Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 1040: CHƯƠNG 1040: CÂU CHUYỆN VỀ MỘT CON KHỈ 3

Tuy Đại Chu tiếp nhận rất nhiều tinh anh Tiên Môn, nhưng nhất định vẫn là không thể nào so sánh được với mười ba tông Tiên Môn, ví dụ như trận truyền tống, nếu như là Tiên Môn bố trí, thì tuyệt đối sẽ không trì hoãn nhiều thời gian như vậy.

Trọng tâm của hai bên khác nhau, con đường cũng khác, hoàn toàn không cần phải so sánh như vậy.

“Đại trận sắp hoàn thành rồi, cuối cùng chỉ cần xác định được mắt trận, rồi đánh rõ chi tiết tọa độ, là được.”

Phi Tinh Tử nói đến đây, bất ngờ nhìn về phía Mạc Hạo Nhiên.

“Mắt trận cuối cùng, giao cho Vũ Hóa Môn giải quyết đi.”

Mạc Hạo Nhiên vội vàng nói.

“Cẩn tuân pháp chỉ.”

Lão Thiên Thiên Vũ Hóa Môn ở bên cạnh mỉm cười nhìn hắn ta nói.

“Đợi sau khi xong chuyện này, ngươi sẽ chính là trưởng giáo tân nhậm của Vũ Hóa Môn.”

Trong long Mạc Hạo Nhiên run lên, vội vàng nói.

“Đa tạ hậu ái của thái thượng trưởng lão!”

Sau khi Mạc Hạo Nhiên lùi xuống, Cô Tuyệt lại lên tiếng.

“Tọa độ liên thông với Tiên Giới, năm đó trước khi phụ mẫu ta phi thăng, đã từng nói với ta, đây là bí mật lớn nhất của ta, chuyện xác định tọa độ, sẽ do đệ tử của ta thay ta đi xác định.”

Bà ta nhìn về phía Phương Thanh Tuyết.

Phương Thanh Tuyết im lặng đi ra ngoài, bình tĩnh nói.

“Đệ tử tình nguyện giúp đỡ.”

Cô Tuyệt gật đầu, nói.

“Rất tốt.”

Mạc Hạo Nhiên và Phương Thanh Tuyết lui xuống một chỗ, bất giác nhìn về phía đối phương, sau đó tránh ánh mắt đi.

“Có tên này ở đây, vẫn là không dễ xuống tay!”

Hai bên nảy ra suy nghĩ này cùng một lúc.

Vì sao Phi Tinh Tử bất ngờ sắp xếp Mạc Hạo Nhiên phụ trách mắt trận?

Vì sao Cô Tuyệt đột nhiên sắp xếp Phương Thanh Tuyết xác định tọa độ?

Nhìn có vẻ chỉ là suy nghĩ bất chợt, nhưng trên thực tế, lại là kết quả cố gắng của hai người.

Hai người muốn phá hoại đại trận, vẫn luôn tìm cơ hội, nhưng rất nhanh bọn họ đã phát hiện, bản thân căn bản không có bất kỳ cơ hội nào.

Một người phụ trách bố trí mười hai trận tây nam, một người phụ trách tuần tra, nhìn có vẻ là nắm giữ quyền lực, nhưng mà trong bóng tối, lại có vô số con mắt đang nhìn chằm chằm vào hai người.

Bọn họ không có một chút cơ hội nào.

Vì thế rất nhanh hai người đã từ bỏ, quyết định tìm cách khác.

Mắt trận, là nơi quan trọng nhất của đại trận.

Thật ra cũng đã bố trí gần xong rồi, chỉ còn một chút công tác hoàn thiện cuối cùng. Bố trí mắt trận, vẫn luôn do Vũ Hóa Môn sắp xếp.

Mạc Hạo Nhiên chủ động tìm thái thượng trưởng lão, muốn tiếp nhận chuyện này, hơn nữa còn đưa ra một lý do tuyệt đối hợp lý. Đối với hắn ta mà nói, là một nghi thức.

Đích thân dẫn theo Vũ hóa Môn, hoàn thành công việc cuối cùng, quan trọng nhất, nhưng cũng là nghi thức đơn giản nhẹ nhàng nhất. Như thế, mới có thể tạo thanh thế cho việc hắn ta tiếp nhận vị trí trưởng giáo.

Thái thượng trưởng lão chấp nhận đề nghị này.

Bởi vì đây đúng là một chuyện mười phần chắc chín.

Chuyện mà Mạc Hạo Nhiên phải làm không có nhiều, không có quá nhiều khả năng xảy ra sau sót.

Hơn nữa từ trước đến nay, hắn ta làm việc tỉ mỉ, đều chưa từng khiến cho người khác thất vọng. Giao chuyện này cho hắn ta, vô cùng đơn giản.

Còn về phần Phương Thanh Tuyết, gần như cũng là quá trình này.

Nàng ta nói với Cô Tuyệt, tuy bản thân đảm nhiệm công việc tuần tra, nhưng thật ra không giúp đỡ được cái gì, trong lòng áy náy, hi vọng sư tôn sắp xếp cho nàng ta thêm một vài nhiệm vụ.

Cô Tuyệt nghĩ tới nghĩ lui, đã đưa cơ hội lộ mặt này cho nàng ta. Suy nghĩ của Cô Tuyệt với thái thượng trưởng lão cũng gần như nhau.

Đều cảm thấy chỉ là chuyện nhỏ rất đơn giản, không xảy ra sai sót gì được. Hơn nữa trong lòng hai người đều có chung một suy nghĩ.

“Cho dù xảy ra sai sót, có tổ tuần tra của Phương Thanh Tuyết giám sát (có Mạc đạo hữu trưởng giáo của Vũ Hóa Môn giám sát), có cái gì phải lo lắng cơ chứ?”

Vì thế, mọi chuyện cứ như thế để cho hai người họ làm. Nhưng trong lòng hai người vẫn là có áp lực rất lớn.

Trong lòng bọn họ đều biết rõ, bây giờ bản thân chỉ là đi được bước đầu tiên, muốn thành công, vẫn là vô cùng khó khăn. Hơn nữa chuyện đau đầu nhất chính là cho dù thành công, thì nên thoát thân như thế nào?

Nếu như xuất hiện sai sót, lẽ nào sẽ không khơi dậy hoài nghi của bọn họ sao? Đến lúc đó nên giải thích như thế nào.

Điểm này hai người hoàn toàn không nghĩ ra được cách giải quyết, nhưng cũng chỉ có thể cứng rắn tiếp tục làm, tùy cơ ứng biến đi. Ngoài ra, còn có một chuyện phiền phức nhất.

Khóe mắt của hai bên đều nhìn về phía đối phương.

“Có tên này giám sát, không dễ làm!”

Mạc Hạo Nhiên cảm thấy, Phương Thanh Tuyết quá tỉ mỉ, là ngươi vô cùng nghiêm túc, muốn động tay động chân dưới mí mắt nàng ta, quá khó.

Phương Thanh Tuyết cảm thấy, lão gia hỏa Mạc Hạo Nhiên này, được gọi tấm gương của Tiên Môn, là kẻ cứng rắn liều lĩnh nổi tiếng của Tiên Môn, muốn gây chuyện dưới mí mắt của hắn ta, quá khó!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!