Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 1042: CHƯƠNG 1042: XÁC NHẬN QUA ÁNH MẮT 2

Chương 1042: Xác nhận qua ánh mắt 2

Diệp Huyên và Mặc Ly, đã đọc không ít.

Diệp Huyên còn đỡ, tuy tuổi tác không lớn, nhưng mà hiểu chuyện, những chuyện đã trải qua cũng nhiều, vì thế tuy nhìn có vẻ say mê đọc, nhưng cũng xem như quá không trầm mê.

Mặc Ly thì đơn thuần hơn nhiều, bởi vì còn khỉ trưởng thành mà vui vẻ, lại đổ mồ hôi vì con khỉ náo thiên đình, cuối cùng nhìn thấy con khỉ bị đè dưới Ngũ Chỉ Sơn, miệng bẹp lại, không nhịn được khóc không ra tiếng.

Diệp Ninh chỉ có thể an ủi. Diệp Ninh thấy thế, dở khóc dở cười.

Tây Du Ký này có thể khiến cho người khác khóc sao? Đúng thật là sống lâu rồi cái gì cũng thấy.

“Thoại bản mà Diệp đại nhân viết, đúng là có chút khác biệt.”

Sau khi hai người rời đi, Nam Cung Lương Nhân cầm lấy một chương bản thảo, trong mắt lộ ra thần sắc kinh ngạc.

Hắn ta là người ít nói nhất, nhưng cũng có lòng hiếu kỳ, sáng tác của Diệp Ninh, hắn ta nhất định là có hứng thú, đến loại cảnh giới của Nam Cung Lương Nhân, thật ra bình thường câu chuyện gì cũng không lọt vào mắt xanh của hắn ta, nhưng mà câu chuyện của Tây Du Ký, vẫn hấp dẫn hắn ta rất sâu.

Điều thu hút Nam Cung Lương Nhân không phải con khỉ, mà là thế giới được thể hiện qua đôi mắt của con khỉ.

Thác Đát Thiên Vương, Dương Tiễn, Na Tra, Bồ Đề Tổ Sư, Ngọc Hoàng Đại Đề, mười vạn thiên binh… cùng với các loại pháp bảo, thần thông, thủ đoạn. Đều khiến cho Nam Cung Lương Nhân hoa mắt.

Đột nhiên hắn ta cảm thấy vậy mà lại có một loại cảm giác chân thực, giống như thế giới được miêu tả trong sách, thật sự tồn tại vậy.

Bởi vì rất nhiều thứ trong dó, dường như đều có liên quan đến Tiên Giới, ví dụ như rừng bàn đào, Tiên Giới cũng có nơi tương tự.

Thế giới được miêu tả ở trong sách, vậy mà lại thu hút hắn ta sâu sắc.

Thậm chí sinh ra trái tim khao khát.

“Ồ? Chỗ nào khác biệt?”

Diệp Ninh hỏi.

“Quá chân thực.”

Nam Cung Lương Nhân nói.

“Quá chân thực?”

Diệp Ninh sửng sốt.

Đầu tiên không hiểu lắm, thứ hai đột nhiên lại cảm thấy rất có lý.

Đây chính là sự khác biệt của thế giới, kiếp trước, nhà cao tầng, máy bay tàu cao tốc, tất cả mọi thứ, đều không liên quan đến thần thoại, khi đọc thần thoại, tất cả mọi người đều đoán biết trước, đều biết là giả, tuy cũng sẽ trầm mê, nhưng mà dù sao trong lòng cũng biết, thế giới như thế không tồn tại.

Nhưng mà thế giới này thì khác, đặc biệt là Nam Cung Lương Nhân đã nhìn thấy rất nhiều thứ, đứng nhìn từ góc độ của hắn ta, thế giới của Tây Du Ký rất chân thực, bởi vì có quá nhiều nội dung, dường như có thể tìm được vật tham chiếu trong hiện thực.

Đầu tiên không nói đến pháp thuật thần thông, pháp bảo, linh đan ở trong đó, chỉ nói đến chùa Đại Lôi m. Trong thế giới hiện thực có vật tham chiếu.

Nói ra, còn là Diệp Ninh để cho Phật Môn thành lập.

Điều này khiến cho Nam Cung Lương Nhân có chút hoài nghi, cảm thấy có thể Diệp Ninh đã sớm nghĩ đến việc viết Tây Du Ký rồi, vì thế mới đã lên kế hoạch từ trước, để cho Phật Môn thành lập chùa Đại Lôi m, như vậy, khi mọi người đọc, sẽ lập tức sinh ra liên tưởng.

“Có lẽ theo cái nhìn của ngươi, là có chút chân thực, nhưng tiểu thuyết chính là tiểu thuyết, làm sao có thể thành sự thật? Con khỉ cũng không thể nào từ trong sách nhảy ra ngoài đúng không?”

Diệp Ninh cười nhẹ một tiếng, tổng kết lại chủ đề này.

Nhưng lại không chú ý đến, con hồ ly đang nằm bò trên bàn, cũng đang tập trung tinh thần đọc, cái mũi nhỏ đáng yêu nhăn lại, nhưng trong lòng lại hừ lạnh một tiếng.

“Đáng ghét, vậy mà đồ xấu xa này lại viết Yêu tộc thê thảm như thế, thế mà đều là tọa kỵ của người trên trời, chỉ có duy nhất con khỉ có triển vọng, lại bị đè dưới núi.”

An Nhiên tràn ngập oán hận. Đây là đang trầm mê vào trong truyện rồi.

“Tây Du Ký” của Diệp Ninh đã đến lúc kết thúc, khoảng cách chính thức phát hành, dường như đã là chuyện ngay trước mắt. Mà lúc này, Tiên Môn đã đến thời khắc cuối cùng.

Hôm nay, đã được định trước là có một chuyện lớn kinh thiên động địa xảy ra!

Đại trận thông thiên dẫn tiên, vừa nhìn đã thấy vô cùng vô tận, mênh mông giống như sông núi, đại trận hùng vĩ như vậy, cho dù là ai nhìn thấy, cũng sẽ cảm thấy là kiệt tác lợi hại.

Mà lúc này, Mạc Hạo Nhiên, người đang đứng giữa mắt trận, lại không thể nào quan tâm sự hùng vĩ của đại trận, trong lòng hắn ta vô cùng giãy dụa, thấp thỏm đến cực điểm.

“Cơ hội đến rồi, nhưng ta thật sự phải làm như thế sao?”

Thần sắc hắn ta cứng đờ. Trong lòng điên cuồng đấu tranh.

Bây giờ, hắn ta phụ trách công việc cuối cùng là bố trí mắt trận, chuyện phải làm rất đơn giản, có thể nói là dễ như trở bàn tay, bởi vì quá đơn giản nên người khác cũng không theo dõi quá chặt.

Điều này đang mang đến cơ hội cho hắn ta.

Nhưng mà đến giai đoạn cuối cùng, hắn ta lại do dự.

Nếu như Mạc Hạo Nhiên làm một con thiêu thân vào lúc này, đến khi thất bại, hắn ta sẽ khơi dậy hoài nghi của mọi người sao? Hắn ta đầu nhập Diệp Ninh, cũng muốn cống hiến cho Đại Chu, nhưng hắn ta không muốn chết.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!