Trở lại điểm thanh niên trí thức, Phùng Cẩn Du nhìn các cô đi vào, anh mới về nhà ngủ một giấc thật ngon.
Thẩm Uyển Thanh biết có người đi theo, có điều đối phương cũng không có địch ý, hay là người trong thôn về nhà, đi theo các cô một đường cũng thú vị.
Lắp xong nồi sắt lớn, Thẩm Uyển Thanh đun nước nấu cháo ngô xay, bỏ nhiều nước chút nếu không rất khó nấu chín.
Ăn cơm xong, các thanh niên trí thức mới lại đi vào trong núi nhặt củi, ngày mai đi làm phải tích trữ nhiều củi lửa chút.
“Mọi người nhìn quả dại màu đỏ kia, có phải là mâm xôi dại không?” Ánh mắt Thẩm Uyển Thanh rất tốt.
“Đúng vậy, còn thật sự là mâm xôi, chúng ta cùng đi hái.” Tần Sương cũng nhận biết mâm xôi.
“Vậy mau đi, tôi còn chưa từng thấy mâm xôi đâu.” Thẩm Tương Nhu vui vẻ đi theo qua đó.
Hai người đàn ông không đi góp vui, bọn họ đang nghiêm túc nhặt củi, thuận tiện muốn bắt chút con mồi trở về.
Cách đó không xa, Phùng Cẩn Du nhìn thấy cảnh này, cười vòng qua tiến vào núi sâu, anh muốn đi săn thú hun con mồi.
Người đàn ông này bình thường không cần đi làm việc, lúc bận rộn ngày mùa sẽ đi gặt lúa mạch, làm max công điểm đủ lương thực theo đầu người, trước ngày mùa săn một con heo rừng tính công điểm, dân làng tất cả đều không có ý kiến.
Một buổi chiều, Lục Dật bắt được một con thỏ rừng lớn, ít nhất có khoảng bảy tám cân.
Trở lại điểm thanh niên trí thức, năm người bọn họ cùng nhau tụ tập ăn uống, cầm khẩu phần lương thực đi tìm Tần Sương, rất nhanh đã truyền ra mùi thịt thơm, không có ai để ý tới thanh niên trí thức cũ.
“Anh Hồ, bọn họ thật sự là quá đáng, hầm thịt chỉ lo mình ăn.” Thanh niên trí thức cũ Từ Mỹ Kiều nuốt nước miếng nói.
“Mỹ Kiều, nếu em muốn ăn thịt, ngày mai anh đi mua.” Thanh niên trí thức cũ Tào Đông Dương là kẻ liếm cẩu của cô ta.
“Bọn họ đều là từ Hỗ Thị tới, cho nên trong tay đều có chút tiền.” Hồ Xuân Lôi nói xong, trên mặt bất giác lộ ra ý cười.
“Anh Hồ, có muốn trùm bao tải bọn họ không?” Tào Đông Dương bắt đầu ra ý đồ xấu.
“Đừng hành động thiếu suy nghĩ, còn chưa đến lúc.” Hồ Xuân Lôi rít một hơi thuốc nói.
“Cơm tối làm xong rồi, mọi người mau ăn đi.” Sở Hương Lan cắt ngang cuộc nói chuyện của bọn họ.
Ăn xong cơm tối bận rộn tắm rửa, dân làng đều đi ra sông tắm, các thanh niên trí thức trời nóng đều phơi nước, bọn họ đều không đi ra sông tắm, cái này đại khái là vấn đề thói quen.
Trong điểm thanh niên trí thức có nước giếng, đun nước nấu cơm rất tiện lợi, không cần lại đi ra ngoài gánh nước, tắm rửa cũng vô cùng thuận tiện.
Trong thôn nhà Phùng Ái Quốc, bọn họ đang thảo luận về thanh niên trí thức mới, ăn xong cơm tối hóng mát trong sân.
“Thanh niên trí thức tới lần này đều dáng dấp không tệ, trong đó có một nữ thanh niên trí thức đặc biệt gầy.” Vợ đại đội trưởng Vương Ái Hoa nói.
“Ừm, con bé kia quả thật rất gầy, có điều tướng mạo lại là đẹp nhất.” Phùng Ái Quốc đột nhiên nghĩ đến Phùng Cẩn Du.
“Thằng nhóc Cẩn Du không chịu cưới vợ, nói là không gặp được người mình thích.”
“Tùy nó đi, chuyện này phải nhìn hợp mắt mới được, nói không chừng ngày nào đó liền động lòng.”
