nay không có xe bò ngồi, các cô chỉ có thể đi bộ, bữa sáng đi ăn mì sợi, ăn xong đi Cung tiêu xã.
“Em gái, em còn cần phiếu gì?” Thẩm Tương Nhu cười hỏi.
“Chị, chúng ta tách ra mua đồ, lát nữa đợi em ở cửa.” Thẩm Uyển Thanh nói xong, liền đi thẳng tới quầy bán nồi.
Thẩm Tương Nhu đi mua dầu muối tương giấm trước, lại lấy phiếu công nghiệp mua cái nồi sắt lớn, cô ta lại mua cái gùi như vậy dễ cầm.
Thẩm Uyển Thanh ra khỏi Cung tiêu xã, đi tới con hẻm bên cạnh, lấy ra cái nồi sắt trong nhà, còn có cái xẻng dùng để xào rau, bát đũa đĩa và bát tô lớn.
Một khắc đồng hồ sau, trong tay hai người đều xách nồi sắt, Thẩm Tương Nhu nhìn thấy cái nồi cũ cô mua, trong lòng thật sự có chút cười trên nỗi đau của người khác.
Hai chị em dạo qua một vòng về thôn, Phùng Cẩn Du đi theo sau lưng các cô, anh sáng sớm tinh mơ đã đi bán thịt hun khói, đổi mấy trăm đồng bỏ trong túi, lúc trở về nhìn thấy hai người, cuối cùng nhìn rõ tướng mạo các cô.
Phùng Cẩn Du nhìn rõ Thẩm Uyển Thanh, cảm thấy cô gái này quá gầy yếu, nhìn nghiêng đặc biệt đẹp, cả khuôn mặt nhỏ nhắn lại tinh xảo.
“Em gái, em không thể cứ mượn tiền sống qua ngày, phải tìm cách kiếm chút tiền mới được.” Thẩm Tương Nhu không có chuyện gì kiếm chuyện nói.
“Chị cứ yên tâm, một tháng sau em sẽ trả tiền đúng hạn cho chị.” Thẩm Uyển Thanh nói xong, còn cố ý tăng nhanh bước chân dưới chân.
“Chị cũng là muốn tốt cho em, nếu không em lấy gì trả tiền?”
“Em có cách kiếm được tiền, không cần chị phí tâm.”
Phùng Cẩn Du nghe xong những lời này, rất muốn cho cô tiền đi trả nợ, đáng tiếc anh cũng không có lập trường, thật đúng là một hiểu lầm xinh đẹp.
Về phần Thẩm Tương Nhu kia, miệng nói muốn tốt cho em, trên thực tế không có lòng tốt, Phùng Cẩn Du có chút chán ghét.