“Thật ra, còn có thể làm rất nhiều món hải sản chiên dầu, chỉ là dầu rất khan hiếm vô cùng quý giá, hôm nào muốn làm các anh lại đến tìm tôi.” Thẩm Uyển Thanh nói xong, liền muốn rời khỏi nhà ăn về nhà.
“Chị dâu, chị ăn cơm xong hẵng về, vừa hay Trình đoàn trưởng cũng sắp đến.” Trình Cẩn Châu rất ít khi để cảnh vệ viên lấy cơm về văn phòng ăn.
“Cũng được, vậy tôi nhìn các anh xào rau, hành gừng tỏi nên bỏ nhiều một chút, xào rau bỏ nhiều tỏi sẽ rất thơm, lại thêm chút ớt rất dậy mùi.” Thẩm Uyển Thanh có lòng tốt nhắc nhở vài câu.
Kết quả, cơm nước nhà ăn hôm nay rất được mọi người hoan nghênh, thay đổi nhỏ xíu mùi vị đã khác biệt rất lớn.
Đương nhiên, mấy đầu bếp kia cũng đều nếm thử mùi vị, bọn họ lúc này là thật sự khâm phục Thẩm Uyển Thanh.
Trong nhà ăn cũng có món xào, Thẩm Uyển Thanh làm mấy món, bọn họ học rất nghiêm túc, hóa ra gia vị rất quan trọng, xào ra đúng là không giống nhau.
Thẩm Uyển Thanh giữ lại ba món, vừa hay buổi trưa đều đến ăn cơm, Trình Cẩn Châu cũng tìm tới, nhìn thấy cơm rau hắn rất vui vẻ.
“Vợ ơi, đây là cơm rau em làm đúng không, thơm thật!” Trình Cẩn Châu rất có mắt nhìn khen ngợi.
“Có mắt nhìn, anh mau ngồi xuống ăn cơm, ăn xong em phải về rồi.” Thẩm Uyển Thanh mệt nửa ngày muốn về ngủ trưa một lát.
“Mệt rồi hả, về đừng dịch nữa, ngủ một giấc nghỉ ngơi nhiều chút.”
“Vâng, yên tâm, em sẽ chăm sóc tốt cho bản thân.”
Các chiến sĩ bên cạnh đều nhìn chằm chằm Thẩm Uyển Thanh, không còn cách nào thực sự là cô quá xinh đẹp.
Ăn cơm xong, Thẩm Uyển Thanh rời khỏi nhà ăn về gia thuộc viện, Trình Cẩn Châu về văn phòng chợp mắt một lát.
Sau giấc ngủ trưa, Thẩm Uyển Thanh mới ra khỏi không gian tưới nước cho rau, phần lớn hạt rau đã nảy mầm rồi.
Phát triển tốt, thời tiết nóng rau mọc rất nhanh, như vậy có cớ không cần mua rau, ít ra ngoài thị phi tự nhiên sẽ ít.
Thời đại này đàn bà chanh chua rất nhiều, Thẩm Uyển Thanh không muốn ra ngoài trêu chọc, vẫn là ở nhà yên ổn nhất.
Cách mấy nhà có một bà lão, suốt ngày ở nhà mắng con dâu, vẫn là cô tốt không có bố mẹ chồng hầu hạ, trong nhà ít người không có người thân gì, sau này cuộc sống cũng trôi qua yên ổn.
Tiếp đó, Thẩm Uyển Thanh vào bếp đun nước sôi, còn nấu một nồi chè đậu xanh lớn, để nguội rồi bỏ vào tủ lạnh ướp lạnh, mùa hè uống chè đậu xanh giải nhiệt.
Chập tối, cô lấy ra mấy món hải sản ngâm sống, còn làm ngao cay và bào ngư, hấp trứng và cơm khoai lang, thỉnh thoảng ăn chút lương thực phụ cũng khá tốt.
“Vợ ơi, em ở gia thuộc viện có quen không?” Trình Cẩn Châu vừa ăn vừa hỏi tâm trạng vui vẻ.
“Cũng tốt lắm, bên ngoài nóng quá, bình thường em rất ít khi ra ngoài.” Thẩm Uyển Thanh ăn bào ngư thơm phức.
“Qua mấy ngày nữa buổi sáng đi bắt hải sản, em nếu đi thì cẩn thận chút.”
“Vâng, em sẽ cẩn thận, anh yên tâm đi.”
Ăn xong cơm tối, Thẩm Uyển Thanh cắt mấy loại trái cây, ăn xong hai người ra ngoài đi dạo, trên đường gặp không ít người quen.
Đi dạo một vòng lớn, bọn họ mới về nhà tắm rửa đi ngủ, thổi quạt điện cũng khá mát mẻ.
