Tạ Diễm vào phòng lấy ra một chiếc hộp sắt, chiếc hộp này trước đây dùng để đựng socola.
“Vợ à, cuốn sổ tiết kiệm này là tiền phụ cấp và tiền thưởng anh để dành được, cuốn sổ tiết kiệm kia là ông bà nội riêng cho anh, còn có số tiền và phiếu này toàn bộ giao cho em bảo quản.” Tạ Diễm nộp lên toàn bộ gia sản.
“Ừm, ta sẽ bảo quản thật tốt, bình thường sẽ không tiêu xài lung tung.” Thẩm Uyển Thanh nói xong, mở sổ tiết kiệm xem mấy cái, tiền không tính là ít.
Phụ cấp và tiền thưởng có hơn một vạn hai ngàn đồng, sổ tiết kiệm ông bà nội cho có mười vạn đồng, tiền mặt có hơn ba ngàn đồng và không ít phiếu chứng, xem ra nội hàm của Tạ gia thật sự không ít.
Thẩm Uyển Thanh suy nghĩ một chút, cầm hộp sắt về phòng, lấy ra năm trăm đồng để trong ngăn kéo, còn có phiếu chứng để bên cạnh.
Những thứ khác đều bị nàng thu vào không gian, lấy ra một cuốn sổ tiết kiệm năm mươi tám vạn đồng, đưa cho Tạ Diễm bảo hắn mở ra xem một cái.
“Vợ à, sau này cuốn sổ tiết kiệm này đừng lấy ra nữa, giấu cho kỹ, mấy năm này cũng đừng đi rút tiền.” Tạ Diễm xem xong hạ thấp giọng nói.
“Yên tâm đi, đồ ta giấu đi không ai có thể tìm thấy, sổ tiết kiệm của ngươi cũng đã bị ta giấu đi rồi.” Thẩm Uyển Thanh thậm chí còn bảo hắn vào phòng đi tìm.
“Bảo bối, em rốt cuộc giấu ở đâu vậy?”
“Đừng hỏi, dù sao ta cũng sẽ không hại ngươi, nếu không thì đã không cứu mạng ngươi.”
“Ngươi thật lợi hại, ta đều không tìm thấy đồ ngươi giấu.”
“Ừm, sau này cần dùng tiền thì vào ngăn kéo lấy, số tiền lớn không đủ thì báo trước với ta.”
Tạ Diễm gật đầu không cam lòng lại đi tìm kiếm, Thẩm Uyển Thanh cười nằm trên giường ngủ trưa.
“Tiểu khả ái, ngươi thật sự không đơn giản, bí mật thật nhiều còn phòng bị ta.” Tạ Diễm đợi nàng ngủ say mới nhỏ giọng nói.
Đưa tay sờ khuôn mặt nàng, làn da nhẵn nhụi vừa trắng vừa non, cốt tướng cực đẹp cổ thon dài, thân hình càng là lồi lõm có quy tắc, đúng là tiểu thư nhà tư bản có tiền.
Ánh mắt nhìn về phía bàn tay nhỏ của nàng, đôi tay này bảo dưỡng siêu tốt, không có vết chai vô cùng mượt mà, nhìn qua là biết không thường làm việc nhà.
Hắn vốn tưởng tiểu thư nhà tư bản tính tình rất lớn, cái gì cũng không biết làm, nhưng vợ lại đặc biệt đảm đang.
Quần áo nàng đều tự mình giặt giũ, tay nghề nấu nướng càng là xuất sắc, còn biết thu dọn vệ sinh, dường như còn biết trồng rau nuôi gà, món kim chi cay ngon như vậy cũng là do nàng tự tay chế biến.
Càng tìm hiểu càng thích, hắn cảm thấy sau khi kết hôn rất hạnh phúc, Thẩm Uyển Thanh rất thích mình, sổ tiết kiệm cũng lấy cho mình xem, tuy rằng còn có chút bí mật nhỏ, nhưng vẫn rất tin tưởng hắn.
Nếu không, cuốn sổ tiết kiệm kia sẽ không lấy ra cho hắn xem, chẳng qua vẫn là chưa hoàn toàn tin tưởng hắn.
Không vội, đợi nàng muốn kể cho mình nghe, hoặc là sau khi bọn họ có con.
“A Diễm, ngươi có thể giúp ta xây một cái lò nướng bánh mì không?” Thẩm Uyển Thanh muốn nướng đồ ngon ở nhà.
“Có thể, nhưng tốt nhất là có bản vẽ, ngày mai anh tìm người qua xây.” Tạ Diễm ngược lại có nghe nói qua lò nướng bánh mì.
“Ta biết vẽ, ngươi đợi ta một lát.”
“Không vội, sáng mai đưa anh cũng được.”
“Không cần, vẽ bản vẽ rất đơn giản, ta nhanh chóng có thể làm xong.”
“Vợ à, em còn biết vẽ bản vẽ nữa à, những thứ khác còn biết cái gì?”
