Thẩm Uyển Thanh đang bôi tuyết hoa cao, bôi xong cô bôi cho người đàn ông một ít, Trình Cẩn Châu không từ chối rất hưởng thụ, hắn vốn dĩ già hơn cô vợ nhỏ, quả thực cần phải bảo dưỡng một chút mới được.
Bây giờ vẫn còn sớm, Thẩm Uyển Thanh tiếp tục đi dịch thuật, chỉ là thời tiết nóng bức không tĩnh tâm được, nghĩ đến quạt điện trong không gian, ngày mai cô phải ra ngoài một chuyến, mới có thể mang quạt điện về.
Trình Cẩn Châu thấy cô nóng không tĩnh tâm được, bèn đi lấy quạt nan quạt mát cho cô, trong tay còn cầm quyển sách vừa đọc vừa quạt, một lòng hai việc Thẩm Uyển Thanh rất muốn cười.
Chín giờ rưỡi tối, Thẩm Uyển Thanh đi xuống bếp một chuyến trở lại, trong tay còn cầm hải sản ngâm sống, có tôm to, ghẹ, sò huyết và tôm hùm lớn.
“Vợ ơi, em làm hải sản ngâm sống lúc nào thế?” Trình Cẩn Châu bỏ quạt nan xuống nhận lấy hải sản hỏi.
“Làm xong từ chiều, bây giờ chúng ta ăn là vừa.” Thẩm Uyển Thanh bảo hắn đi rửa tay phải bóc vỏ.
Rất nhanh, hai vợ chồng liền ngồi xuống ăn ngấu nghiến, Thẩm Uyển Thanh còn đi lấy cơm thừa lại, ghẹ ngâm sống trộn cơm mùi vị đặc biệt ngon.
Hào phóng chia cho người đàn ông một nửa, Trình Cẩn Châu giơ ngón tay cái lên, món cơm trộn này thực sự là quá ngon, tay nghề của cô vợ nhỏ quá tuyệt.
Ăn xong hắn còn chưa đã thèm, Thẩm Uyển Thanh bảo hắn đi rửa bát đũa, người đàn ông không có một chút oán hận nào, cô vợ nhỏ tiếp tục ngồi xuống dịch thuật.
Mãi đến mười một giờ, hai vợ chồng mới nằm xuống ngủ, ban đêm ở hải đảo mát mẻ hơn chút, hơn nữa thường xuyên sẽ có mưa rào, nửa đêm về sáng trời đổ mưa to, nhiệt độ giảm xuống mấy độ.
“Vợ ơi, đêm qua mưa to, đất bên ngoài lầy lội, chiều em hẵng ra ngoài.” Trình Cẩn Châu trước khi đi đơn vị nói với cô.
“Ồ, em biết rồi.” Thẩm Uyển Thanh nhỏ giọng đáp một câu.
Trình Cẩn Châu khóa kỹ cổng sân đi đến đơn vị, cô vợ nhỏ ước chừng phải ngủ đến trưa, đến lúc đó mặt đất chắc đã khô rồi, hắn tâm trạng rất tốt đi bộ đến đơn vị.
Sắp đến nơi, gặp Vương Bân bị anh ta chặn lại, trong nháy mắt liền hiểu là vì sao.
“Chính ủy, chập tối mai đến nhà ăn cơm tối, gọi cả chị dâu và các cháu sang uống một ly.” Trình Cẩn Châu vội vàng tự giác nói.
“Khá lắm, cậu em không quên là tốt rồi, chập tối mai họ sẽ qua.” Vương Bân rất hài lòng thả người.
Trình Cẩn Châu đến văn phòng làm việc, ngoại trừ huấn luyện còn không ít việc, nghỉ ba ngày dồn lại công việc.
“Báo cáo đoàn trưởng, những tài liệu này cần ngài ký tên.” Cảnh vệ viên ôm một chồng tài liệu đặt lên bàn làm việc.
“Ừ, chập tối mai theo tôi về ăn cơm tối.” Trình Cẩn Châu cầm tài liệu lên nói.
“Vâng, cảm ơn đoàn trưởng.”
“Đừng nói ra ngoài, nếu không đông người sẽ làm vợ tôi mệt.”
Cảnh vệ viên gật đầu giúp hắn pha trà, Trình Cẩn Châu uống trà nhíu mày, cảm thấy không ngon bằng vợ pha.
Thẩm Uyển Thanh dậy đã là buổi trưa, tùy tiện nấu một bát tê cay (malatang), uống chai coca cảm thấy siêu sảng khoái.
Rửa sạch bát, Thẩm Uyển Thanh đạp xe đạp ra khỏi gia thuộc viện, cô đi Cung tiêu xã lượn một vòng xem đại khái, lúc về trên xe đạp buộc cái quạt điện, còn có mấy túi lương thực cô cùng mang về nhà.