“Vợ ơi, bảo bối của anh.” Trình Cẩn Châu nói xong, trực tiếp lật người đè lên cô.
“Cẩn Châu ca, anh nặng quá.” Thẩm Uyển Thanh đẩy hắn vài cái thật sự rất nặng.
“Xin lỗi, lần sau anh chắc chắn sẽ chú ý.”
“Anh nhẹ chút, làm chuyện này không thể chỉ dựa vào sức mạnh.”
Trình Cẩn Châu quả đúng là lính mới, rất nghe lời tiếp tục động tác, có điều hắn vẫn rất cấp thiết, đàn ông thì không có ai không háo sắc.
Một đêm xuân phong.
Mấy ngày sau, hai vợ chồng sáng sớm tinh mơ đã đi bắt hải sản, cầm dụng cụ hai người đều khá vui vẻ.
“Vợ ơi, đến bờ biển bắt hải sản phải chú ý thủy triều lên, nước biển dâng nhanh đặc biệt phải cẩn thận.” Trình Cẩn Châu không yên tâm dặn dò.
“Cẩn Châu ca, em không phải trẻ con, anh không cần quá lo lắng.” Thẩm Uyển Thanh biết ý tốt của người đàn ông.
“Không tìm được hải sản cũng không sao, muốn ăn gì thì bỏ tiền đi mua, hải sản ở đây rất rẻ.”
“Vâng, em đến bắt hải sản cũng là sở thích, hải sản không tốn tiền càng ngon hơn.”
Đương nhiên, Thẩm Uyển Thanh là thuần túy nói đùa, tài sản của cô đúng là phú khả địch quốc, chỉ riêng trữ lượng vàng đã siêu nhiều, còn có vật tư trong không gian dùng không hết.
Đến bờ biển, hai vợ chồng liền chia nhau tìm hải sản, Trình Cẩn Châu tìm được không ít đồ, một tiếng sau hắn liền rời đi, Thẩm Uyển Thanh đổ hải sản cho hắn, đưa về nhà rồi đến đơn vị là vừa đẹp.
Đợi người đàn ông rời đi, Thẩm Uyển Thanh giải phóng tinh thần lực, không ngừng thu các loại hải sản, sau đó lại đi cạy ốc cổ thiên nga, đợi đến khi thủy triều lên cô mới về nhà.
Xách hơn nửa thùng hải sản, trên đường gặp không ít quân tẩu, cô không dừng lại còn rảo bước nhanh hơn.
Về đến nhà, Thẩm Uyển Thanh xử lý sạch sẽ hải sản trong thùng, tiếp đó thu vào không gian đợi đến chập tối mới nấu nướng.
“Uyển Thanh, cô có nhà không?” Trương Hồng Mai ở cách vách qua gõ cổng sân.
“Có, Trương tẩu tử tìm em có việc gì thế?” Thẩm Uyển Thanh tò mò mở cổng sân hỏi.
“Tôi muốn đi Cung tiêu xã một chuyến, cô có muốn đi cùng không?”
“Được nha, em cũng vừa hay muốn đi mua ít đồ.”
Hai người đều đạp xe đạp, khoác túi nhỏ đi Cung tiêu xã, trên đường gặp không ít người, nhìn thấy đều sẽ chào hỏi.
Đến Cung tiêu xã, Thẩm Uyển Thanh đi mua một cái màn trước, màn đôi giá tiền cũng không rẻ.
Trong không gian tự nhiên cũng có, nhưng không giống lắm lấy ra có rủi ro, bọn họ không thiếu tiền vẫn là bỏ tiền mua.
Buổi tối luôn có muỗi bay qua bay lại, cho nên cô mới mua một cái màn, chập tối đợi người đàn ông về bảo hắn mắc, lại đi mua ít trái cây và xương ống heo.
“Uyển Thanh, cô mua xương làm gì thế?” Trương Hồng Mai nhỏ giọng hỏi.
“Về hầm canh uống, rẻ còn có thể bổ sung canxi, trẻ con uống vào tăng chiều cao.” Thẩm Uyển Thanh nói xong, Trương Hồng Mai cũng mua theo hai cái xương ống heo.
Dù sao rẻ còn không cần phiếu, nước xương nấu mì cũng ngon, nếu nấu cơm chan canh cũng rất ngon.
Thẩm Uyển Thanh lại mua mấy loại hoa quả sấy khô, Trương Hồng Mai cũng mua theo một ít, bọn họ nếm thử mùi vị khá ngon.
Lần này không mua trái cây, Thẩm Uyển Thanh quyết định ăn đồ trong không gian, trên đường về lại đi mua lương thực tinh.
Trương Hồng Mai nhìn thấy không nói gì, lần trước mời khách ăn không ít lương thực, cô ấy mua mỗi thứ một ít lương thực thô và tinh, sau đó hai người liền về gia thuộc viện.