“Ta biết nhiều lắm, cầm kỳ thi họa, ngôn ngữ các nước, ca hát nhảy múa, món nào cũng tinh thông.”
“Lợi hại, em đừng nói với anh là còn quá mục bất vong (nhìn qua không quên) nhé.”
“Yêu, sao ngươi lại biết vậy? Ông xã thật lợi hại.”
“Không thể nào, anh chỉ là nhanh miệng nói bừa thôi.”
Tạ Diễm vẫn không quá tin tưởng, hắn đi lấy mấy cuốn sách đến, Thẩm Uyển Thanh ngồi xuống lật xem, chỉ cần xem qua đều sẽ thuộc lòng.
“Thế nào? Ta có phải không lừa ngươi không.” Thẩm Uyển Thanh cười rất vui vẻ.
“Vợ à, em là nhân tài, không nên cứ như vậy bị mai một.” Tạ Diễm cất sách đi, lời nói thâm trầm.
“Không cần thiết, thân phận của ta quá nhạy cảm, vẫn là an phận một chút thì tốt hơn.”
“Được thôi, em muốn thế nào cũng được, kết hôn xong anh phải về bộ đội.”
“Vết thương của ngươi đã khỏi hẳn chưa?”
“Ừm, anh đã khỏi gần hết rồi.”
Thẩm Uyển Thanh rót cho hắn ly linh tuyền thủy, sau đó nàng về phòng đi vẽ bản vẽ, mười lăm phút sau liền giao cho Tạ Diễm.
Sáng hôm sau, hắn liền dẫn người xây xong lò nướng bánh mì, còn thuận tay dựng bếp đa năng.
“Vợ à, cái bếp này của em rất tiết kiệm củi lửa, xào rau hầm canh còn có thể nướng thịt.” Tạ Diễm đối với nàng giơ ngón tay cái.
Rất nhanh, hàng xóm đều chạy qua xem náo nhiệt, không ít nhà đều muốn xây bếp theo.
Ngày kết hôn, trong nhà ăn từ sáng sớm đã náo nhiệt phi thường, mười giờ linh tám phút bọn họ tổ chức hôn lễ.
Trang nghiêm giơ tay tuyên thệ, chính ủy làm chứng hôn nhân cho đôi trẻ, tiểu thư nhà tư bản này là người tốt, sau này cuộc sống của Tạ Diễm chắc chắn rất tốt.
Nghi thức hoàn thành, bọn họ vào nhà ăn uống rượu mừng, hôm nay uống vài ly không vấn đề gì, hai vợ chồng còn đi khắp nơi kính rượu.
“Chính ủy, đoàn trưởng vẫn chưa về sao?” Tạ Diễm kính rượu xong ngồi xuống hỏi.
“Chưa đâu, ước chừng còn phải mấy ngày nữa mới về bộ đội.” Chính ủy uống ngụm rượu trắng thỏa mãn không thôi.
“Ngài đừng uống nhiều, cẩn thận về tẩu tử lải nhải ngài.”
“Hôm nay tẩu tử ngươi sẽ không lải nhải đâu, rượu mừng của ngươi phải uống thêm mấy ly.”
Ăn tiệc xong, hai vợ chồng cùng nhau đi bộ về nhà, nồi niêu xoong chậu không cần bọn họ rửa, hai người về đến nhà cởi quần áo ngủ trưa.
Ngủ trưa dậy, Tạ Diễm ra sân tưới nước, Thẩm Uyển Thanh vào bếp nhặt rau, phân công rõ ràng tương trợ lẫn nhau.
Chuẩn bị xong thức ăn tối nay cần xào, hai vợ chồng ngồi trong sân uống cà phê, đại tiểu thư nhà tư bản có cà phê là chuyện bình thường.
“A Diễm, ngươi thích ăn bánh kem và bánh mì không?” Thẩm Uyển Thanh vừa uống cà phê vừa hỏi.
“Thích, anh còn thích ăn socola và bánh quy bơ.” Tạ Diễm người này rất thích ăn đồ ngọt.
“Sau này ta làm cho ngươi ăn, ta còn biết làm rất nhiều đồ ngọt.”
“Được, vợ à anh có thể giúp đỡ làm trợ thủ.”
Thẩm Uyển Thanh gật đầu tâm tình vui vẻ, cuộc sống như vậy nàng rất hài lòng, không thể bắt hải sản thì tìm chút việc để làm.
Ví dụ như làm gà nướng, khoai lang nướng, ngô nướng, sườn cừu nướng, thịt khô nướng, bánh mì nướng, pizza nướng, bánh quy nướng và sầu riêng nướng v. v.
Hai ngày sau, Tạ Diễm về bộ đội khôi phục huấn luyện, Thẩm Uyển Thanh ở nhà nấu cơm trồng rau, buổi chiều dùng lò nướng bánh mì nướng đồ, nàng còn dựng một cái lán đơn sơ.
Dùng tre làm mái che, có thể che chắn nước mưa không cần làm quá lớn, che được bếp để tránh lúc nấu cơm gặp trời mưa.