Virtus's Reader
Không Để Ta Chết Nữa, Ta Vô Địch Thật Đấy

Chương 1056: CHƯƠNG 1056: NGƯỜI LỰA CHỌN DUY NHẤT 3

Chương 1056: Người lựa chọn duy nhất 3

Vấn đề này khiến mọi người trầm tư.

Mọi người nín thở ngưng thần, bọn họ không chen miệng vào được, cũng không dám nói chen. Chuyện này, bọn họ hoàn toàn không giúp được gì.

Chỉ cần nhìn hai vị đại lão là Diệp Ninh và Nam Cung Lương Nhân thảo luận là được.

“Rồi sẽ có cách, thật sự không được, ta và ngươi đi một chuyến, cũng là một cách.”

Diệp Ninh do dự một chút, nói.

Tất cả mọi người đều biết, cái gọi là đi một chuyến, thật ra ra là cưỡng ép xông vào. Cũng chính là cách của không có cách nào.

Nam Cung Lương Nhân nhìn Diệp Ninh một chút, không nói nhiều cái gì. Dường như tất cả đều do Diệp Ninh làm chủ.

Chuyện này tạm thời không thảo luận ra được kết quả, hoặc là nói thảo luận cũng không giải quyết được vấn đề.

Trước mắt Ma tộc còn chưa có ý xâm chiếm, vẫn xem như là an toàn, vì thế mọi người cũng giải tán. Chỉ có điều mười ba tông Tiên Môn lại ở lại đây.

Đây là cách riêng của bọn họ.

Một khi Ma Giới xâm chiếm, biển đen chính là địa điểm đầu tiên, bọn họ đóng quân ở đây, cũng xem như là tuyến phòng ngự đầu tiên.

Đương nhiên, nhất định là chỉ có một con đường chết.

Nhưng chết sớm chết muộn đều là chết, vì để khiến cho mọi người nguôi giận, bọn họ cũng chỉ có thể làm như thế. Chuyện này là do bọn họ gây ra!

Diệp Ninh và Nam Cung Lương Nhân, trở lại Tấn Dương.

Dường như Thái Hướng Cao muốn nói cái gì đó, Diệp Ninh lại phất phất tay, nói.

“Không cần nói cái gì với bách tính, không cần quấy rầy đến cuộc sống của mọi người, đúng rồi, Tây Du Ký này đã hoàn thành rồi, lấy đi in đi, không phải chuyện gì bách tính biết cũng là tốt.”

Có những lúc biết nhiều, chỉ khiến cho bọn họ thêm phiền não

Chuyện này không liên quan gì đến bách tính, hoặc là nói, mọi người biết rồi, ngoại trừ hoảng loạn ra, cũng không có bất kỳ tác dụng gì. Vì thế dứt khoát giấu đi.

Vì để ổn định suy đoán mà nhân gian không nên có, Diệp Ninh lựa chọn phát hành vệ tinh lớn “Tây Du Ký” này ra ngoài, có thể dự đoán được, trong thời gian ngắn điểm nóng của Cửu Châu, nhất định có liên quan đến Tây Du Lý.

Diệp Ninh và Nam Cung Lương Nhân quay trở lại thư phòng.

Nam Cung Lương Nhân lấy ra một mai ngọc gian, ở trong đó khắc một vài thứ, hắn ta nói.

“Ta đã để tất cả tin tức liên quan đến tình huống ở đây, và có liên quan đến thế giới hắc ám vào trong này, ở trong đó còn để lại khí tức và một giọt tinh huyết của ta, đủ để chứng minh thân phận của ta, nếu như có người cầm cái này đến chỗ đại quân Tiên Giới, chắc rằng có lẽ có thể lấy được lòng tin của bọn họ.”

Diệp Ninh không nhận lấy ngọc giản, mà trầm mặc một lúc, hỏi.

“Nam Cung, ngươi biết đó, ta không thể để cho Mặc Ly đi mạo hiểm.”

Tuy từ đầu đến cuối Nam Cung Lương Nhân đều không nhắc đến Mặc Ly.

Nhưng mà Diệp Ninh vẫn biết được ý của hắn ta.

Cái gọi là Đại Dạ Di Thiên này, ngăn cản được tất cả mọi người, nhưng mà lại không ngăn cản được Mặc Ly.

Bởi vì Mặc Ly là Ma tộc hàng thật giá thật!

Nếu như Mặc Ly đi làm chuyện này, căn bản sẽ không kinh động bất kỳ Ma tộc nào, có thể nói là không một tiếng động. Có thể nói như thế này, Mặc Ly là duy nhất, cũng là người lựa chọn tốt nhất.

Nhưng Diệp Ninh lại không nghĩ như thế, hắn tiếp tục nói.

“Tuy Mặc Ly là Ma tộc, nhưng mà ta coi nàng ấy như muội muội, nhiều năm như thế, vẫn luôn vô tư vô lo sống ở bên cạnh ta, ta có thể chắc chắn, đây chính là cuộc sống mà Mặc Ly muốn, nàng vốn dĩ vẫn luôn như thế…Nam Cung, ta có thể cảm nhận được, nha đầu Mặc Ly này, bên ngoài thì không tim không phổi, nhưng trong lòng cũng có quá khứ đau khổ, lâu như thế, đến ngươi cũng nói cho ta biết thân thế của bản thân, nói nỗi đau khổ nhất trong lòng mình ra ngoài, nhưng mà Mặc Ly thì không, nàng vẫn luôn không nói, cũng chưa từng nói đến cuộc sống của mình ở Ma tộc, ta đến bây giờ cũng không biết Mặc Ly ở Ma tộc có thân phận gì, địa vị như thế nào, đương nhiên ta cũng không quan tâm những thứ này.”

“Ta chỉ quan tâm một điểm, đó chính là Mặc Ly không muốn quay trở về Ma tộc.”

“Điều này đối với nàng ấy mà nói, là mạo hiểm, Ma tộc đưa tin cho tiên nhân, điều này đã có nguy hiểm rất lớn, nàng là muội muội của ta, ta sẽ không để cho nàng đi mạo hiểm.”

Nam Cung Lương Nhân nghe xong những lời này, sau đó gật đầu, nói.

“Ta tán thành.”

Hắn ta đặt ngọc giản lên bàn sách, im lặng lui ra ngoài.

Ai cũng không chú ý đến, một con hồ ly đang nằm bò trên bàn, dường như không có bất kỳ cảm giác tồn tại nào, An Nhiên nghe thấy những lời này, sau đó lộ ra thần sắc kinh ngạc.

“Vậy mà tiểu nha đầu kia lại là Ma tộc?”

Trong lòng An Nhiên rất chấn kinh.

Tuy nàng ta có thể nhìn ra được, sự khác biệt về ngoại hình của Mặc Ly và Nhân tộc, nhưng có thể nào cũng chưa từng nghĩ đến, vậy mà Mặc Ly lại là Ma tộc. Hơn nữa nói như thế nào đây, chủ yếu là An Nhiên khó có thể liên tưởng đến phương diện đó.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!