Nhưng nếu như nói viết tiểu thuyết, vậy thì hắn vẫn là có hứng thú. Không vì gì khác, chỉ là vui mà thôi.
Thế giới này có rất ít hoạt động giải trí, mới bắt đầu là bởi vì lão bách tính đều không được ăn no bụng, đương nhiên không có thời gian rảnh rỗi vui chơi. Nhưng mà bây giờ tân chính đã dần nhìn thấy hiệu quả, trên dưới Đại Chu, không dám nói người người thoát nghèo, nhưng phần lớn bách tính, cũng đã có thể ăn no mặc ấm.
Con người ăn no, mặc ấm rồi, chỉ là nhu cầu cuộc sống đơn giản nhất, sau khi thỏa mãn được nhu cầu cuộc sống, thì cần có nhu cầu về tinh thần. Diệp Ninh cảm thấy, “Tây Du Ký” nhất định có thể thỏa mãn nhu cầu tinh thần của họ.
Đây là tác phẩm nổi tiếng ở kiếp trước nhà nhà đều biết, nhất định có thể phát ra ánh sáng thuộc về riêng mình ở thế giới này.
Đối với thời đại mà thế giới tinh thần vô cùng cằn cỗi mà nói, tưởng tượng trong Tây Du Ký có thể được gọi là hào phòng không câu thúc, đủ để khiến cho người ta trầm mê trong đó, không thể nào dứt ra được.
Ngoài ra, nó còn nói về sự va chạm giữa tiểu thuyết thần thoại.
Trong “Tây Du Ký”, bao hàm rất nhiều thứ, những khái niệm mà thế giới này không có. Ví dụ như mới bắt đầu nói đến “từ thời bàn cổ phá hồng hoang”, đây chính là bối cảnh rất quan trọng.
Thế giới này, có rất nhiều cách nói về sự sáng tạo ra thế giới, trong đó cũng có cách nói tương tự bàn cổ khai thiên, Diệp Ninh chọn dùng vào trong này, cách nói nhắc đến thời bàn cổ, chắc rằng có thể hấp dẫn hứng thú của rất nhiều người.
Bởi vì bọn họ căn bản không có loại khái niệm này.
Ngoại trừ điều đó ra, còn có thiên đình, thần phật khắp trời, người tu tiên, Yêu tộc, Phật Môn… những thế lực này, ở trong thế giới này cũng có nhân vật tham chiếu.
Chắc rằng cảm giác dẫn dắt sẽ rất mạnh mẽ.
Diệp Ninh vô cùng mong chờ, khi câu chuyện này lưu truyền ra ngoài, sẽ mang đến biến hóa như thế nào cho Cửu Châu. Nhưng sự mong chờ của Diệp Ninh, Thái Hướng Cao không thể nào hiểu được, có điều hắn ta đã bị Diệp Ninh thuyết phục.
Là người ủng hộ trung thành nhất của Diệp Ninh, từ trước đến nay hắn ta đều cảm thấy bất luận Diệp Ninh làm cái gì cũng là đúng, những lời nói của Diệp Ninh, thành công khiến cho hắn sinh ra suy nghĩ.
Viết một câu chuyện cho bách tính sao?
Chỉ vì để mang đến vui vẻ cho người khác mà thôi.
Hắn ta cảm thấy có chút đáng tiếc, với thực lực của Diệp Ninh, có lẽ có thể khiến cho người khác sinh suy nghĩ nhiều hơn mới đúng, chỉ vui vẻ, quá hời hợt rồi. Nhưng suy nghĩ kỹ một chút, thật ra nhân sinh tại thế, chính là mong muốn được vui vẻ, bách tính nhất định sẽ thích “lễ vật” này của Diệp Ninh.
“Khi tiểu thuyết thoại bản của Diệp huynh truyền khắp Cửu Châu, sợ rằng sẽ dẫn đến một cuộc thảo luận kinh thiên động địa đi.”
Đột nhiên Thái Hướng Cao nhẹ nhõm hơn, cười nhẹ một tiếng nói.
Nhất thời hắn ta cũng cảm thấy có chút mong chờ.
Nghĩ đến những biểu cảm khuôn mặt của những danh sĩ, Đại Nho, người đọc sách đó ở trên triều ở “Tây Du Ký” ra, hắn ta cảm thấy thú vị.
Tranh luận, nhất định là có thể dự đoán trước được. Nhưng, hoàn toàn không quan trọng.
Bây giờ địa vị của Diệp Ninh, đã sớm khiến cho người khác bỏ qua tranh cãi. Đừng nói hắn viết tiểu thuyết thoại bản, cho dù là vứt một tấm giấy trắng ra, cũng sẽ không làm lay động địa vị của hắn một chút nào. Diệp Ninh hoàn toàn không cần lo lắng về phương diện này.
Nghĩ đến đây, Thái Hướng Cao cũng xem như là nghĩ thông, ngược lại cả người thoải mái hơn nhiều, hỏi.
“Câu chuyện mà Diệp huynh viết, là câu chuyện liên quan đến cái gì?”
Bản năng của hắn ta thấy tò mò với câu chuyện này.
“Câu chuyện… về một con khỉ.”
Trong đôi mắt Diệp Ninh lóe lên vẻ hồi ức, khóe miệng lộ ra nụ cười.
Con khỉ hiếu chiến ngỗ ngược, đấu tranh với đất trời đó, đã sớm in sâu dấu ấn vào trong lòng hắn. Đó là anh hùng thời thơ ấu, mà bây giờ ở thế giới xa lạ này, hắn lại lần nữa gặp lại.
Câu chuyện về con khỉ, vẫn đang trong quá trình ấp ủ.
Thời gian trôi nhanh, chớp mắt, đã hơn một tháng trôi qua. Câu chuyện của Tiên Môn, cũng đã đến thời khắc quan trọng nhất.
Đại trận thông thiên dẫn tiên bao la hùng vĩ, đã hoàn thành được bảy tám phần, chỉ còn lại công tác hoàn thiện cuối cùng. Trên tầng mây, hàng trăm tinh anh Tiên Môn nhìn xuống đại trận, trong mắt lộ ra thần sắc kiêu ngạo.
“Người đời đều nói mười ba tông Tiên Môn ta đã suy tàn, nhưng nếu như bọn họ nhìn thấy trận pháp này, nhất định là thu lại suy nghĩ đó của mình, ngoại trừ chúng ta ra, không có thế lực nào có thể trong thời gian ngắn, bố trí được đại trận như thế! Đại Chu cũng không làm được!”
Lời nói này không được tính là khoe khoang. Đại Chu đúng thật là không làm được.
Tiên Môn bày trận, là vô số nhân tài chuyên nghiệp, trong đó còn có tông môn chuyên nghiên cứu trận pháp như Vũ Hóa Môn. Dưới sự nỗ lực của những nhân tài chuyên nghiệp này, tất cả đều rất thuận lợi.