“Con gái trong thôn đều muốn gả cho nó, đặc biệt là Phùng Tiểu Nga nhà kế toán, còn thả lời nói không phải nó thì không gả đấy.”
“Tôi hỏi qua Cẩn Du rồi, nó không thích Tiểu Nga.”
“Haizz! Sau này còn ầm ĩ chán.”
“Hết cách rồi, chuyện này không ép buộc được.”
Ban đêm, trên cây bên ngoài đều là tiếng ve kêu, còn có tiếng ếch rừng và dế mèn kêu.
Thẩm Uyển Thanh tiến vào không gian ngủ, bên ngoài quá nóng cô khó mà đi vào giấc ngủ, vẫn là ngủ ở trong không gian thoải mái.
Một giấc ngủ đến khi đồng hồ báo thức reo, Thẩm Uyển Thanh rời giường rửa mặt hấp bánh ngô, cô còn thêm trứng gà, men nở, đường trắng và lượng bột mì thích hợp, nhào thành cục rồi lên men.
Lúc này, tiếng chuông trong thôn vang lên lần đầu tiên.
Làm xong tạo hình lên nồi hấp chín, Thẩm Uyển Thanh lại pha ly sữa bột, chiên hai quả trứng gà và giăm bông, ăn uống no đủ vừa vặn đi làm.
Mở cửa phòng, tiếng chuông lại vang lên lần nữa, các thanh niên trí thức khác đều đi ra phía ngoài, Tần Sương vừa vặn cũng đang khóa cửa, Thẩm Uyển Thanh khóa cửa xuất phát.
“Em gái, Tần Sương, hai người đợi chị đi cùng.” Thẩm Tương Nhu dậy muộn rồi, cô ta ngay cả cơm sáng cũng chưa ăn.
“Chị, chị nhanh lên chút.” Thẩm Uyển Thanh còn bôi kem chống nắng, đội mũ rơm còn mặc áo sơ mi, trong tay cầm khăn mặt ca tráng men.
“Uyển Thanh, em chuẩn bị cũng thật đầy đủ.” Tần Sương cũng võ trang đầy đủ giống cô.
“Chị chỉ mang theo ca tráng men thì làm thế nào?” Thẩm Tương Nhu buồn bực nói.
“Không sao, dù sao cũng chỉ nửa ngày, buổi chiều chị lại chuẩn bị đầy đủ.” Thẩm Uyển Thanh cười an ủi.
Lục Dật nhìn bóng lưng Thẩm Uyển Thanh, Ngô Tuấn Đào cũng giống vậy nhìn chằm chằm cô, thanh niên trí thức cũ đi theo sau lưng bọn họ, trong lòng thầm hận bọn họ không biết điều.
Bọn họ đều đi tới sân phơi lúa, thanh niên trí thức mới đều tự giới thiệu, phong khí của thôn này rất tốt, không có ai đi theo ồn ào.
Có điều, Lục Dật bị không ít cô gái coi trọng, Ngô Tuấn Đào cũng trở thành mục tiêu, đàn ông chất lượng tốt chính là đắt hàng như vậy, Thẩm Tương Nhu vẫn luôn nhìn chằm chằm Lục Dật, Tần Sương ánh mắt chú ý hai người, Thẩm Uyển Thanh đứng bên cạnh hóng hớt.
“Được rồi, phía dưới bắt đầu phân phối công việc.” Đại đội trưởng Phùng Ái Quốc lên tiếng, hiện trường không có ai nói chuyện nữa.
Nhiệm vụ thanh niên trí thức mới được phân phối là nhổ cỏ, Thẩm Uyển Thanh đối với việc này đã quen cửa quen nẻo, có một bác gái dạy bọn họ phân biệt cỏ dại, ngoại trừ Thẩm Tương Nhu đều có thể rất nhanh làm quen.
“Cái con bé này thật ngốc, ngay cả cỏ dại cũng không phân biệt được.” Bác gái khó chịu mắng.
“Bác gái đừng giận, cháu mời bác ăn kẹo.” Thẩm Tương Nhu rất biết lấy lòng người.
Bác gái nhận kẹo không mắng cô ta nữa, lại dạy cô ta mấy lần nhận biết hoa màu, tuyệt đối không thể nhổ hoa màu đi, nếu không trừ công điểm đều coi là nhẹ.
Thẩm Uyển Thanh tăng nhanh động tác trong tay, Tần Sương cũng rất nhanh đặc biệt giỏi giang, kiếp trước làm nhiều quen tay rất nhanh, kiếp này cô ta phải bảo vệ tốt chính mình, một mình kiên quyết không ra khỏi điểm thanh niên trí thức.