Chương 1041: Xác nhận qua ánh mắt
Hai người mỗi người đều có tâm tư xấu, nhưng lại kiêng dè lẫn nhau.
Lúc này. Tính Châu, Tấn Dương.
Trên bầu trời, giống như cái phễu.
Tuy là tinh không vạn dặm, nhưng mà lại có vòng xoáy linh khí cực lớn, giống như cái phễu vậy, tràn vào phủ nha. Ngoài ra, giữa thiên địa, còn được văn khí màu trắng sữa bao trùm.
Văn Khúc Tinh biến thành một ngọn đèn sáng, vẫn luôn treo trên bầu trời, chiếu sáng phủ nha. Tất cả bách tính đều biết.
Đây là bởi vì Diệp đại nhân đang viết sách.
“Diệp đại nhân viết sách, nhất định là kinh điển Nho đạo vang danh thiên cổ!”
Rất nhiều người đang thầm nghĩ về nó.
Trong phủ nha.
Thái Hướng Cao ngồi xổm ở bậc cửa, nhìn Văn Khúc Tinh mờ ảo ở trên bầu trời, rồi lại nhìn dòng chảy linh khí bởi vì quá nồng đậm, thậm chí còn biến thành vòng xoáy, trong mắt lộ ra thần sắc mơ hồ.
“Lẽ nào, viết tiểu thuyết thoại bản cũng là chính đạo sao?”
Thái Hướng Cao cảm thấy tam quan của bản thân đã bị đảo ngược.
Từ xưa đến nay, dựa theo ghi chép chi tiết về các tác phẩm của Á Thánh, tuy có động tĩnh, nhưng không đến mức động tĩnh lớn như thế. Bình thường mà nói, đợi sau khi cuốn sách hoàn thành, đất trời mới sinh ra dị tượng.
Nhưng Diệp Ninh thì sao?
Chỉ là mới trong quá trình viết, vậy mà đã kích phát ra trận thế lớn như vậy. Tất cả mọi người đều cảm thấy, thứ Diệp Ninh viết nhất định là một đại kiệt tác hùng vĩ kinh hãi thế tục.
Nếu không tuyệt đối sẽ không dẫn động ra động tĩnh lớn như vậy. Trong văn đàn, phần lớn người đọc sách đều đã vô cùng nóng lòng, bọn họ vô cùng mong chờ có thể nhìn thấy tác phẩm của Diệp Ninh, đồng thời mức độ mong đợi đã tăng lên mức độ không thể nào so sánh được.
Nói thế nào đây, sách còn chưa ra đời, đã bắt đầu bùng nổ rồi. Hơn nữa bùng nổ đến mức hơi khoa trương.
Người không biết còn cho rằng bọn họ được thu tiền.
Sự kỳ vọng của người đời cao như thế, không có ai cảm thấy không hợp lý, nhưng Thái Hướng Cao lại cảm thấy, bọn họ đã được định trước là sẽ thất vọng. Nếu như biết kiệt tác của Diệp Ninh là tiểu thuyết thoại bản, nhất định sẽ vô cùng khó tin.
Thái Hướng Cao cũng rất khó tin, điều hắn ta khó tin không phải là Diệp Ninh viết tiểu thuyết thoại bản, dù sao chuyện này hắn ta đã sớm biết, điều mà hắn ta thấy khó tin đó là Diệp Ninh viết tiểu thuyết thoại bản, vì sao lại có động tĩnh lớn như thế?
Lẽ nào, tiểu thuyết thoại bản mới là chính đạo, nên dễ dàng được thiên địa công nhận sao? Hắn ta không hiểu.
Nhưng Diệp Ninh lại cảm thấy, điều này rất bình thường. Bởi vì hắn đã quen rồi.
Thân phận Đạo Tử Nho đạo này của hắn, tùy tiện nói mấy câu, thể hiện ra một vài thứ, chính khí cuồn cuộn tăng lên giống như là không cần tiền vậy, từ trước đến nay, hắn đều là được ưu trời ưu ái, bị bẫy thảm hại. Lần viết sách này gióng trống khua chiêng, nếu như trời đất không thể hiện thái độ, ngược lại mới kỳ lạ. Cái gì mà vòng xoáy linh khí, cái gì mà Văn Khúc Tinh xuất hiện, ta đã sớm quen rồi.
Thích đến thì đến, tùy các ngươi.
Trời đất có phản ứng lứn như thế, trọng điểm không phải bởi vì hắn viết cái gì, mà là bởi vì hắn viết sách, chỉ như thế mà thôi. Đây là suy nghĩ của Diệp Ninh.
Bởi vì hắn giống với Thái Hướng Cao, cũng cảm thấy tiểu thuyết thoại bản ít nhiều có chút qua loa, những Á Thánh khác đều là viết văn chương cẩm tú, ý nghĩa quan trọng, tư tưởng sâu rộng, ảnh hưởng đến vô số người.
“Tây Du Ký” có địa vị cao đến đâu, nhưng cốt lõi cũng chỉ là một câu chuyện mà thôi. Cuốn sách này so sánh với kiệt tác của những Á Thánh khác, dường như rõ ràng đã thấp hơn một đầu. Diệp Ninh cố ý muồn chơi xấu, mới viết Tây Du Ký.
Nếu như trong tình huống bình thường, nhất định sẽ không làm như thế.
Đương nhiên, vẫn là câu nói đó, cho dù Diệp Ninh không muốn làm như thế, kinh điển Nho đạo khác, hắn cũng không viết ra được.
Dù sao kiếp trước hắn là thanh niên mới của thế kỷ hai mốt, chín năm giáo dục bắt buộc căn bản không dạy những thứ này, bản thân hắn cũng chỉ là trong tình huống tình cờ, đọc mấy đoạn mà thôi.
Cho dù là cố gắng chắp nối viết ra, vậy thì nhất định cũng là có chút chiếu lệ, hơn nữa kinh điển Nho đạo của thế giới này có rất nhiều, trong đó rất nhiều tư tưởng, đều trùng lặp.
Diệp Ninh muốn đi đường tắt ở phương diện này, vậy thì nhất định là không thể sao chép. Nhưng “Tây Du Ký” thì khác.
Trong tứ đại danh tác, Diệp Ninh đọc “Tây Du Ký” nhiều nhất, chỉ riêng phim truyền hình đã xem ít nhất mười mấy lần, bản truyện chữ, bản truyền thanh, bản truyện tranh, cơ bản đều từng tiếp xúc, đã sớm là ký ức sâu sắc nhất, bây giờ dùng văn khí nhớ lại, đương nhiên càng như sống dậy trên trang giấy.
Điều này dẫn đến tốc độ viết cực nhanh.
Mỗi ngày phần lớn thời gian đều lười biếng, đại khái chỉ viết một hai canh giờ, nhưng cho dù là như thế, vẫn đã hoàn thành được hơn nửa. Bản thảo đã viết xong, đang được đặt ở góc của bàn sách.