“Uyển Thanh, cô đi mua quạt điện à.” Trương Hồng Mai ở cách vách hâm mộ nói.
“Đúng vậy, trên đảo nóng quá, buổi tối tôi căn bản không ngủ được.” Thẩm Uyển Thanh cười giải thích.
“Thảo nào ngày nào cô cũng dậy muộn, hóa ra là buổi tối nóng không ngủ được.”
“Đúng thế, tôi vẫn chưa thích ứng lắm với nhiệt độ trên đảo, trời nóng vừa ra mồ hôi là tôi rất khó ngủ.”
“Hết cách rồi, thời tiết trên đảo này nóng thật, chúng tôi đến mấy năm rồi đều như vậy.”
“Tối qua Cẩn Châu ca xót tôi, anh ấy bảo tôi đi mua quạt điện, như vậy buổi tối dễ chịu hơn một chút.”
Tán gẫu xong, Thẩm Uyển Thanh mang quạt điện vào, lại dắt xe đạp vào trong sân, chuyển hết chỗ lương thực đó vào bếp.
Đóng cổng sân vào không gian, cô vội vàng đi tắm nước nóng, ra ngoài ăn cái kem ly, hàng tồn của cô còn rất nhiều, cho dù mở tiệm bán cũng đủ.
Pha ly cà phê hòa tan, lau khô tóc ngồi xuống dịch thuật, mãi đến chập tối cô mới đứng dậy, làm một nồi đại tiệc hải sản, ra khỏi không gian nghe thấy tiếng mở cửa, lại lấy ra mấy chai bia lạnh.
“Cẩn Châu ca, có muốn uống chút bia lạnh không?” Thẩm Uyển Thanh không lấy rượu trắng ra, bia không sao cũng gần giống nước ngọt.
“Được nha, tối nay chúng ta uống nhiều hai chai. Đúng rồi, tối mai cả nhà Chính ủy Vương muốn tới ăn cơm tối, anh còn gọi cả cảnh vệ viên cùng tới ăn một bữa.” Trình Cẩn Châu ngại ngùng nói.
“Chuyện này có gì đâu, lát nữa anh sang nhà bên cạnh gọi một tiếng, bảo cả nhà Trương đoàn trưởng cũng qua đây, đông người náo nhiệt mọi người vui vẻ một chút.” Thẩm Uyển Thanh cũng khá thích Trương Hồng Mai.
“Cũng được, dù sao cũng là hàng xóm chắc chắn phải gọi.” Quan hệ của Trình Cẩn Châu và Trương đoàn trưởng cũng khá tốt.
Hai vợ chồng ăn đại tiệc hải sản, uống bia lạnh thực sự siêu đã, ngay cả tôm tít cũng đặc biệt ngon, Trình Cẩn Châu giơ ngón tay cái với cô.
Thẩm Uyển Thanh bỏ không ít đồ ăn kèm, có cần tây, khoai tây, khoai lang, dưa chuột, rau mùi, sách bò và không ít vừng...
Sức ăn của người đàn ông lớn bao trọn toàn bộ, mỗi tối đều ăn rất đã thật hạnh phúc, hắn không còn giống như trước kia cô đơn một mình, cuộc sống sau khi kết hôn hắn vô cùng thỏa mãn.
Đêm đến, hai vợ chồng tắm rửa xong ân ái, dù sao cũng là tân hôn rất nhiệt tình, giày vò đến mười giờ mới yên, rửa ráy sạch sẽ đi vào mộng đẹp.
Một đêm không mộng!
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Uyển Thanh đã ra ngoài đi Cung tiêu xã, mua thịt ba chỉ, sườn heo và lòng lợn, tiêu hết phiếu thịt của tháng này, lại đi mua hai túi trái cây tươi.
Tiếp đó, cô mua mấy loại hải sản, trên đường về đi mua lương thực, mua ít lương thực phụ mời khách ăn cơm, không thể toàn bộ đều nấu lương thực tinh, lại thêm ít khoai lang rải lên trên, khoai tây hấp chín làm khoai tây nghiền, thêm nước sốt tiêu đen rất ngon.
Thực đơn tối nay tạm định: Sứa trộn nộm, dưa chuột trộn, thịt kho tàu hầm bào ngư, sườn xào chua ngọt, lòng lợn kho, cua xào cay, hàu hấp tỏi, tôm hùm hấp, trứng hấp cầu gai và canh cá mú.
Về đến nhà, Thẩm Uyển Thanh lấy trái cây ra, những thứ cần rửa đều rửa sạch sẽ, đặt ở giữa bàn dùng để đãi khách.
Tiếp đó, cô nhóm lửa lò than, đun nước sôi rửa lòng lợn trước, rửa đi rửa lại rồi chần nước, khử mùi hôi kho ruột già heo.